Vừa tới buổi tối, sương lạnh từ biển đã tràn vào, khiến vài nơi trong Ma Đô trở nên ẩm ướt, thậm chí còn đóng một lớp băng mỏng.
Rất hiếm khi thấy Ma Đô có cảnh tượng sương giăng khắp thành, dưới những ánh đèn đủ màu sắc quyến rũ, khung cảnh lại trở nên đặc biệt lung linh huyền ảo.
Lúc này, dinh thự Mục gia sáng rực ánh đèn, từng chiếc xe sang trọng đậu kín bãi đỗ xe, nhân viên bảo vệ cũng phải có tới ba bốn lớp. Lần này Mục gia tổ chức hôn lễ rất long trọng, gần như mời hết những gia tộc giàu có ở Ma Đô, và cả những vị khách có quan hệ làm ăn với Mục gia tới dự tiệc.
Những năm gần đây có thể nói Mục gia đang trên đà phát triển, dần củng cố vị thế của một gia tộc giàu có ở Ma Đô, ngay cả Mục thị, đối thủ một mất một còn, cũng có thành viên đến chúc mừng.
Mục Nô Hân là một nữ doanh nhân, một tay nắm giữ tài chính của Mục gia, dường như rất biết cách thích ứng với thời đại, trong thời gian ngắn đã khiến sản nghiệp của gia tộc không ngừng tăng trưởng.
Đương nhiên Mạc Phàm không hiểu sâu về những chuyện này, chỉ nhớ lúc trước ở Athens, có nghe Mục Ninh Tuyết nói qua một chút về Mục Nô Hân.
"Parthenon Thần Miếu cũng có quan hệ làm ăn với Mục Nô Hân sao?" Mạc Phàm tò mò hỏi.
Việc Tâm Hạ có tên trong danh sách khách mời quả thật rất kỳ lạ.
Không phải ai cũng có thể tùy tiện mời Thánh nữ của Parthenon Thần Miếu đến tham dự hôn lễ.
"Anh Mạc Phàm, anh quen chị Mục Nô Kiều lâu như vậy, mà lại không biết chị ấy làm trong lĩnh vực nào không?" Tâm Hạ mỉm cười.
Cô em gái Mục Nô Hân thì theo nghiệp kinh doanh.
Cái này Mạc Phàm biết.
Nhưng còn cô chị Mục Nô Kiều thì sao?
Đúng rồi, hình như Mục Nô Kiều làm về giáo dục.
"Học viện Thần Miếu..." Mạc Phàm bỗng nhiên tỉnh ngộ.
"Vâng, chị ấy là một người rất có quyết tâm và nghị lực," Tâm Hạ nói.
Bản thân Tâm Hạ rất ít khi ở trong nước, dù có lòng muốn trao quyền, muốn thành lập một học viện Thần Miếu ở trong nước, thì cũng cần một người bản địa làm tốt việc đó.
Điều khiến Tâm Hạ vô cùng bất ngờ là Mục Nô Kiều lại có quan hệ cực kỳ tốt với học phủ An-pơ.
Học phủ An-pơ vẫn luôn có thành kiến, vừa hay Mục Nô Kiều lại trở thành cầu nối đặc biệt, khiến mọi chuyện thuận lợi như nước chảy thành sông.
...
Tiến vào dinh thự Mục gia, Mục Nô Kiều mặc một bộ sườn xám màu hồng nhạt đang đứng ở thềm tiếp khách. Mạc Phàm dẫn Tâm Hạ đi vào cửa.
Mục Nô Kiều nhìn thấy Tâm Hạ đầu tiên, mỉm cười chào đón.
Nhưng sau khi thấy người đi phía sau, cô không khỏi sững sờ.
Có lẽ rất nhiều người đều cho rằng Mạc Phàm đã chết.
Vì thế khi Mục Nô Kiều thấy Mạc Phàm bằng xương bằng thịt đứng ở đây, trong nhất thời cô không nói nên lời.
"A a a! Đại ma vương!"
"Trá thi, trá thi rồi!"
Tiếng của Ngải Đồ Đồ lập tức vang lên, Mục Nô Kiều ở bên cạnh vội vàng lấy tay bịt miệng cô nàng lại.
"Hắc Ám Vương không thèm nhận tớ, hết cách nên đành quay về thôi. Không biết ở đây có chào đón tớ không nhỉ?" Mạc Phàm cười xán lạn.
Hóa ra những người này đều tưởng mình chết thật.
Nghĩ vậy, trong lòng Mạc Phàm cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Ơ, hình như có chỗ nào đó sai sai.
"Mau vào trong đi, bên ngoài lạnh." Mục Nô Kiều đi trước dẫn đường cho hai người.
Ngải Đồ Đồ đi vòng quanh Mạc Phàm, không chút khách khí mà sờ nắn khắp người, sau đó lại nhìn sang Tâm Hạ, dường như đang tìm kiếm điều gì đó.
"Phục Sinh Thần Thuật! Tớ biết rồi, chắc chắn là Phục Sinh Thần Thuật!" Ngải Đồ Đồ nói.
"Người bị Hắc Ám Vương giam giữ, Phục Sinh Thần Thuật cũng không cứu được đâu." Tâm Hạ mỉm cười.
"Vậy thì làm thế nào được? Lúc đó chị xem bao nhiêu video trên mạng, Hắc Ám Trường Hà cuốn phăng tất cả mọi người trong một thành phố vào địa ngục, nhìn thôi là cũng đủ nổi da gà rồi." Ngải Đồ Đồ nói không ngừng.
"Chuyện này nói ra dài dòng lắm, tớ nghe nói lão Triệu với Mục Bạch đều ở đây, đợi lát nữa đông đủ, tớ sẽ kể cho các cậu nghe tớ đã làm mưa làm gió ở Hắc Ám Vị Diện thế nào. Các cậu tuyệt đối không thể tưởng tượng được đó là một vị diện đáng sợ đến mức nào đâu." Mạc Phàm không khỏi đắc ý.
Là người sống sót trở về từ Hắc Ám Vị Diện, cũng không khác gì nói cho người khác biết mình đã gặp Diêm Vương mà vẫn bình an vô sự.
"Bọn họ đều tới rồi, tớ dẫn cậu qua đó." Mục Nô Kiều nói.
...
...
Phòng tiệc rất lớn, ánh đèn và đồ trang trí bằng thủy tinh rực rỡ muôn màu. Đi qua mấy chiếc bàn lớn, Mạc Phàm thấy được vài bóng dáng quen thuộc.
"Hừ hừ, nhớ năm đó, Trương tướng quân Trương Tiểu Hầu ta đây đã đặt mình vào vòng xoáy Cấm Chú, thế mới gọi là đại nghĩa lẫm liệt, xả thân vì nước! Hơn nữa, ta còn một mình một sức, chém đứt Long Nghĩ Hậu kia, từ đó đường ven biển không còn chịu uy hiếp từ Long Vương Nghĩ nữa."
"Cho nên nói thật nhé, tất cả mọi người còn yên ổn ngồi đây thưởng thức hải sản, đều phải cảm ơn ta một tiếng đấy, nếu không thì đê biển đã sớm sụp rồi."
Triệu Mãn Duyên đứng sau một chiếc ghế bành, cả người nhoài về phía trước, nói năng sinh động như thật.
"Lợi hại, lợi hại thật." Mục Bạch đáp lại một cách qua loa.
"Haha, đừng tưởng đánh một ván cờ với Hắc Ám Vương là ghê gớm lắm. Một năm qua, trải nghiệm của Triệu Mãn Duyên ta đây cũng gọi là phong phú nhé! Mọi người đi qua Thái Bình Dương bao giờ chưa? Ta đây thì đi cùng với Bá Hạ rồi đấy!" Triệu Mãn Duyên vô cùng đắc chí nói.
Mạc Phàm nghe được câu này, biểu cảm trên mặt cứng đờ.
Thằng chó Mục Bạch này!
Vậy mà lại đi kể chuyện chơi cờ kia rồi!
Thế thì còn cái gì để mà khoe nữa? Vừa nãy trên đường tới đây, Mạc Phàm đã ấp ủ cả một bụng lời lẽ để làm mọi người kinh ngạc rồi.
Cũng không thể kể về đoạn mình, Đại thiên sứ, và Thánh nữ cùng say khướt trên một giường, đến mức có xảy ra vở kịch một rồng húp hai phượng hay không thì ngay cả bản thân cũng không nhớ rõ được, đúng không?
"Mọi người đoán xem ai sống lại này!" Ngải Đồ Đồ kích động chạy tới chỗ mọi người, hô lên.
Mạc Phàm đang muốn duy trì cảm giác thần bí, đồng thời tạo ra một màn xuất hiện bất ngờ gây kinh hỉ, ai ngờ chỉ một câu nói của Ngải Đồ Đồ đã phá hỏng hoàn toàn.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Mạc Phàm.
Dưới ánh đèn đủ màu, Mạc Phàm mặc một bộ đồ đơn sơ mộc mạc đứng đó. Quang ảnh đan xen, cộng thêm đặc tính hắc ám mà Mạc Phàm sở hữu, tạo cho người ta một cảm giác khác biệt.
"Cái đệt!"
Triệu Mãn Duyên là người đầu tiên phản ứng, sau khi buột miệng thốt lên thì bước nhanh về phía trước.
Mạc Phàm còn tưởng Triệu Mãn Duyên sẽ tới ôm mình một cái để thể hiện tình cảm anh em xa cách lâu ngày gặp lại, ai ngờ hắn lại đi thẳng tới trước mặt Tâm Hạ mà kinh hô: "Thánh nữ của Parthenon Thần Miếu, Diệp Tâm Hạ của chúng ta tới rồi!"
"Lão Triệu, cậu mù từ khi nào vậy?" Mạc Phàm hỏi.
"Hahaha, xem ra cậu với Mục Bạch đều là loại người mà đến cả Hắc Ám Vương cũng không chứa nổi, đi đến đâu là bị ghét đến đó." Triệu Mãn Duyên vỗ vai Mạc Phàm cười to.
Mạc Phàm vừa mới cười đắc ý, lại bị một tiểu thiếu nữ không biết từ đâu xông tới đá mạnh cho một cái.
Mạc Phàm quay đầu lại, phát hiện Linh Linh đang tức giận đứng bên cạnh.
"Yo, đã cao lớn thế này rồi à?"
Mạc Phàm bất ngờ phát hiện Linh Linh đã cao đến mũi mình rồi.
Điều này thật sự làm Mạc Phàm hoài nghi rằng mình không phải đã đi một năm, mà là bảy tám năm, tiểu nha đầu ngày nào đã trổ mã thành một đại mỹ nhân rồi.