Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2704: CHƯƠNG 2638: QUẢ TRỨNG BẠC KHỔNG LỒ

Phùng Hà là một con sông lớn đổ ra biển, và cảng Phùng Hà giờ đây đã biến thành chiếc giường ấm êm cho đám Sa Nhân sinh sôi nảy nở.

Trong đại dương có vô số sinh vật hùng mạnh như tộc Sa Nhân. Muốn giành được tài nguyên để mở rộng tộc đàn, chúng thường phải trả một cái giá vô cùng thê thảm.

Nhưng trên lục địa thì lại khác.

Yêu ma trên lục địa yếu hơn nhiều so với đám quái vật ngoài biển khơi, tài nguyên mà chúng chiếm giữ cũng khá phong phú. Trong những ngọn đồi trập trùng kia có vô số Hùng Trư, đủ để đảm bảo nguồn thức ăn dồi dào cho chúng.

Hơn nữa, trong các thành thị của nhân loại còn có lượng lớn năng lượng từ Ma Thạch, những nguồn năng lượng này có thể giúp chúng trở nên mạnh mẽ hơn.

So với việc phải đổ máu tranh giành với những sinh vật hung tợn ngoài đại dương, sao không đến lục địa này cơ chứ? Nhân loại và yêu ma ở đây yếu hơn rất nhiều, một bộ lạc Sa Nhân bất kỳ cũng có thể tùy tiện xưng bá.

"Hình như nơi này không có Sa Nhân nào, quả nhiên chọn chỗ này không sai, khà khà." Triệu Mãn Duyên trèo qua lan can sắt, leo lên một tòa kiến trúc gần Phùng Hà.

Chui vào qua cửa sổ, Triệu Mãn Duyên phát hiện nơi này là một ký túc xá, bên giường còn vương lại vài bộ quần áo chưa kịp mang đi. Đó là những bộ đồ mỏng manh, mềm mại, màu xanh phấn.

"Ký túc xá nữ sinh à?" Mắt Triệu Mãn Duyên lập tức sáng rực lên.

Cũng là thói quen cả rồi. Hồi còn học đại học, Triệu Mãn Duyên thường xuyên lẻn vào ký túc xá nữ, chẳng trách nơi đây lại có mùi hương quen thuộc đến thế, khiến tinh thần người ta sảng khoái hẳn lên.

Dò xét một vòng, trong ký túc xá nữ này có rất nhiều sách vở, quần áo, đồ dùng hàng ngày, tất cả đều đã bám một lớp bụi dày. Có thể thấy vài con côn trùng ưa ẩm ướt đang bò lổm ngổm ngoài hành lang, cũng có một vài con Yêu Thử với đôi mắt lập lòe ánh lục dù là ban ngày. Kích thước của chúng to bằng con dế chũi, hẳn là yêu ma cấp Nô Bộc.

Thành phố bị bỏ hoang khiến một số yêu ma nhút nhát vốn chỉ dám sống trong các đường ống ngầm cũng bò ra nơi có ánh sáng.

Sa Nhân chỉ hứng thú với món Hùng Trư béo ngậy, kế đó là máu tươi của nhân loại, còn loại hôi hám như Yêu Thử thì chúng sẽ tránh xa.

Phía sau đám Yêu Thử thường là một bầy chuột cống lông lá xơ xác, trông xa như một tấm thảm đang bị kéo đi, nhưng nhìn gần thì cực kỳ buồn nôn.

Sa Nhân không sạch sẽ cho lắm, thường thì sau khi xé xác con mồi, chúng không ăn hết mà để lại rất nhiều thứ như nội tạng, ruột, sụn. Những thứ thừa thãi này lại trở thành nguồn sống cho các loài yêu ma cấp thấp hơn như thi trùng, chuột, gián.

Chẳng biết từ lúc nào mà ký túc xá đã biến thành ổ của Yêu Thử, Triệu Mãn Duyên không ở lại lâu, nhanh chóng chạy tới tòa nhà giáo vụ.

Triệu Mãn Duyên cần kiểm tra một vài hồ sơ, ít nhất cũng phải biết huy hiệu của trường này mang ý nghĩa gì.

...

"Tòa nhà này kinh tởm thật, sao lại bị một lớp dầu bao phủ thế này?" Triệu Mãn Duyên đi dọc theo con đường nhỏ, rất nhanh đã phát hiện cả tòa nhà dạy học đều bị phủ bởi những bọc dầu.

Cũng không biết tòa nhà này đã biến thành tổ của loài yêu ma nào, sàn nhà, cửa sổ, sân thượng đâu đâu cũng là những bọc ấu trùng.

"Phốc!"

Đột nhiên, một bong bóng dầu màu xanh nổ tung.

Từ trong quả bóng dầu, một con sâu màu xanh lam bò ra. Thân hình nó to bằng một con cá sấu trưởng thành, nó trườn xuống đất, sau đó uốn éo cơ thể bò về phía thư viện lớn nhất của trường.

Trên mặt đất có một vệt bẩn, nhưng sau khi con sâu béo ú đi qua, vệt bẩn đó lại sáng bóng lên vài phần.

Triệu Mãn Duyên nhìn kỹ, phát hiện vết bẩn này đã khô đi không biết bao nhiêu lần, có thể thấy sâu nở ra không chỉ có một con, nhưng tất cả đều bò về phía thư viện kia.

"Lẽ nào lũ sâu này lại hiếu học đến thế?" Triệu Mãn Duyên không khỏi tò mò.

Triệu Mãn Duyên nhanh chóng bám theo con sâu béo ú đi tới thư viện.

Cửa thư viện đã nát không còn ra hình thù gì, mở toang hoác.

Thư viện này được xây dựng vô cùng hoành tráng, tầng một rộng thênh thang, trung tâm là đại sảnh thông thẳng lên mái vòm, cầu thang dẫn lên bảy tầng lầu được bố trí xung quanh bốn phía.

Triệu Mãn Duyên theo con sâu mỡ kia tiến vào cửa chính, đột nhiên phát hiện giữa đại sảnh trống trải mà lộng lẫy kia có một quả trứng bạc khổng lồ.

"Woa, trứng to thật!" Triệu Mãn Duyên kinh ngạc thốt lên, phải ngửa cổ hết mức mới thấy được đỉnh của quả trứng bạc.

Cao bằng tòa nhà bảy tầng!

"E là quả trứng này của một con Sa Nhân Cự Thú có huyết thống cực cao." Mắt Triệu Mãn Duyên chợt lóe lên tia sáng.

Con sâu mỡ bò lên quả trứng bạc, chui vào một khe nứt, trông có vẻ rất vui sướng.

"Mẹ kiếp, lại đi ăn vụng lòng đỏ!" Triệu Mãn Duyên tức giận nói.

Nếu có thể mang quả trứng bạc này đi, tuyệt đối có thể bán được giá trên trời, đây là một con thú khế ước tuyệt vời cho bất kỳ Pháp sư hệ Triệu Hoán nào, ai ngờ lại bị lũ sâu mỡ này nẫng tay trên.

Phí của trời, đúng là phí của trời!

Mà con sâu mỡ này sao không đi ăn phân đi, lại đi ăn lòng đỏ trứng, đúng là có bệnh mà.

Triệu Mãn Duyên cảm thấy vô cùng tiếc nuối, nếu trước đó đã có nhiều sâu mỡ đến ăn lòng đỏ như vậy, thì sinh mệnh nhỏ bé bên trong quả trứng có lẽ đã không còn nữa.

Đang định tiu nghỉu rời đi, Triệu Mãn Duyên giẫm phải một quyển sách.

Cậu liếc nhìn, rồi đột nhiên nghĩ ra điều gì đó.

Không đúng.

Nếu đây là trứng của Sa Nhân Cự Thú, vậy tại sao lại không có con Sa Nhân Cự Thú nào đi tuần xung quanh, lại để cho lũ sâu này tùy ý gặm nhấm một quả trứng bạc hiếm có như vậy?

Triệu Mãn Duyên chưa từ bỏ ý định, lập tức trèo lên quả trứng khổng lồ.

Đến chỗ vết nứt do sâu đục, Triệu Mãn Duyên thò đầu vào, xem rốt cuộc bên trong còn lại thứ gì.

Vừa nhìn một cái, Triệu Mãn Duyên sợ đến suýt đái ra quần.

Bên trong có một con Sa Nhân Cự Thú con, nó đang ngẩng đầu nuốt chửng những con sâu mỡ vào bụng.

Toàn thân con Sa Nhân Cự Thú con phủ một lớp da màu bạc, vừa nhìn đã biết rắn chắc vô cùng, loại trùng yêu cấp Nô Bộc kia căn bản không thể cắn thủng được cơ thể nó.

Cứ tưởng quả trứng lớn đã bị sâu làm hỏng, nào ngờ con Sa Nhân Cự Thú con này lại mạnh mẽ đến vậy, trứng còn chưa nở đã chén luôn cả đám trùng yêu cấp Nô Bộc.

Dữ dằn thật!

Nếu con Sa Nhân Cự Thú con này trưởng thành, ít nhất cũng là cấp Đại Quân Chủ.

"Cái nhẫn khế ước tổ truyền này không biết có dùng được không nhỉ? Thử một lần chắc không sao đâu ha?" Triệu Mãn Duyên tự nhủ.

Nhẫn Khế Ước, đây là một ma khí khá đặc thù, cho phép pháp sư không thuộc hệ Triệu Hoán cũng có thể sở hữu một khế ước. Khế ước này không chỉ mang tới mối liên kết linh hồn tuyệt đối với sinh vật, mà còn có thể đưa nó vào Không Gian Khế Ước, có thể nói là một bảo vật giá trị liên thành.

Tuy cha của Triệu Mãn Duyên không để lại gia sản kếch xù gì, nhưng ông đã giữ lại cho cậu một Tiểu Bảo Khố, bên trong có rất nhiều bộ sưu tập đặc biệt. Để chúng không rơi vào tay Triệu Hữu Càn hay những người nắm quyền khác của Triệu Thị, cha của Triệu Mãn Duyên đã đặt rất nhiều cấm chế và phong ấn, cần chính tay cậu mở từng cái một.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!