*
Bò vào trong quả trứng màu bạc, đâu đâu cũng là lòng trắng trứng nhầy nhụa, Triệu Mãn Duyên thấy bé cưng Sa Nhân Cự Thú đang mở to mắt nhìn mình chằm chằm.
Nói cũng lạ, mắt của Sa Nhân và Sa Nhân Cự Thú đều nhỏ vô cùng, nhưng đôi mắt của bé cưng Sa Nhân Cự Thú này lại rất to, to đến mức kỳ lạ.
Nó đang liếm môi, trông như thể vừa có người mang mỹ vị đến tận miệng.
"Ta không phải đồ ăn của ngươi, ta không phải đồ ăn của ngươi!" Triệu Mãn Duyên nhấn mạnh.
Hắn lấy ra quả cầu thủy tinh năm màu rồi ném về phía bé cưng Sa Nhân Cự Thú.
Quả nhiên, khi thấy vật tròn vo chưa từng gặp này, bé cưng Sa Nhân Cự Thú tỏ ra vô cùng hứng thú, dùng cái vây cá to bè có phần vụng về để mân mê.
Vây cá của Sa Nhân Cự Thú con lớn như hai cánh tay trước bụng, bên trong cũng có xương vuốt. Nó dùng vây cá nâng quả cầu thủy tinh đang phát ra dòng điện sáng lấp lánh, há miệng cười toe toét như con người, nước dãi cũng chảy ròng ròng.
Triệu Mãn Duyên nhân cơ hội đó tiến đến trước mặt nó, ấn chiếc nhẫn khế ước lên trán nó.
Bé cưng Sa Nhân Cự Thú không hề phản kháng, vẫn mải mê chơi đùa với quả cầu thủy tinh xinh đẹp kia.
Một phút trôi qua, Triệu Mãn Duyên nhìn nó, rồi lại nhìn chiếc nhẫn khế ước.
"Lẽ nào chiếc nhẫn này hết tác dụng rồi?" Triệu Mãn Duyên cẩn thận suy nghĩ, không biết đã xảy ra vấn đề ở khâu nào.
Quan sát một hồi vẫn không thấy gì xảy ra, hắn thất vọng ra mặt.
Xem ra chiếc nhẫn này đã mất hiệu lực thật rồi. Không ngờ cha mình toàn cất đồ đồng nát sắt vụn trong kho, toàn là đồ cổ vứt đi từ đời nào rồi.
Còn tưởng mình không phải pháp sư Triệu Hoán hệ cũng có thể sở hữu một con thú triệu hồi, ai ngờ cuối cùng nó lại biến thành một món trang sức vớ vẩn.
"Thôi bỏ đi, thấy ngươi vẫn còn là một đứa trẻ, Triệu gia gia đây tạm tha cho ngươi một mạng. Hy vọng sau này ngươi lớn lên sẽ biết phân biệt phải trái, đừng tùy tiện làm hại nhân loại. Còn nếu thực sự muốn ăn thì dứt khoát một chút, đừng như lũ Sa Nhân tàn nhẫn kia, thích lóc da róc thịt, ăn tươi nuốt sống, làm vậy là tàn nhẫn với sinh mệnh lắm. Hy vọng ngươi sẽ nhớ kỹ lời ta nói, nếu không lần sau chúng ta gặp lại, Triệu Mãn Duyên ta sẽ không nương tay siêu độ cho ngươi đâu, hiểu chưa?" Triệu Mãn Duyên truyền đạt một thông điệp cho Sa Nhân Cự Thú con.
Bé cưng Sa Nhân Cự Thú vẫn đang đùa nghịch với quả cầu thủy tinh, hoàn toàn không để ý đến lời nói của Triệu Mãn Duyên.
Triệu Mãn Duyên thở dài một hơi, bò ra khỏi quả trứng buồn nôn này.
Vẫn nên mau chóng xử lý chính sự thì hơn.
Nói đi cũng phải nói lại, mình cũng bị bệnh thật rồi, sao lại bị mấy con sâu xấu xí nhàm chán đó hấp dẫn, sau đó đi vào thư viện rồi phát hiện ra quả trứng lớn này cơ chứ.
...
Ra khỏi thư viện, Triệu Mãn Duyên đi đến phòng hồ sơ của ban giáo vụ.
Cũng thật kỳ quái, nơi này ngoại trừ yêu ma dưới cống ngầm ra thì không thấy một con Sa Nhân nào.
Ngay cả bóng dáng của Sa Nhân Cự Thú cũng không thấy đâu, điều này không hợp lý lắm, dù sao vẫn còn một Sa Nhân con ở đây mà không ai trông coi.
Lẽ nào nó là đứa trẻ bị bỏ rơi?
Bởi vì tất cả Sa Nhân đều mắt nhỏ, còn nó thì mắt to nên bị đồng loại kỳ thị?
Vừa nghĩ vẩn vơ, Triệu Mãn Duyên đã đến phòng hồ sơ.
Trong phòng hồ sơ ghi chép rất nhiều thứ, bao gồm cả bản thiết kế huy hiệu của trường. Điều này làm Triệu Mãn Duyên mừng rỡ không thôi, không ngờ toàn bộ quá trình điều tra lại thuận lợi đến vậy.
"Cũng không biết bên Mạc Phàm có thuận lợi không, qua chỗ Mạc Phàm hội hợp thôi." Triệu Mãn Duyên cẩn thận thu thập những tài liệu liên quan đến huy hiệu, tự nhủ.
Rời khỏi học phủ thành phố Lan Dương, Triệu Mãn Duyên định đi qua khu mua bán, bỗng nhiên thư viện lại truyền đến tiếng động lớn.
Triệu Mãn Duyên nghiêng đầu nhìn lại, phát hiện thư viện chứa một lượng lớn chất lỏng, trào dâng từ bên trong, vọt thẳng qua cánh cửa đổ nát rồi chảy xuống cầu thang bên ngoài.
Một sinh vật toàn thân xanh bạc lấp lánh trượt ra từ trong chất lỏng, lướt một đường đến tận cổng lớn của trường, ngay trước mặt Triệu Mãn Duyên.
Sinh vật màu xanh bạc này, trên móng vuốt vảy cá của nó còn nâng một quả cầu thủy tinh lấp lánh.
Nó nâng quả cầu thủy tinh lên cao, sau đó dùng đầu đẩy về phía trước, đưa đến trước mặt Triệu Mãn Duyên một cách chuẩn xác.
Triệu Mãn Duyên thấy cảnh này, cằm suýt nữa rớt xuống đất, nhưng vẫn theo bản năng đỡ lấy quả cầu thủy tinh.
Bộp bộp bộp... Bé cưng màu xanh bạc vỗ đôi vây cá, vui vẻ như một chú cá heo nhỏ, còn dùng đuôi chống đỡ thân thể, đứng thẳng người cao bằng Triệu Mãn Duyên.
Triệu Mãn Duyên càng thấy choáng váng.
Sao tên nhóc này lại chạy tới đây được, sao lại trùng hợp như vậy chứ?
"Đi, nhặt cái này đi!" Triệu Mãn Duyên dùng hết sức, ném quả cầu thủy tinh lên cao.
Chỉ thấy quả cầu thủy tinh sáng lấp lánh vẽ một đường cong vút qua thư viện, bay đến một nơi xa hơn.
Quả nhiên, bé cưng màu xanh bạc hưng phấn vỗ đôi vây cá, không ngừng vỗ tay khi Triệu Mãn Duyên ném quả cầu bằng lực mạnh, nhưng lại không hề có ý định đi nhặt.
Triệu Mãn Duyên sa sầm mặt.
Ngươi coi lão tử là sủng vật, lại còn vỗ tay chấm điểm cho ta hay sao?
"Bên kia là chỗ sản xuất thức ăn cho ngươi kìa, mau đi ăn đi!" Triệu Mãn Duyên chỉ vào đám trứng sâu.
Bé cưng màu xanh bạc ngọ nguậy thân mình, nó bơi trên đám cỏ khô héo như thể xung quanh có nước, tốc độ cực kỳ nhanh.
Nó bơi về phía tòa nhà dạy học như lời Triệu Mãn Duyên nói, thật sự bắt đầu gặm những con yêu trùng béo múp, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của chúng.
Triệu Mãn Duyên thấy vậy lập tức chuồn đi.
Nếu mẹ ruột của Sa Nhân con đến thì nhất định sẽ xé xác mình ra cho con nó ăn thịt mất.
....
Vừa đi qua ngã tư, Triệu Mãn Duyên ngẩng đầu nhìn lên cao một chút.
May là không có thứ gì kỳ quái hung hãn đi theo, không thể chậm trễ nữa, phải mau chóng hội hợp với Mạc Phàm.
Tùng! Tùng! Tùng!
Bỗng nhiên, một bóng dáng khôi ngô xuất hiện ở tủ kính phía sau Triệu Mãn Duyên, hàm dưới của nó chìa ra hai chiếc răng nanh hung tợn, vừa giống lợn rừng lại vừa giống gấu điên.
Nó phá tan kính vọt về phía Triệu Mãn Duyên.
Triệu Mãn Duyên phản ứng nhanh nhạy, định triển khai Thuẫn Phản Chấn thì từ hướng khác, một bóng dáng màu xanh bạc đã lao tới với tốc độ nhanh như chớp.
Nguy rồi, bị tấn công từ hai phía!
Triệu Mãn Duyên không ngờ mình lại bị mai phục, nhưng ngay sau đó, một cảnh tượng kinh người đã xuất hiện.
Bóng dáng màu xanh bạc há cái miệng khổng lồ, cắn phập vào cổ con Tích Mâu Hùng Trư. Con Tích Mâu Hùng Trư to như xe ủi đất lập tức ngã nhào, bị bóng dáng nhỏ bé màu xanh bạc ghì chặt xuống đất, hoàn toàn không thể động đậy.
Lực cắn kinh người! Triệu Mãn Duyên nhìn bóng dáng màu xanh bạc, hai mắt nhanh chóng trợn tròn.
Đây không phải là bé cưng Sa Nhân Cự Thú sao?
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂