Chẳng phải nó mới nở ra từ trứng sao? Tại sao có thể một phát cắn chết Tích Mâu Hùng Trư cấp Chiến Tướng chứ?
Hơn nữa...
Sao vóc dáng của nó lại lớn hơn một vòng so với lúc mới thấy thế này?
*Rắc rắc rắc!*
Sa Nhân Cự Thú thuận thế bắt đầu đánh chén. Miệng nó ngập đầy thịt của con lợn rừng, trông có vẻ ngon lành lắm. Chỉ trong chốc lát, cả một con Tích Mâu Hùng Trư đã bị nó xơi sạch.
Vẻ mặt của Triệu Mãn Duyên càng lúc càng quái dị. Nhóc con này đúng là quái vật, thân hình chỉ như một người trưởng thành, làm sao có thể nhét cả một con Tích Mâu Hùng Trư to như xe ủi đất vào bụng được?
Thân thể nó không bị nổ tung sao? Hay là nó có năng lực tiêu hóa siêu cường, có thể xử lý con lợn rừng khổng lồ trong thời gian ngắn?
“Ăn no rồi thì biến đi, để ta xem ngươi làm sao... Vãi chưởng!” Triệu Mãn Duyên vừa định trêu chọc nhóc con màu xanh bạc này thì chết sững. Kết quả là, nhóc con màu xanh bạc đang lớn lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Không phải kiểu phình to ra, mà là đang cao lớn lên thực sự.
Xương cốt đang cường tráng hơn, da thịt và cơ bắp đang giãn nở, phần đầu cũng to ra mấy phần. Chẳng bao lâu sau, từ một sinh vật mới nở trong trứng, nó đã lớn bằng một con cá mập hổ.
Chuyện này cũng quá thần kỳ rồi! Đại đa số sinh vật trong quá trình trưởng thành đều cần ăn một lượng lớn thức ăn, nhưng cũng cần thời gian dài để tiêu hóa, phát triển và biến đổi, làm gì có kiểu ăn xong là lớn ngay lập tức thế này.
Nhưng mà nghĩ lại một chút, Triệu Mãn Duyên cũng không cảm thấy quá khó chấp nhận.
Không chừng Sa Nhân vừa mới sinh ra đã như vậy, cứ ăn là lớn. Nếu không thì tại sao lại có những con Sa Nhân Cự Thú khổng lồ như một sân vận động chứ? Mà trong thế giới đại dương, loại kích thước này vẫn chưa phải là khuếch đại nhất. Ngay cả thân thể của Bá Hạ to bằng một hòn đảo nhỏ, tám chín phần cũng là ăn một lần rồi lớn lên như vậy.
“Cha mẹ ngươi đâu rồi?” Triệu Mãn Duyên hỏi.
Nhóc con màu xanh bạc hoàn toàn không hiểu, nhưng cũng không có ý định rời đi.
“Ngươi đừng ăn ta, ta ít thịt lắm, không giúp ngươi lớn thêm được bao nhiêu đâu,” Triệu Mãn Duyên nói.
Nhóc con màu xanh bạc cũng không có ý định ăn Triệu Mãn Duyên. Nó chỉ dùng cái đầu to lớn đầy răng nanh dính máu, ngửi ngửi mùi trên người Triệu Mãn Duyên, sau đó lấy phần góc cạnh trên đầu cọ cọ vào tay hắn.
Triệu Mãn Duyên càng thêm khó hiểu.
Hắn vội lấy chiếc nhẫn khế ước suýt nữa đã ném đi ra.
Không biết từ lúc nào, chiếc nhẫn khế ước đã biến thành màu hồng nhạt, trong khi ban đầu nó có màu đỏ sậm.
Triệu Mãn Duyên ấn chiếc nhẫn khế ước vào trán nó lần nữa, phát hiện trên xương trán của nhóc con màu xanh bạc này đã có một ấn ký tương tự.
“Mẹ nó, không phải là thành công thật rồi đấy chứ? Sao có thể tùy tiện như vậy được?” Triệu Mãn Duyên kinh ngạc thốt lên.
Không hề có một chút thông báo nào, càng không có kiểu liên kết linh hồn gì cả. Triệu Mãn Duyên hoàn toàn không rõ đã xảy ra chuyện gì với chiếc nhẫn này, tại sao nó lại ký kết khế ước thành công với con Sa Nhân Cự Thú con màu xanh bạc này được.
Không đúng.
Mình chỉ tùy tiện thử một lần thôi mà. Là một bá chủ đại dương, một hải thú tộc cao quý, kiêu ngạo và mạnh mẽ, tại sao ngươi lại không có chút tôn nghiêm nào vậy? Chỉ vì một quả cầu thủy tinh ngũ sắc mà đã dễ dàng bị lừa gạt như vậy sao?
Lúc này tâm trạng của Triệu Mãn Duyên vô cùng phức tạp.
Chủ yếu là vì Triệu Mãn Duyên không rõ nhóc con màu xanh bạc này thuộc đẳng cấp nào.
Dù sao cũng rất hiếm khi gặp được một quả trứng không ai trông giữ, lại còn sắp nở. Triệu Mãn Duyên lấy chiếc nhẫn khế ước này ra cũng không mang nhiều hy vọng thành công, nhưng nào biết được chữ ngờ...
Chiếc nhẫn có hiệu quả thật.
Ký kết thành công với Sa Nhân Cự Thú.
Toàn bộ quá trình… quá thuận lợi, khiến Triệu Mãn Duyên cảm thấy không ổn, luôn có cảm giác gì đó quái lạ trong chuyện này.
*Rắc rắc rắc!*
Sa Nhân Cự Thú con không ngừng ngoạm vào không khí, hàm răng sắc bén phát ra âm thanh chói tai, nó còn dùng vây cá to bản chỉ vào miệng mình.
“Ngươi đói bụng à?” Triệu Mãn Duyên hỏi.
Sa Nhân Cự Thú con lập tức vui mừng vẫy vẫy cái đuôi lớn.
“Ngươi vừa mới xơi tái cả một con lợn rừng khổng lồ đấy!” Triệu Mãn Duyên gào lên.
Con lợn rừng kia lớn gấp năm lần nhóc Sa Nhân Cự Thú này, thi thể vẫn còn nằm bên cạnh, máu vẫn đang chảy. Đoán chừng một ít thịt vẫn còn dính trên kẽ răng nó, mà nó lại nói với mình rằng: đói bụng rồi.
*Két két két két!*
Một thanh âm khó nghe từ trên đỉnh đầu truyền tới. Triệu Mãn Duyên ngẩng đầu lên, phát hiện một con Sa Nhân có da thịt toàn thân như sắt tấm đang đứng trên cửa sổ, nhìn chằm chằm vào hắn và nhóc Sa Nhân Cự Thú con ở dưới.
Triệu Mãn Duyên lập tức thấy đau đầu.
Xem ra cha mẹ ruột của nó đã tìm tới cửa rồi. Hơn nữa mình đã ký khế ước, điều này có nghĩa là đối phương sẽ giết mình để phá vỡ nó.
Thiết Mặc Sa Nhân thân thủ mạnh mẽ, nó nhảy xuống như một khối sắt thép rơi xuống đất, đầu gối va chạm với nền xi măng lập tức tạo ra một cái hố sâu.
Thiết Mặc Sa Nhân nhìn bộ xương còn sót lại của Tích Mâu Hùng Trư, rồi lại nhìn vào Triệu Mãn Duyên.
Nó từng bước tiến về phía Triệu Mãn Duyên, hàm trên và hàm dưới không ngừng mở ra đóng lại, phát ra âm thanh khó nghe như máy cắt.
*Két!*
Bỗng nhiên, nhóc con màu xanh bạc lao tới, cắn về phía Thiết Mặc Sa Nhân. Nhìn vẻ hưng phấn của nó thì xem ra, gã này không phải cha mẹ nó, mà là đồ ăn tự dâng tới miệng.
*Ầm!*
Thiết Mặc Sa Nhân đột ngột xoay người, tránh được cú tấn công của nhóc con màu xanh bạc, sau đó tóm lấy đuôi nó, quật mạnh xuống đất.
Cú đập khiến nhóc con màu xanh bạc kêu lên thảm thiết, đau đớn quằn quại trên mặt đất.
Triệu Mãn Duyên sững sờ, không ngờ hai bên lại hung tàn như vậy, hoàn toàn không giống đồng loại.
Rõ ràng Thiết Mặc Sa Nhân là tồn tại cấp Thống Lĩnh, mạnh hơn Tích Mâu Hùng Trư không biết bao nhiêu lần. Thấy Thiết Mặc Sa Nhân định dùng móng vuốt sắc nhọn xé xác nhóc con màu xanh bạc, Triệu Mãn Duyên lập tức bắn ra một viên Thủy Phật Châu màu vàng kim.
Thủy Phật Châu màu vàng kim uy lực mười phần, đánh vào người Thiết Mặc Sa Nhân như mang theo sức nặng ngàn tấn, mạnh mẽ hất văng nó bay đi.
Tòa nhà phía sau Thiết Mặc Sa Nhân vỡ nát, lớp giáp cá trên toàn thân nó cũng rạn nứt, máu tươi chảy ra xối xả.
Nó không chết, tức giận phát ra tiếng kêu quái dị, dường như đang cầu cứu đồng bạn. Đúng lúc này, nhóc con màu xanh bạc đã đứng dậy, cắn một phát vào đầu của Thiết Mặc Sa Nhân.
*Rắc rắc, rắc rắc, rắc rắc!*
Nhóc con màu xanh bạc có vẻ hơi tốn sức, nhưng cuối cùng vẫn cắn nát hoàn toàn cái đầu kia, sau đó nuốt những bộ phận vỡ nát vào trong bụng.
“Thứ cứng như sắt thép thế này mà ngươi cũng gặm được à?” Triệu Mãn Duyên lẩm bẩm.
Thiết Mặc Sa Nhân, lớp da cá của nó cứng như sắt tinh luyện, ma pháp hủy diệt của pháp sư cao giai đôi khi còn không phá nổi. Vậy mà nhóc con màu xanh bạc này vẫn nuốt xuống được, lại còn nuốt rất nhanh.
Nhóc con màu xanh bạc dường như đói lắm rồi, nó ăn sạch cả con Thiết Mặc Sa Nhân.
Sau khi ăn xong, chuyện thần kỳ lại xảy ra, vóc dáng của nhóc con màu xanh bạc lại phát triển lần nữa.
Hơn nữa, dường như sinh vật lần này là cấp Thống Lĩnh, cung cấp năng lượng cực lớn, khiến cho nhóc con màu xanh bạc lớn nhanh như thổi, chẳng mấy chốc đã to bằng một chiếc xe con.