Chỉ riêng khí tức tỏa ra đã đủ để đoán được sinh vật này thuộc cấp Chiến Tướng!
Sinh vật cấp Nô Bộc không có khí tức thực sự, chúng thường chỉ dựa vào thân hình cao lớn và vẻ ngoài hung tàn để hù dọa những sinh vật nhỏ yếu khác.
Nhưng khi đạt tới cấp Chiến Tướng, thứ gọi là khí tức sẽ trực tiếp biến thành một loại uy áp hữu hình. Nếu bị cuốn vào đó, nó có thể trực tiếp gây chấn nhiếp, khiến tinh thần của một vài Pháp sư Trung cấp rối loạn, làm Tinh Đồ đứt gãy, và khiến những sinh vật cấp Nô Bộc phải co rúm run rẩy!
“Ngao ô ~~~~~~~!!!!”
Tiếng gầm thứ ba vang lên ngay sau đó, lần này Mạc Phàm có thể cảm nhận được tiếng gầm của U Lang Thú đã thay đổi, chỉ riêng âm thanh thôi cũng đủ chấn cho màng nhĩ hắn ong ong.
Trung tâm vẫn là một mảng mịt mờ, chỉ có thể lờ mờ thấy được bóng dáng to lớn của U Lang Thú bên trong, vóc dáng e rằng đã cao tới bốn mét!
Đợi đến khi bụi cát cản trở tầm nhìn dần tan đi, Mạc Phàm lúc này mới hoàn toàn thấy rõ U Lang Thú, quả thật chỉ muốn giơ ngón tay cái lên tán thưởng.
Bản thân U Lang Thú vốn mang dáng vẻ của một con dã thú. Ở thời kỳ cấp Nô Bộc, nhìn tổng thể thì chủ yếu là vẻ hung tàn, nếu nói là đẹp mắt thì cũng chỉ có bộ lông dài màu xanh lam sẫm.
Mà giờ khắc này, hình thái của U Lang Thú ngoài việc lớn hơn vài phần, thân hình trở nên cân đối hơn, những đường cong từ cổ, vai, lưng cho đến đuôi lại mềm mại hơn rất nhiều. Hơn nữa, bốn chi cường tráng của nó cũng trở nên thon dài, vì vậy nhìn tổng thể không còn vẻ vai u thịt bắp đầy uy mãnh nữa, mà thay vào đó là một dáng vẻ thần tuấn, khỏe khoắn, tuấn dật phiêu lãng!
Sự thay đổi này quả thật khiến Mạc Phàm có chút bất ngờ. Dù sao dựa vào hình thái của sinh vật có thể phán đoán đại khái nó thuộc loại hình sức mạnh hay nhanh nhẹn. Vốn dĩ Mạc Phàm cho rằng sau khi tiến cấp, U Lang Thú sẽ càng bùng nổ cơ bắp, càng hung tàn cuồng bạo hơn, ai ngờ lại biến thành loại hình nhanh nhạy, cực kỳ khôn ngoan và tuấn mỹ thế này.
Quả nhiên gần đèn thì sáng. Chủ nhân ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng thế này, đến cả Thú Triệu Hồi cũng không nhịn được mà phải học theo!
...
Trong căn hộ. Lão sư Thu Vũ Hoa đang ngồi ở phòng khách, cuốn sách về các cấm địa trên thế giới đang mở trên bàn mà nhất thời không tài nào đọc nổi.
Nếu là ngày thường, ông sẽ hoàn toàn đắm chìm trong thế giới bí ẩn đó mặc kệ mọi chuyện bên ngoài. Ông đặc biệt yêu thích nhất là vương quốc vong linh bên trong Kim Tự Tháp Ai Cập, nơi dường như có vô tận bí mật khiến Thu Vũ Hoa muốn dừng cũng không được.
Nhưng hôm nay tâm trí ông lại có chút không yên, bởi vì ông vừa nhận được một tin tức từ một người chiến hữu cũ, mặc dù vẫn chưa thể chắc chắn độ thật giả, nhưng ông đã từng nghe qua về hạng mục nghiên cứu ma pháp hệ mới kia.
“Giáo sư, sao không thấy Mạc Phàm đâu ạ?” Lão sư Cố Hàn hỏi.
“À, cậu ta đến phòng huấn luyện rồi, đang thử giúp U Lang Thú của mình tiến cấp.” Lão sư Thu Vũ Hoa nói.
Trầm Minh Tiếu và La Tống vừa hay cũng đang ở đại sảnh. Nghe được lời này, La Tống không nhịn được cười khẩy: “Tỷ lệ tiến cấp thành công thấp như vậy, con U Lang Thú kia cũng chẳng có gì đặc biệt, đi lâu thế chưa về, chắc chắn là thất bại rồi.”
Trầm Minh Tiếu chỉ cười gằn mà không nói gì, hễ nhắc tới Mạc Phàm là trong mắt hắn lại lóe lên sự ghen tị khó che giấu.
Đúng là vận cứt chó, một tên du côn như Mạc Phàm mà lại sở hữu thiên phú trời sinh song hệ không gì sánh kịp!
“Chúng ta đi xem thử đi, lỡ xảy ra chuyện gì thì không hay lắm.” Lão sư Cố Hàn nói.
“Được.”
Trầm Minh Tiếu và La Tống nhìn nhau, Trầm Minh Tiếu lên tiếng trước: “Đi, chúng ta cũng đi xem.”
Hai người đi theo hai vị lão sư Cố Hàn và Thu Vũ Hoa về phía phòng huấn luyện. Thời gian Mạc Phàm thuê đã quá một chút, cửa sân tập đã tự động mở ra.
Vừa bước vào sân, mọi người lập tức ngửi thấy mùi khét nồng nặc của lửa, hơi nóng hầm hập tỏa ra.
“Hỏng rồi. Không lẽ Thú Triệu Hồi của cậu ta phản bội?” Sắc mặt Cố Hàn thay đổi, vội vàng nói.
Mạc Phàm đang sử dụng Hỏa hệ ma pháp, từ ngọn lửa lớn vừa bùng lên có thể biết được có người đang chiến đấu bên trong.
“Cũng có khả năng đó. Khi rót Chiến Tướng chi hồn vào cơ thể sinh vật cấp Nô Bộc, rất dễ xảy ra trường hợp Chiến Tướng chi hồn nuốt chửng linh hồn của sinh vật. Vì mất đi linh hồn, dĩ nhiên giữa sinh vật triệu hồi và Pháp sư sẽ không còn tồn tại ấn ký tinh thần, vì vậy Thú Triệu Hồi của cậu ta sẽ phản bội…”
“Ai, biết vậy ta đã sớm khuyên can cậu ta. Dùng tài nguyên để thăng cấp cho Thú Triệu Hồi không chỉ lãng phí mà còn tương đối nguy hiểm.” Lão sư Cố Hàn bước nhanh hơn một chút, lo lắng Mạc Phàm có thể gặp phải nguy hiểm.
La Tống và Trầm Minh Tiếu, hai kẻ tiểu nhân, sau khi nghe vậy thì mắt sáng rực lên.
Mẹ nó, quá tốt rồi! Thú Triệu Hồi của con hàng kia làm phản, không chỉ tổn thất một khoản tiền lớn mà còn mất luôn cả Thú Triệu Hồi, chẳng khác nào bị phế đi một hệ!!!
Bốn người nhanh chân bước vào sân tập, vừa vào đã thấy Mạc Phàm đang đứng giữa sân. Dưới chân hắn là một thảm lửa đỏ rực, mái tóc bay theo hơi nóng, khí chất hiên ngang.
Mà ở phía đối diện thảm lửa, có một con thú với bộ lông đen tuyền óng ả, thân hình tuyệt mỹ mà tràn đầy sức mạnh. Bốn chi của nó có màu xanh nhạt, trên bộ lông còn có những hoa văn hình vầng trăng, khiến người ta nhìn vào liền có cảm giác thân nhẹ như yến.
Nếu nhìn kỹ vào phần đầu của nó, sẽ thấy không giống phần lớn các sinh vật tộc sói để lộ ra hàm răng nanh lởm chởm, mà chỉ có hai chiếc răng nanh dài xuống như loài hổ răng kiếm. Cặp nanh màu xanh nhạt như giáp trụ bảo vệ cằm, vừa vặn hài hòa với bộ lông trắng ở cằm, tôn lên vẻ đẹp cho nhau, toát ra vẻ phiêu dật và tuấn lãng khó tả!
“Đây là…” Lão sư Thu Vũ Hoa bất giác tháo cặp kính lão xuống, đứng từ xa nhìn sinh vật tộc sói này, không khỏi xúc động.
Lão sư Cố Hàn không rành về các chủng loại yêu ma, nhưng ngay lần đầu tiên nhìn thấy sinh vật này, ông đã cảm nhận được sự phi phàm của nó, khiến ngay cả ông cũng có vài phần động lòng, thầm nghĩ nếu mình đột phá lên Cao cấp có nên thức tỉnh một Triệu Hoán hệ, sau đó triệu hồi ra một con Thú Triệu Hồi ngầu như thế này nhỉ?
“Tật Tinh Lang!!” Cuối cùng, lão sư Thu Vũ Hoa cũng gọi ra được tên của sinh vật này, trên mặt vẫn còn vài phần kích động, “Lại là Tật Tinh Lang, là chủng loại nhanh nhẹn nhất trong các sinh vật thuộc Lang Tộc!”
“Vậy… Nói như vậy, Thú Triệu Hồi của Mạc Phàm đã tiến cấp thành công??” Lão sư Cố Hàn mặt đầy kinh ngạc nhìn con Thú Triệu Hồi đẹp trai này, có chút không dám tin mà nói.
Sức chiến đấu của sinh vật cấp Chiến Tướng phần lớn đều mạnh hơn rất nhiều so với Pháp sư Trung cấp cùng cấp. Vì vậy, các học viên Triệu Hoán hệ nếu sở hữu một sinh vật cấp Chiến Tướng thì khi chiến đấu với bạn đồng lứa chắc chắn sẽ chiếm ưu thế tuyệt đối. Giống như Lục Chính Hà trong trận đấu trước, hắn chỉ sở hữu một sinh vật cấp Chiến Tướng bình thường mà đã muốn ngẩng mặt lên trời, lúc nào cũng kiêu căng ngạo mạn. Trầm Minh Tiếu và Mục Nô Kiều dù đều là hai Pháp sư Trung cấp tương đối xuất sắc, nhưng khi đối đầu với hắn vẫn khá chật vật.
Đương nhiên, việc thăng cấp cho sinh vật triệu hồi từ cấp Nô Bộc lên cấp Chiến Tướng thật sự hao tốn tinh lực và tài nguyên gấp mấy lần so với các hệ khác. Mạc Phàm ban đầu khi mới vào học viện, nhờ vào U Lang Thú kỳ tiến giai mà có thể nói là độc bá thiên hạ, nhưng hơn một năm qua, thực lực Triệu Hoán hệ của cậu ta gần như không có tiến bộ. Có thể thấy, thực lực của Pháp sư Triệu Hoán hệ phụ thuộc rất nhiều vào sinh vật triệu hồi: một là thành thần, hai là thành phế vật.
Và bây giờ có thể khẳng định, Mạc Phàm đã trở thành vế đầu tiên!
Sở hữu Thú Triệu Hồi cấp Chiến Tướng, sức chiến đấu đâu chỉ tăng lên vài phần, đơn giản là mạnh đến lật trời rồi