Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 272: CHƯƠNG 270: VUA SĂN THANH THÚ

"Lão sư Cố Hàn, Giáo sư Thu Vũ Hoa, hai người tới rồi à? Em đang đối luyện với Thú Triệu Hồi mới của mình."

Mạc Phàm thu lại ngọn lửa trên người, tươi cười chào hỏi hai vị lão sư vừa đến.

"Mạc Phàm, chúng ta chúc mừng em nhé! Sao rồi? Thực lực của Tật Tinh Lang thế nào?" Giáo sư Thu Vũ Hoa vui mừng nói.

Mạc Phàm đã thử đối luyện một trận với Tật Tinh Lang của mình. Điều khiến hắn kinh ngạc là hắn phải dùng đến cả năng lực của Ám Ảnh hệ mới có thể đánh ngang tay với nó. Tốc độ của con hàng này nhanh kinh khủng, ngay cả chiêu Phích Lịch - Dạ Xoa mà nó cũng né được. Nếu liều mạng sống mái, hắn cũng chưa chắc đã thắng nổi.

Dù vậy, không thắng được Tật Tinh Lang cũng chẳng có gì mất mặt, dù sao nó cũng là thú triệu hồi của hắn. Thằng nào không phục, nó sẽ cắn nát mông thằng đó!

"Cực kỳ mạnh. Em không chế ngự nổi nó." Mạc Phàm nói chi tiết cho hai vị lão sư.

"Ha ha ha, cũng chỉ có loại quái thai như cậu mới miễn cưỡng đấu lại con Tật Tinh Lang này thôi. Đổi lại là người khác, chưa đầy mấy phút đã bị nó xé thành mảnh nhỏ rồi. Tật Tinh Lang là sinh vật cấp chiến tướng thuộc loại khó nhằn nhất đấy. Ngay cả đội thợ săn Trung cấp cũng chẳng dám động vào nó nếu không chuẩn bị kỹ lưỡng đâu."

Lão sư càng lúc càng khen ngợi thú triệu hồi của Mạc Phàm.

"Ồ?"

Mạc Phàm nhướng mày, thoải mái vuốt ve bộ lông trên đầu Tật Tinh Lang.

"Ra là mày mạnh đến thế cơ à!"

"Huống hồ, Tật Tinh Lang còn có một năng lực khá đặc thù... Khụ khụ, cái này cậu cứ từ từ tìm hiểu nhé. Đi nào, đi nào! Kêu mọi người lại đây, nhân chuyện vui Mạc Phàm thăng cấp thú triệu hồi thành công, hôm nay tôi khao mọi người một chầu bia hơi!"

Lão giáo sư tỏ ra vô cùng vui vẻ, ánh mắt nhìn Mạc Phàm không khác gì nhìn chàng rể quý, hợp ý ông quá rồi!

Nhớ lại ngày đó trên chuyến tàu đến Thượng Hải, giáo sư Thu Vũ Hoa còn thấy tên nhóc Mạc Phàm này là một kẻ ba hoa khoác lác, đúng chuẩn học sinh cá biệt. Ai ngờ mới hơn hai năm trôi qua, thực lực của hắn đã vượt xa sức tưởng tượng của ông. Nếu có cơ hội, ông thật sự muốn giới thiệu cháu gái mình cho hắn. Tên này sau này tiền đồ vô lượng!

Lão sư Cố Hàn miệng thì nói lời chúc mừng, nhưng ánh mắt lại không tài nào rời khỏi con Tật Tinh Lang. Gương mặt lão lộ rõ vẻ thèm thuồng, không kìm được lòng mà tiến tới vuốt ve bộ lông còn hơi xốc xếch sau trận chiến của nó.

Đáng tiếc, Tật Tinh Lang chẳng ưa gì lão sư Cố Hàn, vẻ mặt nó như muốn nói "bỏ cái móng vuốt bẩn thỉu của ngươi ra".

La Tống và Trầm Minh Tiếu đứng trong góc che miệng cười đến méo cả mồm.

Mẹ nó chứ! Thằng Mạc Phàm này đúng là số chó ngáp phải ruồi mà. Tỷ lệ thấp như vậy mà thú triệu hồi của hắn cũng thăng cấp thành công được?

Vốn Hỏa hệ và Lôi hệ của hắn đã mạnh đến mức khiến người khác khóc thét rồi, giờ U Lang Thú còn tiến cấp thành Tật Tinh Lang. Vậy chẳng phải hắn sắp bá chủ một phương rồi sao...

"Hừ ~~~~!"

Tật Tinh Lang thở ra một luồng khí nặng nề.

Đôi mắt đen láy như ngọc của nó nhìn chằm chằm vào La Tống.

Dường như nó đã nhận ra gã La Tống này, chính là tên mập đã bắt nạt nó khi nó lần đầu được Mạc Phàm triệu hồi đến đây.

Tật Tinh Lang tiến lên một bước, cái đầu ngạo nghễ hất về phía La Tống. Luồng khí nặng nề vừa rồi chính là phả thẳng vào mặt gã, như thể có điều muốn nói.

"La Mập, Tật Tinh Lang của tao muốn chơi với mày vài chiêu đấy. Ha ha ha ha..." Mạc Phàm cười lớn nói với La Tống.

Lúc này La Tống mới ý thức được chuyện gì, hắn vội vàng lùi lại mấy bước rồi xua tay. Sau khi đến vị trí an toàn, hắn chỉ biết cười như mếu nói:

"Tao còn có việc."

Lần này, La Tống đành phải giả vờ không dám đánh. Trầm Minh Tiếu còn mạnh hơn hắn một chút, kết quả thì sao? Chẳng phải cũng bị U Văn Bạo Lang dí cho chạy như chó hay sao. Mà con Tật Tinh Lang này, thực lực của nó e rằng không thua kém U Văn Bạo Lang là bao. Chỉ dựa vào mình hắn, làm sao có thể là đối thủ của nó được.

Tật Tinh Lang liếc nhìn tên mập La Tống, trên mặt lộ rõ vẻ cao ngạo, xem thường.

La Tống thấy vậy cũng chỉ biết cười gượng cho qua. Ai mà ngờ được, lớn từng này tuổi đầu rồi mà còn bị một con sói nhìn bằng ánh mắt khinh bỉ.

...

Bầu trời đêm lấp lánh sao, giữa vùng đất mênh mông, một con Thiên Giác Cự Thú màu xanh đang điên cuồng đuổi theo một đoàn tàu điện màu trắng, nhanh chóng lao vào màn đêm mịt mù.

Tốc độ của con Thiên Giác Cự Thú này cực nhanh, đoàn tàu điện dần dần bị nó bỏ lại phía sau.

"Bố ơi, Godzilla kìa! Nhìn nhanh!"

Một cô bé nhìn qua cửa sổ, thấy một con cự thú màu xanh đang chạy như bay giữa cánh đồng hoang.

"Trời đất ơi! Là Yêu Ma!"

Người cha thấy vậy liền kinh hãi hét lên, lập tức kéo con gái vào trong.

Tuyến đường sắt này tuy thuộc về An Giới, nhưng lúc này, rất nhiều người đã nhìn thấy một thân hình khổng lồ trên cánh đồng bát ngát gần đường ray. Họ biết đó chắc chắn là yêu ma. Ai không biết còn tưởng đó là một ngọn núi nhỏ đang di chuyển, cảnh tượng vô cùng bắt mắt!

"Mọi người đừng hoảng sợ! Đó là một con Khế Ước Thú. Một vị Săn Vương đang thi hành nhiệm vụ, ngài ấy chỉ đi ngang qua tuyến đường này thôi!"

Rất nhanh, nhân viên trên tàu đã dùng loa thông báo cho mọi người.

"Thì ra là Khế Ước Thú, dọa chết tôi rồi."

"Đúng là một vị pháp sư khủng khiếp! Tôi thấy ngài ấy đứng trên đỉnh đầu con Cự Thú khổng lồ kia!"

"Đây chính là Săn Vương ư? Chắc ngay cả yêu ma cấp Thống Lĩnh cũng chẳng lọt vào mắt xanh của ngài ấy. Huống hồ con Cự Thú màu xanh kia có lẽ cũng là cấp Thống Lĩnh rồi."

Đoàn tàu điện màu trắng nhanh chóng bị bỏ lại phía sau. Con Cự Thú màu xanh cũng dần đi xa, mờ ảo trong bóng đêm nơi đồng quê. Chỉ là, mọi người trên chuyến tàu quả thật vô cùng tò mò, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến cho vị Săn Vương này phải trực tiếp đi vào lộ tuyến tàu chạy?

...

"Săn Vương, tôi không thể tiếp cận mục tiêu. Với sức sát thương của nó, tôi không trụ nổi 5 phút."

Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ trên bầu trời đêm.

Mây mù từ từ tan đi, ánh trăng sáng tỏ khẽ chiếu rọi khu vực này. Nhìn kỹ lại mới thấy giữa không trung bao la có một bóng người!

Người này đang bay lượn trên trời, giữ khoảng cách 50 mét so với mặt đất. Hắn cứ thế bay trên bầu trời đồng quê, sau lưng là một đôi cánh to lớn đầy uy lực. Dưới ánh trăng, đôi cánh càng thêm tuấn dật, đẹp đẽ lạ thường. Mỗi một lần vỗ cánh, một luồng khí lưu lại cuộn lên phía sau. Bóng hình này quả thật tiêu sái khôn tả!

"Đừng để mất dấu mục tiêu, ta đến ngay." Giọng nói của Săn Vương truyền đến từ thiết bị liên lạc.

"Quân đội tự gây ra chuyện, giờ lại muốn chúng ta đi dọn đống phân này... Tên kia chạy ra ngoài An Giới rồi, chúng ta có nên tiếp tục truy đuổi không?" Gã đàn ông mặc đồ da với giọng nói ẻo lả, cất tiếng đầy oán giận.

"Khi còn trong quân đội, ta cũng là một trong những người tham gia kế hoạch đó. Đáng tiếc, theo ta biết thì chưa một ai sống sót trở về từ đó cả... Nó là một nguồn bệnh dịch khổng lồ." Săn Vương nói.

"Haiz! Không thành công được thì cũng đừng cố quá. Tạo ra một con quái vật dị hợm thế này, bắt lại nó khó khăn biết bao. Huống hồ kế hoạch này vốn đã vô nhân đạo, thất bại đồng nghĩa với cái chết của một pháp sư." Gã đàn ông diêm dúa mặc đồ da với đôi cánh sau lưng nói.

"Cuối cùng cũng chỉ vì muốn tạo ra một đột phá ma pháp chưa từng có mà mấy lão già đó không chịu từ bỏ... Ta thấy ngươi rồi." Săn Vương nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!