Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2781: CHƯƠNG 2715: NỮ YÊU TINH TRONG MIẾU

Có một điều Mạc Phàm phải thừa nhận, đó là bản thân mình đúng là một kẻ mang huyết thống mù đường thuần chủng.

Sau khi mực nước biển dâng lên, diện mạo các vùng duyên hải cũng thay đổi rất nhiều, khó mà dựa vào cách cũ để tìm kiếm những thành trấn nhỏ được.

“Bản đồ Đằng Tấn vẫn tiếp tục chỉ dẫn: Kính chào quý khách, phía trước giới hạn tốc độ 70 cây số, tốc độ hiện tại của ngài là 680 km/h, đã vượt quá tốc độ quy định... đã vượt quá tốc độ quy định.”

Trên một đoạn đường cao tốc đã bị bỏ hoang nhiều năm, Mạc Phàm vừa cưỡi Hoàng Văn Thương Lang vừa xem bản đồ trên điện thoại. Tốc độ của Hoàng Văn Thương Lang không ngừng tăng lên, bên tai không ngừng vang lên giọng nói máy móc báo hiệu đã vượt tốc độ.

“Xin đừng lên dốc, hãy rẽ trái... Quý khách đã vượt quá tốc độ... Giới hạn tốc độ trên đoạn đường này là 50.”

Mạc Phàm ngẩng đầu nhìn con đường cao tốc đã chìm trong nước biển, rồi lại cúi xuống nhìn chỉ dẫn trên bản đồ, bất giác rơi vào trầm tư.

Haiz, đúng là không nên tin vào công nghệ A.I thời nay, vẫn phải dựa vào chính mình thôi.

“Lão Lang, ngươi cứ đi thẳng về phía trước, chắc là ở quanh đây thôi. Ta bay lên trời xem thử.” Mạc Phàm thu Hoàng Văn Thương Lang vào không gian thứ nguyên.

“Gàooo!” Hoàng Văn Thương Lang gầm lên một tiếng, bộ râu mép trông uy phong lẫm liệt.

“Ngươi muốn đi dạo một vòng, mang chút đồ ăn tươi về cho bộ lạc à? Cũng được, ngươi cứ tự do đi dạo, còn ta đi tìm tòa pháo đài thành kia.” Mạc Phàm nói.

Hoàng Văn Thương Lang vung tứ chi, dáng vẻ tự do tự tại, bắt đầu chạy như bay về phía bình nguyên ven biển mọc đầy cỏ dại. Chẳng biết nó đã ngửi thấy mùi vị thơm ngon gì mà tỏ ra kích động và hưng phấn không kìm được.

Hiện tại tu vi Triệu Hoán hệ của Mạc Phàm không hề thấp, thời gian Hoàng Văn Thương Lang có thể hoạt động bên ngoài rất dài. Giờ đây không còn nhiều thành thị sót lại, nơi này về cơ bản đã biến thành nơi tụ tập của các bộ tộc hải yêu và bộ lạc yêu ma, để nó đi dạo một vòng cũng xem như là vì dân trừ hại.

Tắt điện thoại, Mạc Phàm định dùng Hắc Long Dực bay lên không trung.

Hải yêu rất thích dùng sương mù trên biển để che khuất tầm nhìn của nhân loại, bay trên trời rất dễ bị lạc phương hướng, thậm chí còn bay lệch rất xa so với đích đến.

Lúc này thời tiết quang đãng, mây tan, Mạc Phàm mới quyết định bay lên cao để dò xét.

Ngay khi hắn vừa định bay lên, bầu trời bỗng xuất hiện những gợn sóng màu tím kỳ lạ, trên đỉnh đầu là từng dải cực quang màu tím xoáy tròn thành một vòng xoắn ốc tuyệt đẹp.

Ầm ầm ầm!

Ầm ầm ầm!

Sấm rền vang vọng. Bầu trời vốn trong xanh, nhưng tiếng sấm lại càng lúc càng dồn dập, tựa như trống trận sấm sét của thiên binh thiên tướng trên thiên đình đang tập trung trên tầng mây mỏng manh nào đó, âm thanh dồn dập không có dấu hiệu dừng lại.

Chưa đầy vài phút, từng tia sét đã lóe lên trong quầng sáng màu tím.

Vài phút sau, những luồng điện chằng chịt tựa như giao xà len lỏi khắp bầu trời.

Lại một lúc sau, những tia sét vừa hùng vĩ vừa cuồng bạo đan vào nhau, soi sáng cả đất trời. Mạc Phàm đứng giữa vùng duyên hải bằng phẳng mà rộng lớn, thỉnh thoảng lại thấy bùn đất bị đánh tung tóe, cây cỏ nát tan.

Oanh!

Đột nhiên một tia sét Thùy Thiên giáng xuống, như một sợi cáp điện khổng lồ quất mạnh xuống mặt đất, phá tan con đường cao tốc bằng phẳng dẫn vào thành, tạo ra những tia lửa điện càng thêm đáng sợ.

Tia sét Thùy Thiên này đánh thẳng về phía Mạc Phàm, khiến hắn không khỏi sững sờ.

Bang!

Mạc Phàm vội bắt chéo hai tay trước ngực để phòng ngự. Tia sét Thùy Thiên va vào người hắn tạo ra một lực xung kích cực mạnh, đẩy Mạc Phàm bay lùi ra xa cả trăm mét.

Quần áo Mạc Phàm rách bươm, tóc cháy khét, nhìn xuống cánh tay, da thịt cũng bị rách toác vài mảng. Mạc Phàm kinh ngạc hồi lâu không nói nên lời.

Điều đáng sợ hơn là tia sét Thùy Thiên có thể làm Mạc Phàm bị thương không chỉ có một, mà là hàng ngàn tia, trong đó có vài tia còn to lớn hơn cả tia vừa tấn công hắn.

Mặt đất bao la, trời cao quang đãng, nhưng những tia sét giáng xuống lại rực rỡ muôn màu, cực kỳ chấn động. Trong khoảnh khắc, Mạc Phàm có cảm giác như mình đã lạc vào một thế giới khác, một cảm giác có mấy phần không chân thực.

Hiện tượng này kéo dài không lâu, tựa như tiếng chuông thu quân, trong lúc Mạc Phàm còn chưa tìm ra ngọn nguồn thì cơn mưa thiên lôi khổng lồ đã biến mất.

Bầu trời trở lại vẻ âm u, mặt đất ngổn ngang bừa bộn, xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ.

“Quái lạ thật!” Mạc Phàm dùng cảm nhận, phát hiện nguyên tố Lôi xung quanh cực kỳ mỏng manh, giống như trận lôi kích kinh thiên động địa vừa rồi đã rút cạn tất cả nguyên liệu.

Tiếp tục đi về phía trước một đoạn, hiện tượng kỳ lạ kia như chưa từng xuất hiện, nguyên tố Lôi cũng khôi phục lại trạng thái bình thường. Trong không khí phảng phất mùi thịt khét, hiển nhiên có không ít sinh vật xung quanh đã bị sét đánh trúng.

Mạc Phàm vung tay, lấy đại hoàn đan của Thần Miếu ra, không chút tiếc rẻ mà đổ lên vết thương.

Thể chất ác ma giúp tốc độ hồi phục của Mạc Phàm rất nhanh, đặc biệt là khi có thần dược trị kim sang của Thần Miếu, chỉ qua nửa tiếng vết thương trên cánh tay đã khôi phục như cũ.

Giữa chốn rừng núi hoang vu thế này vậy mà lại có một ngôi miếu.

Mạc Phàm rẽ qua một rừng cỏ dại, bỗng nhiên thấy một ngôi miếu thờ. Xung quanh miếu trống không, ngoài vài dây leo già cỗi ra thì chẳng còn gì, cũng không có bất kỳ công trình kiến trúc nào khác.

Bên trong có người?

Mạc Phàm bước tới, cảm nhận được hơi thở của người sống.

Điều này làm Mạc Phàm mừng rỡ vô cùng. Thời buổi này mà gặp được người sống bên ngoài các pháo đài thành và khu căn cứ thì đúng là chuyện hiếm có khó tìm, cuối cùng cũng có người để hỏi đường rồi.

“Ai ở ngoài đó?” Một giọng nói đầy cảnh giác từ trong miếu vọng ra. Đó là giọng của một người phụ nữ, giọng nói trong trẻo êm tai, nhưng ngữ khí lại lạnh như băng.

Mạc Phàm hơi ngạc nhiên.

Giữa nơi hoang vu hẻo lánh thế này lại có một cô gái ở trong một ngôi miếu đổ nát.

Không phải hồ ly tinh thì cũng là yêu nữ, chuyên đi thải bổ dương khí của đàn ông qua đường.

Mạc Phàm không khỏi phấn khích, vội vàng chạy vào trong miếu.

“Tiểu sinh đi ngang qua quý địa, không may bị sét đánh bị thương, muốn vào miếu của thần tiên tỷ tỷ đây lánh nạn, tiện thể chữa trị vết thương.” Mạc Phàm ra vẻ nho nhã, lễ phép nói.

“Làm gì có thần tiên tỷ tỷ nào ở đây, tôi đến đây để cúng bái tổ tiên.” Cô gái đội một chiếc khăn trùm đầu sặc sỡ, khoác áo choàng tinh xảo, bên trong mặc áo ngắn ngang eo cùng chiếc váy dài màu mực.

Trang phục này quả thực hiếm thấy. Khăn trùm đầu che kín hai má, chỉ để lộ đôi mắt trong veo và hàng mi cong vút, sống mũi cao và đôi môi nhỏ nhắn. Gương mặt nàng như đã được trang điểm kỹ lưỡng, trông đặc biệt tinh xảo và tuyệt diễm.

Tổng thể cô gái mang lại cho người ta một cảm giác về vẻ đẹp kín đáo, nội hàm. Dù chỉ thấy được ngũ quan, nhưng vẫn không thể che giấu được vẻ đẹp thanh tĩnh của người này.

Mạc Phàm là một người rất thực tế.

Vẫn là câu châm ngôn kia, sự việc bất thường ắt có yêu ma.

Giữa chốn rừng rú hoang vu lại có một ngôi miếu, trong miếu đổ nát lại có người, người đó lại là một cô gái xinh đẹp. Vừa rồi sấm sét đan xen như hủy thiên diệt địa, vô số yêu ma bị nướng chín, tại sao một cô gái trông yếu đuối thế này lại chẳng hề hấn gì?

Quả nhiên là nữ yêu chuyên thải bổ người qua đường rồi.

Cuối cùng cũng để lão tử gặp được rồi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!