Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2798: CHƯƠNG 2732: TÔI KHÔNG THIẾU TIỀN

"Các người... các người sao lại mang những cổ điêu này đi?" Chị Nguyễn tức đến run cả người.

Từ nhỏ, chị Nguyễn đã được bà ngoại kể cho nghe về tầm quan trọng của những cổ điêu này đối với cổ thành. Chúng giống như những thị vệ cổ xưa, ngày đêm bảo vệ thành phố ven biển này.

Bất kể là yêu thú hung hãn trên vùng đất ngập nước, hay hải yêu tàn bạo ngoài đại dương, đều không thể xâm phạm sự bình yên của cổ thành Minh Vũ. Tất cả là nhờ công lao của những cổ điêu này. Thậm chí, người dân sống trong cổ thành còn xem chúng như thần linh, mỗi dịp lễ tết đều thành kính cúng bái.

Điều khiến chị Nguyễn không thể ngờ tới là lại có kẻ đến đây để cướp đi những cổ điêu này.

"Cô em gái, em có biết đám phú thương bên ngoài trả giá bao nhiêu để mua mấy tảng đá này không?" Kim lão đại giơ một ngón tay lên, ra vẻ một con số trên trời.

"Tại sao đám phú thương bên ngoài lại chịu bỏ tiền ra mua chúng?" Mạc Phàm thắc mắc.

"Nhóc con không thấy những cổ điêu này tỏa ra một loại thần lực đặc biệt sao? Yêu ma không dám đến gần, hải yêu cũng chẳng dám xâm phạm. Nếu dùng chúng để trấn giữ sản nghiệp riêng thì còn đáng tin hơn việc thuê cả một đội pháp sư tuần tra hùng mạnh gấp nhiều lần. Thời buổi này yêu ma lẩn khuất khắp nơi, dù sống trong khu an toàn cũng khó tránh có ngày gặp họa. Nhóc nói xem, đám phú thương kia sao lại không muốn sống yên ổn chứ?" Kim lão đại nói thẳng.

"Nhưng những cổ điêu này không thuộc về các người!" Chị Nguyễn bước lên, định lớn tiếng chất vấn.

Kim lão đại ghé cái mặt béo ú lại gần, cười híp mắt, dùng giọng điệu quái gở nói: "Vậy phiền cô cho tôi biết, những cổ điêu này thuộc về ai? Thuộc về người dân cổ thành ư? Bọn họ chạy cả rồi. Thuộc về cổ thành này chăng? Cô xem, cả tòa thành này đã hoang phế rồi còn gì."

"Nếu người đã đi, thành đã hoang, vậy thì đương nhiên mấy pho tượng này chẳng thuộc về ai cả. Mà thứ không thuộc về ai thì người nào thấy trước là của người đó, đúng không nào?"

Những lời của Kim lão đại khiến chị Nguyễn cứng họng, không thể đáp lời.

Pho tượng thuộc về ai?

Cổ thành Minh Vũ đã bị bỏ hoang, xung quanh toàn là yêu ma, căn bản không thể có người ở. Vậy thì những thứ này đã trở thành vật vô chủ.

"Để chúng ở nơi hoang phế này thì thật lãng phí. Anh em chúng tôi liều mạng mang chúng ra ngoài, dùng để trấn trạch giữ nhà, chẳng phải là phát huy tác dụng mới của chúng sao? Cô xem, để chúng dầm mưa dãi nắng, không ai lau dọn, không ai thờ phụng, chẳng phải đáng thương lắm sao? Chúng tôi đang làm việc tốt đấy chứ!" Kim lão đại nói tiếp.

Mạc Phàm cũng có phần khâm phục gã lão đại béo ú của đoàn thợ săn này. Trộm đồ mà lại có thể nói một cách quang minh chính đại, có lý có lẽ như vậy, cũng có vài phần giống mình.

"Nhưng những pho tượng này đã trấn thủ ở đây mấy ngàn năm, các người mang đi sẽ bị trời phạt!" Chị Nguyễn lo lắng tột độ, cuối cùng chỉ có thể thốt ra một câu như vậy.

"Mấy người đến từ Hà Tự đúng không?" Kim lão đại hỏi.

"Đúng." Chị Nguyễn gật đầu.

"Chẳng lẽ Hà Tự của các người không bị trời phạt sao?" Kim lão đại đột nhiên vặn lại.

Chị Nguyễn sững sờ, các cô gái khác cũng ngây ra, nhất thời không tìm được lời nào để phản bác.

"Hahahaha!" Kim lão đại cười lớn, ra hiệu cho đám thợ săn phía sau bắt đầu dỡ bức tượng Địch Lộ xuống, định mang bức tượng Lôi Miêu đi trước.

Ánh mắt Mạc Phàm nhìn kỹ chị Nguyễn.

Kim lão đại hiển nhiên rất quen thuộc với Hà Tự và cổ thành Minh Vũ. Câu nói "chẳng lẽ Hà Tự của các người không bị trời phạt" kia, phải chăng có nghĩa là nơi ở của họ cũng có một pho tượng cổ xưa mạnh mẽ?

Hắn nhớ lại lời Thư Tiểu Họa vô tình tiết lộ, rằng nơi ở của họ không bị hải yêu tấn công.

Xem ra mấy cô gái này còn giấu giếm rất nhiều chuyện.

Điều này khiến hắn không vui. Hắn đã vất vả hộ tống họ đến đây, vậy mà họ vẫn che che giấu giấu.

Mấy cô gái kia hoàn toàn bất lực trước hành vi của Kim lão đại. Người không đông bằng, đánh cũng không lại, xét về tu vi thì Kim lão đại chắc chắn vượt xa Nhạc Nam và chị Nguyễn.

...

"Phạm Mặc tiên sinh, xin hãy giúp chúng tôi, không thể để họ mang cổ điêu đi được!" Chị Nguyễn bước tới, vẻ mặt vô cùng thành khẩn và nghiêm túc.

"Tôi nghĩ thỏa thuận giữa chúng ta có thể kết thúc được rồi." Mạc Phàm lắc đầu, không có ý định tiếp tục hợp tác với mấy cô gái này nữa.

Hai bên đã giao kèo, hắn có nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho các cô gái đến cổ thành Minh Vũ, còn họ sau khi đến nơi sẽ giải đáp một số thắc mắc của hắn.

Thứ nhất, chị Nguyễn đã giấu giếm chuyện liên quan đến cổ điêu. Rõ ràng trong cổ thành Minh Vũ còn có những cổ điêu khác, nhưng cô ta chỉ nói về mấy cái trong khu vực này.

Kim lão đại có thể tìm được tượng Địch Lộ, chẳng lẽ chị Nguyễn sống ở đây nhiều năm lại không biết đến sự tồn tại của nó?

Rõ ràng là lừa hắn.

Thứ hai, Kim lão đại nói không sai. Những cổ điêu này là vật vô chủ, người dân cổ thành không cần nữa, Kim lão đại đến mang đi bán cũng chẳng có vấn đề gì, không phạm pháp, cũng không tổn hại đến lợi ích của ai. Mạc Phàm không có lý do gì để vì chút giao tình với mấy cô gái này mà đắc tội với đoàn thợ săn của Kim lão đại.

Người ta đã vất vả đến đây, chính là vì mấy tảng đá kia. Họ không gây khó dễ cho mình, mình lại đi chặn đường tài lộc của người ta thì có hơi quá đáng.

"Anh có thể hỏi lại tôi những vấn đề kia, tôi nhất định sẽ không giấu giếm, sẽ trả lời thật. Những cổ điêu này thật sự không thể rời khỏi cổ thành được." Chị Nguyễn nói với vẻ có phần xấu hổ.

"Tôi không còn hứng thú nữa. Các người cũng không giúp tôi tìm được sinh vật cổ lão mà tôi muốn tìm." Mạc Phàm khoát tay.

Kim lão đại tỏ ra rất thân thiện với Mạc Phàm. Khi Mạc Phàm muốn kiểm tra hoa văn trên tượng Địch Lộ, gã cũng đồng ý một cách sảng khoái.

Đáng tiếc, hoa văn trên tượng Địch Lộ không khớp với đồ đằng.

Những cổ điêu này không liên quan đến đồ đằng, hoặc không cung cấp đủ manh mối cho Mạc Phàm, vậy thì cũng không cần phải dính dáng đến mấy cô gái này nữa, đường ai nấy đi là tốt nhất.

"Trưởng bối của chúng tôi bảo chúng tôi đến đây để kiểm tra những cổ điêu còn nguyên vẹn, sau đó dùng thuyền giấy ma pháp báo tin cho họ. Chẳng mấy chốc các trưởng bối sẽ tới đây. Hy vọng anh có thể giúp chúng tôi ngăn cản đoàn thợ săn của Kim lão đại. Khi các trưởng bối của chúng tôi đến, chúng tôi có thể trả cho anh thù lao cao hơn." Chị Nguyễn khẩn cầu.

"Tôi không thiếu tiền." Mạc Phàm thản nhiên nói.

Nói xong câu đó, Mạc Phàm bỗng thấy tim mình nhói lên một cách khó tả. Hắn không ngờ có ngày mình lại thốt ra được câu này. Chi phí tu luyện cho tám hệ đúng là kinh khủng, trên con đường này hắn hầu như lúc nào cũng cháy túi.

"Sinh vật cổ lão mà anh muốn tìm, chúng tôi có thể giúp anh tìm. Thật ra... thật ra đồ án kia tôi đã từng thấy qua." Chị Nguyễn cúi đầu nói.

"Chẳng phải chuyện này đã nằm trong thỏa thuận của chúng ta sao? Đó là điều mà đáng lẽ cô phải cho tôi biết." Mạc Phàm lạnh lùng nói.

Chính họ là người không tuân thủ thỏa thuận.

Suốt dọc đường đi, hắn đã giữ cho họ không thiếu một ai. Nếu không có kinh nghiệm chiến đấu của hắn, với sự thiếu hiểu biết của họ, chết mất bốn năm người đã là con số ít rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!