"Xin lỗi anh Phạm Mặc, chuyện này xảy ra đều có nguyên nhân... Lời đã hứa với anh, chúng tôi nhất định sẽ hoàn thành. Ngoài ra, chúng tôi có thể đồng ý thêm một điều kiện liên quan đến linh địa Hà Tự của chúng tôi," chị Nguyễn nói.
"Linh địa Hà Tự?"
Nhóm nữ pháp sư này tu vi thì cao nhưng kinh nghiệm thực chiến lại cực kỳ yếu kém. Mạc Phàm đoán rằng nơi ở của họ chắc chắn có một loại thiên linh địa bảo nào đó.
"Cô nghĩ với tu vi Siêu Giai của tôi mà còn phải để tâm đến linh địa Hà Tự của các cô sao?" Mạc Phàm tỏ vẻ không hứng thú.
"Anh Phạm Mặc, vậy là anh không biết rồi, linh địa của chúng tôi rất đặc thù. Chỉ cần anh dùng linh hồn thề rằng sẽ không tiết lộ bí mật về linh địa của chúng tôi ra bên ngoài, tôi có thể đảm bảo với anh rằng dù là pháp sư Siêu Giai cũng sẽ nhận được lợi ích không nhỏ." Lần này, thái độ của chị Nguyễn đặc biệt thành khẩn.
Dựa vào tu vi của những nữ pháp sư này, linh địa của họ quả thực rất đặc biệt.
Tam Bộ Tháp của Học viện Minh Châu, Thần Ấn Sơn của Thần miếu Parthenon, hai nơi này Mạc Phàm đã đi rất nhiều lần, khả năng hấp thu của cơ thể ngày càng có hạn.
Vừa hay cấp bậc hiện tại của Tiểu Nê Thu đang là Tinh Hải, nếu có một thánh địa tu hồn tương tự như Tam Bộ Tháp hay Thần Ấn Sơn, vậy thì hệ Thổ và hệ Hỗn Độn của hắn sẽ có hy vọng đột phá lên Siêu Giai.
Thánh địa tu hồn có thể lập tức tăng tu vi của những cô gái này lên Cao Giai, hiệu quả tẩm bổ nhất định rất mạnh.
Nếu dùng cái này để trao đổi thì cũng không phải là không thể.
"Gặp trời phạt là sao, tôi không nghĩ đây là một lời giải thích mê tín gì đó," Mạc Phàm hỏi.
"Chính là mưa thiểm điện. Một khi có người cố gắng phá vỡ cổ điêu hoặc mang nó đi khỏi Cổ thành Minh Vũ, thời tiết sẽ trở nên cuồng bạo với vô số tia chớp giáng xuống." Lúc này, chị Nguyễn biết gì nói nấy.
"Giống như trận mưa thiểm điện mấy ngày trước?"
"Đúng vậy, đã có người trộm đi một pho tượng trước cả đoàn thợ săn của Kim lão đại, vì thế chúng tôi mới gấp gáp tới đây. Không thể mang Lôi Miêu đi, một khi Lôi Miêu rời khỏi cổ thành thì trận mưa thiểm điện giáng xuống có thể sẽ mạnh hơn gấp mười lần trước đó, không chừng cả pháo đài cũng sẽ gặp nguy hiểm," chị Nguyễn nói rất nghiêm túc.
Cảnh tượng những tia chớp lít nha lít nhít rủ xuống từ bầu trời vẫn còn in đậm trong ký ức của Mạc Phàm.
Hơn nữa, trận Bạo Thiên Lôi cách pháo đài thành không xa, giả như uy lực của mưa thiểm điện mạnh hơn gấp mười lần, đừng nói là pháo đài thành, tất cả sinh mệnh trong vùng đất ngập nước rộng lớn ven biển này sẽ phải hứng chịu một đòn hủy diệt.
"Khủng bố như vậy sao?" Mạc Phàm có vài phần hoài nghi.
"Là thật đấy! Có thể những lời khác chị Nguyễn nói là lừa anh, nhưng thiểm điện trời phạt này là sự thật!" Thư Tiểu Họa chạy tới, khuôn mặt tỏ rõ vẻ nghiêm túc và có mấy phần cầu xin.
"Thực ra tôi rất muốn xem cái gọi là trời phạt, như vậy biết đâu sẽ có manh mối về sinh vật cổ lão mà tôi đang tìm," Mạc Phàm nói.
"Đồ án cổ lão mà anh đưa cho chị Nguyễn xem, em cũng đã thấy... Thật ra chị Nguyễn không lừa anh đâu, bởi vì trong cổ thành không có sinh vật cổ lão mà anh muốn tìm, đồ án kia đang ở chỗ bọn em." Thư Tiểu Họa thấy Mạc Phàm thế nào cũng không đồng ý, trong lòng càng như lửa đốt.
"Thư Tiểu Họa!" Chị Nguyễn lớn tiếng.
Lời của chị Nguyễn thì Mạc Phàm có thể không tin tưởng hoàn toàn, nhưng Thư Tiểu Họa thì khác, cô nhóc này dường như không biết nói dối.
"Chị Nguyễn, anh Phạm Mặc chắc chắn không phải người xấu, dọc đường anh ấy đã hết lòng bảo vệ chúng ta như vậy, nếu chúng ta vẫn còn đề phòng anh ấy thì là chúng ta không đúng rồi," Thư Tiểu Họa nói.
Chị Nguyễn nhất thời không biết nói gì.
Tốt xấu của một người làm gì có giới hạn rõ ràng.
Hà Tự có nhiều bí mật như vậy, lại có bao kẻ lòng dạ khó lường nhòm ngó, ai có thể đảm bảo một người trông có vẻ chất phác sẽ không nảy sinh ý nghĩ xấu khi nhìn thấy của cải và bảo tàng của Hà Tự chứ?
"Cảm ơn cô đã tin tôi. Tôi không giao dịch với chị của cô, tôi sẽ giao dịch với cô. Nói thật, tôi rất hứng thú với linh địa của các cô, hệ Thổ và hệ Hỗn Độn của tôi đang gặp bình cảnh, tôi cần một nơi tu hồn để đột phá. Còn nữa, cô chắc chắn đã từng gặp qua đồ án này?" Mạc Phàm đưa đồ án cho Thư Tiểu Họa xem.
Thư Tiểu Họa nghiêm túc gật đầu, liếc nhìn chị Nguyễn, thấy chị ấy không ngăn cản nữa, liền nói: "Thật ra mấy chục năm trước, tiền bối của chúng tôi đã làm một việc rất ngu ngốc, đó là mang bức Cổ Thần Điêu trong cổ thành đến Đảo Sơn, ngọn Đảo Sơn kia chính là Hà Tự hiện nay của chúng tôi."
Chị Nguyễn khẽ thở dài, nói: "Để chị nói. Lúc đó, người của Hà Tự chúng tôi đã gặp phải trời phạt, gây ra một trận khoáng thế lôi bạo kéo dài hơn một tháng. Chớp giật từ phương Nam xẹt tới phương Bắc, từ mây đen đánh xuống mặt biển, mặt đất. Ruộng đất, thành trì, hải dương, núi rừng đều bị phá hoại nghiêm trọng, vô số người đã chết vì trời phạt."
"Vì thế Kim lão đại mới nói như vậy?" Mạc Phàm lập tức hiểu ra.
"Kim lão đại không biết chuyện trời phạt giáng lâm khi đó, chỉ là trưởng bối của chúng tôi và Thành Lý không hy vọng chuyện đó tồn tại, cho nên đã đổ tội lên đầu một sinh vật cổ lão nào đó nắm giữ năng lực sấm sét," chị Nguyễn nói tiếp.
Mạc Phàm sững sờ, mơ hồ đoán được điều gì đó.
"Sinh vật cổ lão này chính là thứ anh đang tìm, trên bộ lông của nó có hoa văn cực kỳ tinh xảo, gần như khớp hoàn toàn với đồ án mà anh đưa tôi xem."
"Tiền bối của chúng tôi biết mình đã gây ra tội ác tày trời, không còn mặt mũi nào sống ở Thành Lý nữa, cho nên đã đến Hà Tự để ẩn cư, một mặt là để bảo vệ Cổ Thần Điêu kia, mặt khác là để chuộc tội," chị Nguyễn cúi đầu.
Chị Nguyễn vẫn không quên được lúc bà ngoại hấp hối, trong đôi mắt già nua kia vẫn còn chứa đầy sự hổ thẹn và hối hận.
Toàn bộ tộc nhân của họ vì trốn tránh trách nhiệm, đã đổ vạ cho một Đồ Đằng cổ lão sinh sống ở đâu đó gần Thành Lý.
Trận mưa thiểm điện đã hại chết quá nhiều người, khiến người dân phẫn nộ ngút trời, họ đã tổ chức lại để đi thảo phạt sinh vật ngự lôi cổ lão kia.
"Tiền bối các người đã giết nó? Nó là Đồ Đằng đấy!" Mạc Phàm kinh ngạc nói.
Thư Tiểu Họa và chị Nguyễn đều cúi đầu không nói gì.
Chuyện này không có nhiều cô gái biết, nếu không phải bà ngoại của chị Nguyễn phát điên chạy tới từ đường của Hà Tự chửi ầm lên, Thư Tiểu Họa và chị Nguyễn sẽ không bao giờ hiểu rõ được đoạn quá khứ khó nói này.
"Có người nói nó vẫn còn sống," Thư Tiểu Họa nói rất nhỏ.
"Có cách nào tìm được không?" Mạc Phàm hỏi.
"Có lẽ chỉ có những lão nhân ở chỗ chúng tôi mới biết. Chuyện xảy ra cũng có nguyên nhân của nó, cũng không phải tôi cố ý nói dối anh..." Chị Nguyễn nói.
"Được rồi, được rồi, tôi giúp các người ngăn Kim lão đại lại. Sau khi chuyện này kết thúc thì dẫn tôi đến Hà Tự," Mạc Phàm nói.
Có một đoạn quá khứ như vậy, quả thực rất khó nói với người ngoài.
Chỉ cần tìm được Đồ Đằng, cho dù chỉ là hài cốt thì cũng vô cùng quý giá đối với Mạc Phàm, không cần thiết phải tính toán với họ.