*
Tất cả mọi người đều bất ngờ. Ban đầu, ai cũng tưởng gã hoạt tử nhân này rất khó nói chuyện, có lẽ phải đánh một trận long trời lở đất mới có kết quả. Ai ngờ vừa nhắc đến con trai, gã lại lập tức để tâm.
Có một số chuyện không cần nói cũng có thể đoán ra, Tiểu Thái không phải con ruột của gã hoạt tử nhân này.
Gã hoạt tử nhân này đã canh giữ cổ thành không biết bao nhiêu năm ròng, cấp bậc không hề thua kém Bát Phương Vong Quân. Mạc Phàm, Mục Bạch và Trương Tiểu Hầu đều thường xuyên tiếp xúc với vong linh nên có thể cảm nhận được khí tức cấp quân chủ trên người gã.
Một hoạt tử nhân đã sống mấy ngàn năm, làm sao lại có được một đứa con trai bằng xương bằng thịt như Tiểu Thái?
Mười phần thì có đến tám chín phần Tiểu Thái là một đứa trẻ mồ côi bị bỏ lại ở cổng thành cổ. Ban ngày, cậu bé ở cùng những tiểu thương, thỉnh thoảng chơi đùa với con cái của họ, đến ban đêm thì người chăm sóc cậu chính là gã hoạt tử nhân này.
Toàn bộ thôn trấn chỉ có một mình Tiểu Thái ở lại qua đêm. Cậu bé cũng từng nói với mọi người rằng ban ngày cha đi làm, tối mới về. Vốn dĩ không có ai ở lại qua đêm nên cũng chẳng ai biết cha nuôi của Tiểu Thái lại là một vong linh.
Một đứa trẻ không người thân, một mình sống trong khu chợ hoang.
Một vong linh canh giữ tường thành cổ không biết bao nhiêu năm tháng.
Tiểu Thái được gã hoạt tử nhân nhận nuôi. Ban ngày, gã không thể ra mặt, cần nhờ những tiểu thương thân thiện xung quanh trông nom giúp. Đến ban đêm, gã mới hiện thân bầu bạn. Tiểu Thái có thể bình an lớn lên đến giờ thật không dễ dàng.
Nhưng cũng khó tránh khỏi việc gặp phải kẻ xấu, ví dụ như những ma pháp sư đã thức tỉnh cho Tiểu Thái khi cậu bé mới 10 tuổi. Chắc chắn là bọn họ thấy trong tay Tiểu Thái có chút đồ đáng tiền, lừa gạt những người dân không am hiểu về phương diện này, rồi mang Tiểu Thái đi thức tỉnh ma pháp.
“Ngài canh gác ở đây bao năm mà cũng lơ là quá nhỉ?” Triệu Mãn Duyên buột miệng phàn nàn.
“Đây là chuyện của ta, không cần ngươi bận tâm.” Gã hoạt tử nhân lạnh lùng nói.
“Không biết nói chuyện thì nói ít thôi.” Tương Thiếu Nhứ trừng mắt với Triệu Mãn Duyên.
“Được rồi, vậy các cậu nói nhiều vào.” Triệu Mãn Duyên lủi sang một bên.
Mạc Phàm vẫy tay, ra hiệu cho Tiểu Thái đến trước mặt mình.
Thực tế, dù không cần giao dịch với gã hoạt tử nhân này, Mạc Phàm cũng sẽ chữa trị linh hồn bị tổn thương cho Tiểu Thái.
Vừa hay Mạc Phàm và Mục Bạch đã lấy được mật ong linh hồn trong cốc trùng ở núi Hạ Lan. Nếu không có thứ này, e rằng phải đưa đứa trẻ đến tận Thần Miếu Parthenon mới có thể chữa trị được.
“Cầm lấy thứ này đi, có thể tẩm bổ cho linh hồn của thằng bé. Ngài là vong linh, hẳn là biết cách sử dụng.” Mạc Phàm lấy mật ong linh hồn đưa cho Tiểu Thái, để cậu bé đưa cho gã hoạt tử nhân.
Nhận được mật ong linh hồn, khí tức lạnh như băng trên người gã hoạt tử nhân giảm đi rất nhiều.
Có thể thấy gã hoạt tử nhân này thực sự rất quan tâm đến Tiểu Thái.
“Cảm ơn.” Hung quang trong mắt gã hoạt tử nhân tan đi, để lộ ra đôi mắt màu đen tuyền.
“Ngài nói bên dưới này là một lăng mộ, vậy đó là lăng mộ của ai?” Mạc Phàm thắc mắc hỏi.
“Lăng mộ của ai ư? Các ngươi tìm đến tận đây mà còn không biết là lăng mộ của ai sao?” Gã hoạt tử nhân hỏi ngược lại.
“Là lăng mộ của Thánh Đồ Đằng.” Linh Linh nói.
Gã hoạt tử nhân gật đầu.
Mọi người đều lộ vẻ bất đắc dĩ và chán nản.
Trải qua bao gian khổ để tìm kiếm Đồ Đằng, vất vả lắm mới có được manh mối về một Thánh Đồ Đằng hoàn chỉnh, cuối cùng lại phát hiện Thánh Đồ Đằng chỉ còn lại một ngôi mộ, lại còn đang được một hoạt tử nhân canh giữ.
Lẽ nào trên thế giới này không còn Thánh Đồ Đằng nào còn sống sao?
“Sừng Thần Lộc, thân Huyền Xà, móng vuốt Hải Đông Thanh Thần, hộp sọ Thiên Ngân Thánh Hổ, vảy của Ngao Phụ...” Linh Linh lẩm bẩm.
Ban đầu, Linh Linh và Tương Thiếu Nhứ đều cho rằng một Đồ Đằng chỉ đại diện cho một nhánh của Thánh Đồ Đằng nào đó. Nhưng thông qua Hải Đông Thanh Thần, họ bất ngờ phát hiện ra một nhánh Đồ Đằng không chỉ đại diện cho một Thánh Đồ Đằng duy nhất.
Một Đồ Đằng có thể nắm giữ huyết thống của hai Thánh Đồ Đằng.
Ví dụ như Đồ Đằng Huyền Xà.
Đồ Đằng Huyền Xà vừa đại diện cho đầu và đuôi của Đồ Đằng Huyền Vũ, nhưng cũng đồng thời đại diện cho thân thể của Đại Xà trên mây trong bức bích họa ở hòn đảo giữa hồ.
Vì thế, Linh Linh đã một lần nữa sắp xếp và tìm kiếm lại các Đồ Đằng, đem những bộ phận vốn thuộc về các Thánh Đồ Đằng khác ghép lại, cuối cùng phát hiện ra một nửa đường nét của Đại Xà trên mây trong bức bích họa.
Vốn tưởng rằng đây là Thánh Đồ Đằng còn sống sót trên thế gian, kết quả lại tìm được một lăng mộ.
Tâm trạng lập tức rơi xuống đáy vực. Nếu chỉ là một lăng mộ, thứ họ có thể nhận được chẳng qua cũng chỉ là một phần sức mạnh còn sót lại của Thánh Đồ Đằng, có thể giúp tăng cường thực lực bản thân, nhưng không cách nào giảm bớt nguy cơ mà đường ven biển Đông Hải đang phải đối mặt.
“Vậy chúng ta có xuống không?” Triệu Mãn Duyên hỏi.
“Đi chứ, không chừng còn có manh mối của Thánh Đồ Đằng khác. Thánh Đồ Đằng Bạch Hổ nếu ở Côn Lôn, dù có phải đến tận Côn Lôn, dù chỉ còn lại một bộ xương thì chúng ta cũng phải thu thập cho bằng được.” Mạc Phàm khẳng định.
“Lông chim thần bí chỉ còn lại ở hồ Lan Dương, Đại Xà trên mây cũng chỉ còn lại lăng mộ, hai đại Thánh Đồ Đằng đã được xác định là đã chết. Vậy thì chỉ còn phải xem Bạch Hổ ở núi Côn Lôn và Thánh Đồ Đằng Huyền Vũ ở đại dương thôi.” Tương Thiếu Nhứ khẽ thở dài.
Bất kể là Đại Xà trên mây hay Lông chim thần bí, thực lực của hai Thánh Đồ Đằng này đều trên cả Huyền Vũ và Bạch Hổ.
Đặc biệt là Đại Xà trên mây, bức bích họa ở giữa hồ Hàng Châu đã cho thấy rõ ràng đó là một thủy tổ thần thú còn cổ xưa hơn cả Đồ Đằng Huyền Xà, ít nhất cũng là cấp Đế Vương.
Một sinh vật cấp Đế Vương hướng về nhân loại còn có giá trị hơn cả một pháp sư Cấm Chú. Năm khu căn cứ thành thị khó mà ứng phó nổi, nhưng chỉ cần nó trấn giữ ở một khu căn cứ nào đó, thì khu căn cứ đó tuyệt đối có thể được bảo toàn.
Chỉ cần khu căn cứ thành thị còn tồn tại, nhân loại mới có hy vọng đoạt lại bờ biển. Nếu không, toàn bộ bờ biển Đông Hải sẽ thất thủ, nguy cơ sinh tồn ập đến, không biết lúc đó sẽ có bao nhiêu người phải chết.
“Ta sẽ đưa các ngươi vào. Các ngươi tránh đi lung tung trong lăng mộ, nhớ là chỉ tìm Đồ Đằng của các ngươi thôi, những nơi khác có thể hại chết các ngươi đấy.” Gã hoạt tử nhân nói.
“Làm phiền ngài rồi.” Mạc Phàm nói.
“Chúng tôi lấy đồ trong lăng mộ đi, vậy người thủ lăng như ngài sẽ đi đâu?” Linh Linh hỏi.
Câu hỏi này dường như đã chạm đến nỗi lòng của gã hoạt tử nhân.
Một lát sau, gã cười khẩy: “Không sao, các ngươi cũng không phải nhóm người đầu tiên đi vào. Ta vốn không xứng với chức trách này.”
Người thủ lăng mộ đi đến bức bích họa loang lổ mà trước đó Tiểu Thái không ngừng cạy bới, đưa ngón tay chậm rãi phác họa theo đồ án phía trên. Những nơi ngón tay lướt qua đều từ từ sáng lên thứ u quang kỳ dị.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂