Tại sao lại có người tiến hành thức tỉnh cho một đứa trẻ mới 10 tuổi chứ?
Đây chẳng khác nào một thiên tài chưa kịp trưởng thành đã bị một đòn đánh cho tổn thương não bộ.
"Cha em đã thức tỉnh cho em à?" Mạc Phàm cau mày, trên mặt lộ rõ vẻ tức giận.
Hành động này chẳng phải đã hủy hoại cả tiền đồ ma pháp của một đứa trẻ sao.
Có thể khẳng định, với nền tảng tinh thần không vững chắc và linh hồn đã bị tổn thương, Tiểu Thái căn bản không thể nào bước vào Trung giai.
Tiểu Thái lắc đầu, vừa định mở miệng nói thì ánh mắt cậu bé đột nhiên hướng ra ngoài cổng cổ thành. Trên con đường đất bằng phẳng, nơi có nhiều vết xe hằn sâu hơn so với xung quanh, một bóng người đang từ từ tiến về phía cổng thành.
"Cha em đến rồi!" Trong đôi mắt Tiểu Thái cuối cùng cũng ánh lên tia sáng rực rỡ.
Người kia bước tới, đội một chiếc mũ lá rộng vành che đi gần hết khuôn mặt, quần áo trên người rách rưới tả tơi, trông như vừa bị cướp sạch.
Tiểu Thái không đi ra ngoài, chỉ đứng ở cổng thành chờ đợi.
Người kia cũng chỉ đi đến dưới cổng thành. Nhưng khi hắn đến gần, Mạc Phàm, Mục Bạch, Tống Phi Dao, Trương Tiểu Hầu, Triệu Mãn Duyên, Tương Thiếu Nhứ và Linh Linh đều lộ ra vẻ mặt khác thường.
Không cần nhìn mặt, bọn họ cũng có thể ngửi thấy một luồng khí tức không thuộc về con người.
Quả nhiên, dưới vành mũ là một đôi mắt tỏa ra quang mang xanh biếc, gương mặt trắng bệch như không còn một giọt máu. Trên mặt còn có một vết cào sâu hoắm, để lộ cả xương gò má và hàm răng, khiến cho khung cảnh giữa tiểu trấn không một bóng người trong đêm khuya càng thêm phần quỷ dị, đáng sợ.
"Cha!" Nhưng Tiểu Thái dường như đã quá quen với dáng vẻ này.
"Hoạt tử nhân!" Mục Bạch và Trương Tiểu Hầu gần như đồng thanh thốt lên.
Hoạt tử nhân này có trí tuệ, có thể thấy hắn không phải là một kẻ vô tri. Hắn đứng đó, nhìn chằm chằm vào nhóm người Mạc Phàm.
"Các ngươi đến bắt ta sao? Nhưng các ngươi có bản lĩnh đó à?" Gã hoạt tử nhân đội mũ nở một nụ cười hung hăng.
Khi hắn nhếch môi, để lộ hàm răng vẫn còn dính máu tươi, xem ra vừa mới gây án cách đây không lâu.
"Chúng tôi đến đây để tìm kiếm một vài dấu vết cổ xưa. Bức tường cổ thành này trước đây do ông canh giữ phải không? Chúng tôi muốn biết ý nghĩa của những hình chạm khắc trên tường thành." Linh Linh lên tiếng hỏi.
Nói về sợ hãi thì bọn họ đã gặp quá nhiều hoạt tử nhân ở Cố Đô rồi. Chỉ là không ngờ được, người mà Tiểu Thái ngày ngày cô độc chờ đợi trong tiểu trấn này lại là một vong linh, một người đã chết.
"Đây là một cánh cổng, dẫn tới một lăng mộ. Ta là người trông lăng, đã trông giữ... ta cũng không nhớ rõ là bao lâu rồi." Gã hoạt tử nhân thản nhiên trả lời.
"Làm sao để đi vào?" Mạc Phàm hỏi.
"Rất đơn giản, các ngươi đi theo ta, bước ra khỏi cổng thành này là bước vào lăng mộ." Hoạt tử nhân nói.
"Cha, bọn họ không phải người xấu đâu." Tiểu Thái vội vàng nói.
"Nhưng cha thì chẳng phải người tốt lành gì." Hoạt tử nhân cười gằn, đôi mắt xanh biếc quét qua nhóm người Mạc Phàm, nói tiếp: "Vừa nãy ta đã giết một người."
"Kẻ đó chết chưa hết tội." Mạc Phàm nói.
"Ngươi biết là ai à?" Hoạt tử nhân hơi kinh ngạc.
"Nếu là kẻ đã thức tỉnh cho con trai của anh, vậy thì hắn chết chưa hết tội." Mạc Phàm đáp.
"Hắn đã hại không ít người thiếu hiểu biết về ma pháp ở nơi này, bán đá thức tỉnh với giá cắt cổ." Một lúc sau, gã hoạt tử nhân mới lên tiếng.
"Hơn nữa, loại thức tỉnh này không được Hội Ma Pháp công nhận. Dù những đứa trẻ này có đến tuổi, một khi bị Hội Ma Pháp phát hiện, chúng sẽ bị coi là dị đoan, cả đời này cũng gần như bị hủy hoại." Mục Bạch bổ sung.
"Xem ra các ngươi không phải là đám thợ săn muốn bắt ta để lập công." Hoạt tử nhân bỏ mũ xuống, đặt chiếc mũ to tướng dưới chân tường.
"Chúng tôi không đến để đối phó với anh, chúng tôi chỉ muốn biết ý nghĩa của những hình khắc trên tường. Nếu nó là một cánh cửa, vậy thì mở ra thế nào, và đằng sau cánh cửa đó thông tới đâu?" Mạc Phàm quay lại vấn đề ban đầu.
Hoạt tử nhân một tay ấn lên chiếc mũ, tay kia vẫy Tiểu Thái, ra hiệu cho cậu bé đến bên cạnh mình.
Mạc Phàm cũng không ngăn cản, cứ để Tiểu Thái đi đến bên cạnh cha mình, bản thân họ cũng không có ý định bắt Tiểu Thái để uy hiếp.
"Nếu ta đã canh giữ ở đây, vậy ngươi nghĩ mục đích của ta là gì? Chính là để ngăn những kẻ chẳng hiểu gì như các ngươi xông vào. Nếu không thì tại sao ta lại được gọi là người thủ lăng?" Hoạt tử nhân kéo Tiểu Thái ra sau lưng, ngữ khí lúc này mới trở nên mạnh mẽ hơn một chút.
"Nếu đã là canh giữ, vậy thì cũng phải cho một số người xứng đáng được đi vào chứ. Ví dụ như, người đánh bại được anh thì có thể đi vào?" Mạc Phàm bước lên phía trước vài bước.
"Ngươi có vẻ rất tự tin. Đừng quên ta đã nói với ngươi, ta đã sống cực kỳ lâu rồi." Trong mắt gã hoạt tử nhân lóe lên ánh sáng ác liệt.
Gã hoạt tử nhân này, nếu không phải mang hình hài một tử thi thì cũng chẳng khác gì một người bình thường. Tạm thời không nói đến những vong linh có hình thù kỳ quái khác, những vong linh càng giống người thì cấp bậc lại càng cao.
Tư duy hoàn chỉnh, đó là thứ mà phần lớn vong linh đều khao khát. Bọn chúng trời sinh mạnh mẽ, thân thể bất tử, nếu như đầu óc cũng bình thường thì chẳng phải đã sớm thống trị địa cầu rồi sao?
Đương nhiên, còn một tiêu chuẩn khác để đánh giá, đó là sống càng lâu thì càng mạnh.
"Vậy chúng ta cứ đơn giản một chút. Nếu chúng tôi đánh bại được anh, anh có cho chúng tôi đi vào cánh cửa này không?" Mạc Phàm hỏi thẳng.
"Ta thắng hay bại cũng sẽ không nói cho các ngươi biết." Hoạt tử nhân đáp.
"Cha, tại sao vậy? Nếu họ thắng thì cha phải nói cho họ biết mới đúng chứ, dù sao cha cũng là người thua mà." Tiểu Thái khó hiểu nói.
Đối với Tiểu Thái, đây là một đạo lý vô cùng đơn giản.
"Đây không phải trò chơi của trẻ con. Huống chi, đánh bại cha rồi, bọn họ sẽ có được vô số bảo vật mà cha đã cất giấu và bảo vệ trong lăng mộ suốt bao năm qua. Còn cha thì được cái gì? Chẳng phải là cha sẽ thất nghiệp hay sao?" Hoạt tử nhân nói.
...Mạc Phàm không biết phải nói gì.
Vong linh cũng sợ thất nghiệp.
"Chúng tôi sẽ giúp con trai anh hồi phục vết thương tinh thần, cũng sẽ cho Tiểu Thái được đi học ở một trường ma pháp đàng hoàng. Anh cũng không hy vọng con trai mình cứ bị trì hoãn ở cái nơi hẻo lánh này mãi chứ?" Mạc Phàm nói.
"Thật không?" Đôi mắt của gã hoạt tử nhân lập tức tỏa ra ánh sáng xanh biếc.
"Anh xem chúng tôi giống người sẽ hại anh và con trai anh sao? Chúng tôi đang tìm kiếm một vài vết tích mà tổ tiên để lại, muốn dựa vào sức mạnh đồ đằng cổ xưa để giải quyết nguy nan hiện tại của quốc gia. Cổ Lão Vương là thầy của tôi, Cửu U Hậu cũng xưng huynh gọi đệ với tôi. Chúng tôi quen biết rất nhiều vong linh, cớ gì phải làm khó một hoạt tử nhân như anh chứ?" Mạc Phàm nói.
"Thành giao."
"Không cần đánh nữa sao?" Mạc Phàm hỏi.
"Không cần. Nhưng nếu các ngươi dám lừa ta, vậy thì kết cục của gã pháp sư kia chính là kết cục của các ngươi. Ta nói được là làm được." Hoạt tử nhân nói.