Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 291: CHƯƠNG 289: TÀN SÁT MA LANG!

“Ngao ô ~~~~~!”

“Ngao ô ~~~~~!”

Ngay lúc hai bên đang giao chiến kịch liệt, con Tam Nhãn Ma Lang to lớn tráng kiện bỗng ngẩng đầu lên, điên cuồng gào thét.

Tiếng thét vang vọng rất xa, rõ ràng không phải để thi triển kỹ năng đặc biệt nào, mà là đang kêu gọi đồng bọn đến ứng cứu.

Quanh thành phố, những con Ma Lang đang lảng vảng kiếm ăn cũng gào lên đáp lại, chẳng bao lâu sau, Mạc Phàm chợt cảm thấy mặt đất xung quanh có chút chấn động.

Mạc Phàm đang ở trên cao, vừa liếc mắt nhìn đã thấy trong đám cỏ dại cao quá đầu người xung quanh bắt đầu xuất hiện từng bóng ảnh xám đen. Bọn chúng như hưởng ứng lời hiệu triệu của Tam Nhãn Ma Lang, thoáng chốc hóa thành một cơn thủy triều đen kịt điên cuồng tràn về nơi này.

“Đánh không lại liền gọi hội, đúng là phong cách của lũ yếu ớt.” Mạc Phàm khá khinh thường hành vi này của Tam Nhãn Ma Lang.

Miệng thì khinh thường, nhưng khi thấy từng đàn Độc Nhãn Ma Lang kéo bè kéo lũ xông tới từ mọi hướng, bản thân chúng cũng là những sinh vật mạnh mẽ nên bước chân tạo ra chấn động không nhỏ, quả là một cảnh tượng kích thích thị giác cực mạnh, cảm giác như cả thành phố hoang này cũng bắt đầu rung chuyển.

Số lượng Độc Nhãn Ma Lang vẫn không ngừng tăng lên, Mạc Phàm thoáng ước lượng, không sáu mươi thì cũng phải hơn năm mươi con. Nếu là thời điểm Bác thành bị hủy diệt, một bầy Độc Nhãn Ma Lang lớn thế này có lẽ đủ sức tiêu diệt cả một đại đội Ma Pháp Sư rồi.

Mạc Phàm không lùi bước, chiếc máy dò cắm trong bùn đất đã kích hoạt được hơn hai giờ, chỉ một lát nữa là có thể hoàn thành công việc. Chính mình đã mạnh miệng đòi đi dò xét một mình, nếu tay không trở về, chẳng phải sẽ bị bọn Trầm Minh Tiếu, La Tống, Liêu Minh Hiên cười vào mặt hay sao.

Vấn đề sĩ diện chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất là, Mạc Phàm đang muốn đại khai sát giới!

Lũ súc sinh này, ngày trước thấy chúng là phải chạy cong đuôi, bây giờ nói gì cũng phải giết cho thống khoái để trả thù, không lẽ mình học ma pháp để làm cảnh à?

“Tật Tinh Lang, ngươi chuyên tâm đối phó nó, đám tép riu Độc Nhãn Ma Lang kia cứ để ta lo.” Mạc Phàm nói với Tật Tinh Lang.

Tật Tinh Lang bất mãn gầm gừ một tiếng, có lẽ trong lòng cũng đang ấm ức: Chẳng phải lão đại thì nên ra solo với lão đại đối phương, còn tiểu đệ như ta đi dọn dẹp lũ tép riu mới đúng bài sao?

Mạc Phàm từ trên cây cột lớn nhảy xuống một nóc nhà đầy dây thường xuân, khu dân cư này đã sụp đổ hơn một nửa, đâu đâu cũng thấy thứ cây quỷ quái này bám rễ.

“Một tên, hai tên, ba tên… bảy tên, tốt lắm, bảy tên các ngươi hãy xuống suối vàng làm bạn với nhau đi!” Khóe miệng Mạc Phàm nhếch lên nụ cười tự tin, Tinh Đồ đã lặng lẽ phác họa xong trong thế giới tinh thần của hắn.

Chỉ vài giây sau, toàn thân hắn tỏa ra hơi thở liệt diễm cuồn cuộn, không ngừng lan tỏa nhiệt lượng ra xung quanh. Theo ý niệm của hắn, toàn bộ hỏa diễm tập trung vào tay phải.

Năng lượng mạnh mẽ ngưng tụ, đỏ rực lên, hắn bình tĩnh thu thế một nhịp, rồi đột ngột vung nắm đấm từ trên cao nện xuống con phố phía xa.

Ở ngã rẽ đó, bảy con Độc Nhãn Ma Lang đang lao vun vút về phía này, trong đầu chúng còn đang tự hỏi không biết thủ lĩnh sắp sai đi săn món ngon vật lạ gì đây.

Thế nhưng, chúng vừa rẽ vào, một luồng sáng đỏ rực chói mắt đã đập vào võng mạc, tựa như một viên thiên thạch rực cháy đang lao xuống với tốc độ kinh hoàng.

Hai con Độc Nhãn Ma Lang đi đầu trợn tròn mắt, theo bản năng quay đầu bỏ chạy, ai ngờ lại bị mấy con phía sau không biết trời trăng gì cứ thế lao tới húc vào.

“Ùng ùng ~~~~~~~~~~~~ “

Liệt Quyền nện xuống, biển lửa đỏ rực lập tức nuốt chửng bảy con Độc Nhãn Ma Lang. Những con đi đầu thoáng chốc hóa thành tro đen, không kịp cảm nhận nỗi đau trước khi chết. Những con phía sau bị ngọn lửa thiêu cho nửa sống nửa chín, rồi lại hứng trọn lực xung kích của Liệt Quyền, quả thực là sống không bằng chết, đến chết cũng không hiểu vì sao lão đại lại sai chúng đến đây nộp mạng!

Đám Độc Nhãn Ma Lang ở đây và đám ở Bác Thành dĩ nhiên không cùng một ổ, chỉ có thể trách chúng quá xui xẻo khi gặp phải một kẻ căm thù giống loài của chúng đến tận xương tủy!

Một đòn quét sạch bảy con, cái cảm giác tùy tiện vung tay là kẻ địch tan thành mây khói này khiến người ta không khỏi sôi trào nhiệt huyết!

Người chưa từng trải qua những năm tháng bị Độc Nhãn Ma Lang truy sát sẽ không thể hiểu được tâm trạng Mạc Phàm lúc này kích động đến nhường nào. Tóm lại, hôm nay hắn muốn giết cho đã tay, đến bao nhiêu giết bấy nhiêu.

“Ách ô ~~~~~~~~ “

Trong đống phế tích đổ nát, hai con Độc Nhãn Ma Lang ẩn nấp rất kỹ, nhân lúc Mạc Phàm tập trung đối phó bảy con sói kia liền bất ngờ lao ra.

Chúng há to miệng sói, định đớp bay đầu Mạc Phàm, hai con tạo thành thế gọng kìm trái phải, không cho hắn chút cơ hội nào để né tránh.

“Động tác quá chậm, chút bản lĩnh quèn này mà cũng đòi đánh lén à?” Mạc Phàm khinh thường cười khẩy.

Với tu vi hiện tại của hắn, cảm nhận mấy sinh vật cấp Nô Bộc này dễ như trở bàn tay. Hơn nữa, Mạc Phàm đã trải qua vô số trận chiến cao cấp hơn thế này nhiều, nên đã quá hiểu những thủ đoạn tấn công của yêu ma. Ngay cả những loại yêu ma nổi tiếng với tốc độ và khả năng đánh lén như Lân Bì Yêu Mẫu hay Hắc Súc Yêu Nguyền rủa cũng đừng hòng lấy mạng Mạc Phàm, huống hồ là loại Độc Nhãn Ma Lang này?

Trong mắt Mạc Phàm, động tác của chúng vụng về đến đáng thương!

Hàm răng nanh vừa táp tới, thân thể Mạc Phàm đột nhiên hóa thành một bóng đen, nhanh chóng chìm vào ranh giới bóng tối dưới chân.

Giây tiếp theo, Mạc Phàm đã xuất hiện trên một nóc nhà khác, ánh mắt đầy giễu cợt nhìn hai con Độc Nhãn Ma Lang kia đâm sầm vào nhau, răng nanh va vào nhau kêu lên một tiếng “cốp”, chắc là đau điếng. Mạc Phàm lật tay, một ngọn lửa đỏ rực bùng lên trong lòng bàn tay hắn.

“Ở trong biển lửa mà thương yêu nhau cho tốt nhé!” Mạc Phàm ném ngọn lửa trong tay ra.

Ngọn lửa vẽ nên một đường cong đỏ rực, thoáng cái đã chui thẳng vào bên trong ngôi nhà đổ nát.

Nhẩm tính thời gian, Mạc Phàm nắm chặt tay lại, như thể kích hoạt một quả bom hẹn giờ. Đòn Hỏa Tư kia còn chưa bay sâu vào trong đã đột ngột nổ tung.

Ngôi nhà thấp bé vốn đã xiêu vẹo, nay bị ngọn lửa bồi thêm một đòn liền sụp đổ hoàn toàn. Hai con Độc Nhãn Ma Lang cùng ngôi nhà thoáng chốc bị chôn vùi trong gạch vụn và tro bụi.

Mạc Phàm tiện tay bồi thêm một đòn Phần Cốt Hỏa Diễm, rơi lên người hai con Độc Nhãn Ma Lang đang nằm trong đống đổ nát. Vốn đã không gượng dậy nổi, giờ lại bị ngọn lửa thiêu đốt xương cốt, chúng đau đớn tột cùng, không ngừng tru lên những tiếng kêu thảm thiết…

Không cần nhìn nữa, hai con Độc Nhãn Ma Lang này chắc chắn sẽ bị thiêu sống.

Ma pháp Sơ cấp đã dùng đến mức thuần thục, kết hợp hiệu quả của các cấp bậc khác nhau, đối phó với yêu ma cấp Nô Bộc quả thực quá dễ dàng!

“Nếu giải quyết hết đám này, có khi lại ngưng luyện ra được một cái Tinh Phách cũng nên?” Mạc Phàm phóng tầm mắt ra xa, số lượng Độc Nhãn Ma Lang tiếp tục xông tới thật không ít.

Trên đường đi săn ở dã ngoại, Mạc Phàm đã thu thập được rất nhiều Tàn Phách. Lúc hắn đặt chân vào thành phố bỏ hoang này, đã có 5 hạt sao Lôi hệ được cường hóa…

Tàn Phách cấp Chiến Tướng, Tàn Phách đỉnh cấp Nô Bộc thu được khoảng 20 cái. Dọc đường đi, cả đội đã hợp lực tiêu diệt rất nhiều sinh vật cấp Nô Bộc và cấp Chiến Tướng, giúp cho Mạc Phàm thu hoạch vô cùng lớn.

“Ách ô ~~~~~~~~~~~~!!”

“Tốt lắm, một con Độc Nhãn Ma Lang kỳ tiến cấp, xử ngươi trước.”

Độc Nhãn Ma Lang kỳ tiến cấp cũng tương đối khó đối phó, tạo ra uy hiếp không nhỏ đối với Mạc Phàm. Đối mặt với loại sinh vật này, Mạc Phàm không dám keo kiệt ma năng, trên người hắn bắt đầu có những tia sét màu tím đen lượn lờ, đôi mắt ánh lên vẻ sắc bén rực rỡ

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!