Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 292: CHƯƠNG 290: CUỘC SĂN TINH PHÁCH

Độc Nhãn Ma Lang cấp tiến giai có tốc độ và phản ứng nhanh hơn hẳn, Mạc Phàm biết rõ loại sinh vật giảo hoạt này có thể né được ma pháp hệ Hỏa của mình.

Vậy thì cứ dùng chiêu đơn giản mà thô bạo nhất. Dù Độc Nhãn Ma Lang cấp tiến giai có phản ứng nhanh đến đâu, cũng đừng hòng nhanh hơn được Phích Lịch!

Sấm sét màu tím đen ầm ầm giáng xuống, ánh chớp kinh hoàng xẹt ngang không trung tóe lửa, lại được hiệu ứng của Thiên Quân gia trì, khí thế càng thêm bá đạo.

Chỉ một đòn sét, căn bản không cần bổ sung thêm bất kỳ kỹ năng nào, con Độc Nhãn Ma Lang cấp tiến giai kia hoàn toàn không có cơ hội phản ứng, thân thể bị Phích Lịch cuồng bạo đánh trúng đã tan thành mưa máu, hoàn toàn phân rã!

Máu tươi văng tung tóe lên mình những con Độc Nhãn Ma Lang khác gần đó, khiến cả đám trợn tròn mắt, gan mật co rúm lại. Bất luận thế nào, gã to xác kia là kẻ mạnh nhất trong bầy, vậy mà lại bị con người này tiêu diệt chỉ bằng một chiêu. Tên loài người này có cần phải mạnh đến mức vô lý vậy không?

“Lôi Ấn!”

Ma pháp vô tình cũng cho thấy sự lạnh lùng của Mạc Phàm đối với bầy Độc Nhãn Ma Lang. Không chờ chúng kịp hoàn hồn, hắn đã ra tay trước, dùng Lôi Ấn cuồng bạo quét qua, khống chế toàn bộ những con còn lại.

Nhân lúc cơ bắp của chúng co giật không ngừng, Mạc Phàm liền tung ra ba luồng Hỏa Tư chớp nhoáng!

Hỏa Tư nối đuôi nhau bay tới, chẳng cần kỹ thuật gì cao siêu, chỉ đơn thuần là dùng Lôi và Hỏa để tàn sát một cách thô bạo.

“Có ánh sáng xanh nhạt?”

“Là tinh phách! Ha ha ha, vận may không tồi, cuối cùng cũng rớt ra một viên.”

Mạc Phàm mừng rỡ ra mặt. Lần rèn luyện này hắn đã giết không ít yêu ma cấp nô bộc nhưng vẫn chưa thấy rơi ra tinh phách, điều này cuối cùng cũng khiến hắn hiểu ra tại sao Tinh Trần Ma Khí lại hiếm có và đắt đỏ đến thế.

Chỉ có kẻ nắm giữ bốn hệ như Mạc Phàm mới dám đại khai sát giới, càn quét như vậy. Những pháp sư trung cấp khác mà gặp phải hơn mười con yêu ma cấp nô bộc, nếu không nắm vững ma pháp thì chỉ có nước chạy trối chết…

Lại có thêm một viên tinh phách, như vậy là có thể cường hóa hạt sao thứ sáu rồi.

Hơn nữa, đám Độc Nhãn Ma Lang vừa giết cũng rơi ra tàn phách, ước chừng có thể luyện hóa được hơn nửa viên tinh phách nữa…

“Ngao ô ~~~~~~!!!!”

Tật Tinh Lang gầm lên một tiếng, chấp nhận chịu một đòn để ngoạm thẳng vào yết hầu của Tam Nhãn Ma Lang.

Một cú cắn trúng đích, máu tươi phun ra như suối, đỏ rực vô cùng bắt mắt…

Tam Nhãn Ma Lang dùng móng vuốt ôm lấy cổ họng, nó biết mình không phải là đối thủ của Tật Tinh Lang nên bắt đầu tìm đường thoát thân. Nó nhấc bổng một chiếc xe hơi cũ nát bên cạnh rồi hung hăng ném về phía Tật Tinh Lang, sau đó dùng đôi chân to khỏe bắt đầu chạy như điên.

“Muốn chạy à?” Mạc Phàm đã sớm nhìn thấu ý đồ của nó, dưới chân, một tinh đồ hắc ám lặng lẽ hiện lên.

Cự Ảnh Đinh ngưng tụ trước ngực, Mạc Phàm khẽ động ý niệm, chiếc đinh bóng tối liền nhanh chóng biến mất vào không khí...

Trong một vũng nước phía trước, một bóng đen như thanh đoản kiếm lướt qua, lặng yên không một tiếng động, lóe lên rồi biến mất.

Ngay lúc Tam Nhãn Ma Lang định lao vào khu rừng cỏ dại, thân hình to lớn của nó đột ngột khựng lại, như thể bị một sức mạnh vô hình ghì chặt.

Đôi chân của Tam Nhãn Ma Lang điên cuồng cào cấu, mặt đất đều bị nó đạp cho lún xuống, nhưng đáng tiếc cả thân thể nó vẫn bị cố định tại chỗ một cách vô cùng quỷ dị.

“Nhanh giải quyết nó đi, sức của tên này khủng bố lắm.” Mạc Phàm vội vàng nói với Tật Tinh Lang.

Sức mạnh của Tam Nhãn Ma Lang rất lớn, Cự Ảnh Đinh ghim vào thân thể khổng lồ của nó đã có dấu hiệu lỏng ra, Mạc Phàm không chắc có thể cầm chân nó được bao lâu.

Tốc độ của Tật Tinh Lang bộc phát trong nháy mắt, bốn chân phi nước đại. Không giống Tam Nhãn Ma Lang mỗi bước chân đều tạo ra một cái hố lớn, Tật Tinh Lang lướt đi mà không để lại dấu chân, quả đúng là thân nhẹ như yến, nhanh tựa gió lốc!

Bộ lông sói thật dài của Tật Tinh Lang tung bay trong gió, nó đã tích tụ đủ sức mạnh cho cú vồ mồi. Khi còn cách Tam Nhãn Ma Lang khoảng 20 mét, nó bật nhảy lên cao, toàn thân hóa thành một đạo trảo kích sắc lẹm!

“Vụt!!!”

Thân hình nó tựa như một lưỡi đao sắc bén, lạnh lùng xé gió lao tới, băng ngang qua vết thương trên cổ của Tam Nhãn Ma Lang.

Tam Nhãn Ma Lang cố giơ hai cánh tay khổng lồ lên định chặn lại, ai ngờ đôi tay lại bị lưỡi đao của Tật Tinh Lang chém đứt phăng.

Hai cánh tay sói khổng lồ bay lên không trung, máu tươi từ vết cắt phun xối xả.

Lưỡi đao không hề dừng lại, nó xuyên qua vết thương trên yết hầu của Tam Nhãn Ma Lang, khiến vết rách đang không ngừng rỉ máu thoáng chốc biến thành một đường cắt ngọt lịm, sâu hoắm đến độ lộ cả mạch máu…

Cái đầu theo vết cắt từ từ trượt xuống, rơi bịch xuống đất. Thân thể của Tam Nhãn Ma Lang vẫn bị Cự Ảnh Đinh của Mạc Phàm khóa chặt, thế nên một thân sói không đầu cứ thế đứng sừng sững tại chỗ, vẻ tàn bạo và ngông cuồng lúc trước thoáng chốc đã bị tử khí dày đặc thay thế!

Vài giây sau, máu tươi từ cổ phun trào như suối, tác dụng của Cự Ảnh Đinh cũng dần biến mất, thân hình khổng lồ của Tam Nhãn Ma Lang đổ ầm xuống như một ngôi nhà sập.

Tật Tinh Lang vốn ưa sạch sẽ nên đứng lùi ra xa, chờ máu phun gần cạn mới chậm rãi bước tới bên cạnh thi thể, dùng móng vuốt rạch một đường, nhanh chóng xé toang lồng ngực của Tam Nhãn Ma Lang và moi trái tim của nó ra.

Nó nuốt chửng một phát. Nội tạng của đồng loại rất có lợi cho sự phát triển của Tật Tinh Lang, trong thế giới cá lớn nuốt cá bé này, nó đã không còn chút lòng thương hại nào.

Tam Nhãn Ma Lang vừa chết, bầy Độc Nhãn Ma Lang đã hoàn toàn tan rã. Chúng không còn dũng khí đối đầu với Mạc Phàm và Tật Tinh Lang nữa, vội vàng bỏ chạy tứ tán.

“Ngươi ngừng được rồi đó, để ta xem con Tam Nhãn Ma Lang này có thứ gì đáng tiền không.” Mạc Phàm nói với Tật Tinh Lang.

Tật Tinh Lang rất giống người, nó liếc mắt tỏ vẻ khinh thường. Rõ ràng kẻ mạnh nhất là do nó giải quyết, vậy mà đánh xong lại phải đi dọn dẹp chiến trường, đùa nhau à?

“Thứ đáng giá nhất là trái tim đã bị ngươi xơi rồi, đi đi đi…” Mạc Phàm thúc giục.

...

Một cái xác của sinh vật cấp chiến tướng nếu đào bới kỹ, thế nào cũng tìm ra được vật phẩm trị giá mấy vạn. Vận may tốt có thể xuất hiện dị cốt, dị vuốt, dị bì các loại, lúc đó giá trị không chỉ dừng ở mấy vạn nữa. Những thứ này đều là nguyên liệu chủ yếu để chế tạo Ma cụ, Ma khí, có thể bán được rất nhiều tiền!

Thật đáng tiếc, Tam Nhãn Ma Lang sau khi chết không hề có một mảnh dị cốt nào. Ngược lại, trong đám Độc Nhãn Ma Lang bị tàn sát lại có một con xuất hiện một cái xương sườn đặc biệt. Thứ này dùng làm nguyên liệu chế tạo Thuẫn ma cụ cũng tốt, bán với giá 20 vạn cũng không thành vấn đề.

“Tàn phách vẫn chưa đủ sao?”

“Hạt sao thứ sáu đã được cường hóa, giờ có thể khiến Lôi Ấn lột xác rồi.”

“Được rồi, đến địa điểm khảo sát tiếp theo thôi, gom thêm một ít tàn phách nữa là đủ!”

Mạc Phàm thu hồi trang bị khảo sát, phát hiện nó đã lóe lên ánh sáng xanh lục, chứng tỏ đã thống kê xong mật độ yêu ma trong vòng ba cây số. Bây giờ chỉ cần mang về cho các chuyên gia phân tích là được.

Điểm khảo sát tiếp theo cách đây không xa. Mạc Phàm nhìn theo bản đồ, chỉ cần đến đó là có thể thu thập đủ bảy viên ngọc rồng để triệu hồi thần long… nhầm, là đủ tàn phách để cường hóa Lôi Ấn. Không hoàn thành nốt thì đúng là không cam lòng!

Người khác phải đi theo đoàn đội mới dám làm nhiệm vụ, còn mình thì cứ thế trực tiếp càn quét.

Có thực lực, đúng là tự do tự tại mà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!