Sau khi mũi tên bắn ra, một bức tranh Thủy Tinh hiện ra từ hư không. Cổ Hoặc Ma Chu biến thành pho tượng tinh xảo nhất ở trung tâm bức tranh, dù sao nó cũng là một sinh vật cấp Chiến Tướng có khả năng ngạo thị quần hùng, vẻ giận dữ và sát khí ngút trời của nó, tất cả thần thái đó dường như vẫn còn quanh quẩn trên thân thể…
Dường như mọi thứ của nó đã bị đóng băng trong khoảnh khắc đó, tất cả đều vẹn nguyên, duy chỉ có sinh mệnh là trong nháy mắt tan biến.
Cả một khu vực rộng lớn xung quanh đều bị đông cứng thành băng tinh, ao nước hóa thành một tấm gương băng khổng lồ, cỏ hoang biến thành từng bụi cây cứng ngắc chỉ cần chạm nhẹ là vỡ tan, ngay cả những hòn đá cũng biến thành khối băng. Ánh sao lạnh lẽo rơi xuống vùng đất này, trong vẻ trong suốt của nó lộ ra một luồng khí lạnh khiến vạn vật chìm trong câm lặng!
Mạc Phàm trợn tròn mắt, không thể tin nổi uy lực của mũi tên này!
Mạc Phàm đã từng thấy Trảm Ma Cụ, phần lớn đều có hình dạng trường kiếm, trảm đao, khi sử dụng có thể giúp Ma Pháp Sư chém ra một loại ma pháp đặc thù trong nháy mắt, uy lực cực kỳ bá đạo, hoàn toàn không kém một ma pháp Trung giai hủy diệt.
Mạc Phàm cũng từng xem qua trong buổi đấu giá, Trảm Ma Cụ phù hợp với bản thân có giá từ 20 triệu trở lên, một số Trảm Ma Cụ có hình thái đặc thù thì càng đắt đỏ, không có 50 triệu Nhân Dân Tệ thì đừng hòng có tư cách tham gia đấu giá.
Mạc Phàm đã từng cân nhắc, thủ đoạn tấn công của mình cũng không thiếu, cho nên mới không để tâm đến Trảm Ma Cụ.
Không ngờ hôm nay mình lại được tận mắt chứng kiến một loại Cung Ma Cụ vô cùng hiếm thấy!
Sau khi cây cung này biến ảo hoàn tất, băng tinh tràn ngập, bụi băng lấp lánh như kim cương lượn lờ xung quanh, chỉ cần bắn ra một mũi tên, cả một khu vực rộng lớn như vậy đã bị đóng thành băng trong nháy mắt, nhanh đến mức khiến người khác không kịp có bất kỳ phản ứng nào.
Uy lực kinh khủng của nó tự nhiên không cần phải bàn cãi, vấn đề là Mục Ninh Tuyết cũng chỉ là một Ma Pháp Sư Trung giai, nhưng Ma Cụ của nàng lại nghịch thiên quá rồi, nghĩ lại nếu lúc luận bàn mà nàng tung ra Cung Ma Cụ này thì người của học viện Minh Châu chắc chắn bị miểu sát hết!
Huống chi, Băng Chủng mà nàng thi triển vốn không phải là Bàn Băng lúc trước, mà là một loại băng tinh có đẳng cấp cao hơn.
Loại băng hóa thành dạng tinh thể kia rõ ràng đã vượt qua cấp độ của Linh cấp Băng Chủng, Mạc Phàm hoàn toàn không ngờ tới, Mục Ninh Tuyết còn nắm giữ một loại Băng Chủng cường đại hơn.
Nhưng mà cũng có điểm không đúng, nếu nàng có trong tay loại Băng Chủng cường đại hơn, trận chiến trước đó nàng không có lý do gì để che giấu cả. Nếu không nhanh chóng diệt trừ Cổ Hoặc Ma Chu thì các đội viên có thể tàn sát lẫn nhau nghiêm trọng, thậm chí sẽ có người chết.
“Hù~~”
Mái tóc dài của Mục Ninh Tuyết lại buông xuống, vài sợi lộn xộn che đi gò má nàng, trông lại có một vẻ thanh thuần động lòng người đặc biệt.
Nàng thở hổn hển, chấm đỏ nơi mi mắt hoàn toàn biến mất. Vừa rồi còn là một nữ hoàng với khí chất bưu hãn cường đại, sau khi bắn ra mũi tên đó thì dường như toàn bộ tinh lực đã bị rút cạn, lộ ra vẻ mệt mỏi, yếu ớt vô cùng.
Mạc Phàm vội vàng chạy đến bên cạnh, thấy nàng đứng không vững liền vội vàng đỡ lấy.
“Vẫn không thể hoàn toàn điều khiển…” Mục Ninh Tuyết nói đứt quãng, hoàn toàn là đang tự lẩm bẩm.
“Sao cô lại có Ma Cụ mạnh như vậy?” Mạc Phàm hỏi.
Cây Băng Cung lúc nãy tuyệt đối không phải thứ mà Pháp Sư Trung giai có thể sử dụng. Theo lý thuyết, nếu cưỡng ép lạc ấn loại Ma Cụ có cấp bậc cao hơn thực lực bản thân, linh hồn sẽ phải chịu sự hành hạ vô cùng đau đớn.
Tu vi của Mục Ninh Tuyết tuyệt đối chưa đạt tới ngưỡng sức mạnh có thể sử dụng ma cụ này, Mạc Phàm không khỏi có chút lo lắng cho linh hồn của nàng.
Minh Tu, tức là tu luyện linh hồn. Tùy theo tu vi cao thấp mà số lượng và sức mạnh Ma Cụ có thể lạc ấn cũng khác nhau. Giống như Ma Pháp Sư Trung giai bọn họ, cấp bậc Ma Cụ có thể lạc ấn cũng có giới hạn, những Trảm Ma Cụ phát ra uy lực có thể so với ma pháp Cao giai thì linh hồn bọn họ tuyệt đối không chịu nổi.
Uy lực của cây Cung Ma Cụ này dù chưa đạt tới Cao giai, nhưng cảm giác cũng không cách quá xa. Ma Cụ uy lực như vậy nếu lạc ấn lên linh hồn, thật sự là một gánh nặng không thể chịu nổi.
“Tôi nghỉ một chút là được.” Mục Ninh Tuyết ngồi xuống, sắc mặt không còn chút huyết sắc, cảm giác như có thể ngất đi bất cứ lúc nào.
Mạc Phàm tự nhiên không yên tâm, đứng bên cạnh canh chừng. Nhìn ma năng trong người Mục Ninh Tuyết gần như bị hút cạn, trong lòng hắn dâng lên vô số nghi vấn.
Cây cung này dường như có chút khác biệt so với đại đa số Ma Cụ, nhưng khác ở chỗ nào thì một kẻ kiến thức nông cạn như Mạc Phàm đương nhiên không nói ra được.
Nhưng Mạc Phàm có một dự cảm, sự thay đổi to lớn của Mục Ninh Tuyết trong những năm gần đây rất có thể có liên quan đến cây cung này.
Hơn nữa, Băng Chủng của Mục Ninh Tuyết dường như không đơn giản chỉ là Linh cấp.
Nếu thuộc tính của Ma Cụ trùng với hệ mà Ma Pháp Sư sở hữu, uy lực của Ma Cụ sẽ được bổ sung tương ứng.
Vừa rồi Mục Ninh Tuyết đã thi triển một loại băng tinh nào đó, uy lực còn mạnh hơn Bàn Băng, ngay cả sinh vật tương đối mạnh trong cấp Chiến Tướng như Cổ Hoặc Ma Chu cũng bị miểu sát trong nháy mắt, có thể thấy uy lực của nó khủng bố đến mức nào.
Đây là lá bài tẩy cuối cùng của Mục Ninh Tuyết, không phải vạn bất đắc dĩ thì nàng tuyệt đối sẽ không sử dụng, chỉ cần nhìn trạng thái yếu ớt của nàng sau khi dùng là biết. Nhưng có lẽ, nàng vẫn còn ẩn giấu không ít bí mật.
...
Mục Ninh Tuyết ngồi nghỉ rất lâu cũng không thấy đứng dậy, Mạc Phàm tạm thời không dám rời nàng nửa bước.
Cũng không biết qua bao lâu, nàng rốt cục cũng mở mắt, đôi mắt xinh đẹp liếc nhìn Mạc Phàm, sau đó lại nhanh chóng dời đi.
Dù thế nào đi nữa, nàng vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng mình từng thích trên gương mặt này. Cảm giác đó nàng đã giấu tận sâu trong đáy lòng, tưởng chừng đã lãng quên từ lâu, thế nhưng trong khoảnh khắc này lại đột nhiên ùa về. Ngay sau đó, trái tim vốn đã đóng băng từ lâu của nàng dường như có một lớp băng mỏng đang rung động nứt ra.
Hắn ở lại canh chừng cho mình, Mục Ninh Tuyết trong lòng rất cảm kích.
Thực tế, trong lòng nàng vẫn luôn tồn tại một phần cảm kích đối với Mạc Phàm.
Nhớ lại khi cả hai vẫn còn là những đứa trẻ, Mạc Phàm có một điểm khác biệt rất lớn so với những người khác. Hắn không sợ hãi bất cứ điều gì, hành động không bao giờ theo lẽ thường.
Khi đó, đám trẻ con gần đó đều chỉ dám đứng nhìn mình từ xa, không dám lại gần. Chỉ có Mạc Phàm chưa bao giờ để ý đến lời răn đe của quản gia và những người lớn tuổi, dùng bàn tay bẩn thỉu kéo mình đi khắp nơi làm trò, xua đi bao cô độc và sợ hãi của tuổi thơ.
Hắn tính tình cà lơ phất phơ, nói tục thành thơ, tính cách bất hảo, nhưng cũng chỉ có hắn là người duy nhất có dũng khí ngồi bên cạnh mình lảm nhảm đủ thứ chuyện.
Mục Ninh Tuyết lúc trước thích hắn, không vì nguyên nhân đặc biệt gì, chỉ đơn giản vì Mạc Phàm là cậu con trai thân cận với mình nhất. Những đứa con trai khác hoặc là xa lánh mình, hoặc là nịnh nọt một cách kỳ quái, hoặc là giả bộ thanh cao, hoặc là ngượng ngùng đến mức không dám nói lời nào, hoặc là cố làm ra vẻ…
Lắc đầu một cái, Mục Ninh Tuyết xua đi những chuyện cũ trong đầu.
Có lẽ do độc tính vẫn còn sót lại, nên nàng mới hồi tưởng những chuyện này.
“Đi thôi, tôi không sao rồi.” Mục Ninh Tuyết đứng lên.
Mạc Phàm theo bản năng muốn dìu nàng, nhưng Mục Ninh Tuyết lại không dựa vào tay hắn. Thân mật đến đâu cũng là chuyện quá khứ, bây giờ mọi người đều đã trưởng thành, có cuộc sống riêng, có đời tư riêng, không cần phải…
Mục Ninh Tuyết đang muốn giữ khoảng cách nam nữ, kết quả Mạc Phàm lại hành động vô cùng khác thường, một bàn tay dê xồm đã nắm lấy mu bàn tay ngọc ngà của nàng, tay kia thì đỡ lấy bờ vai mềm mại.
Lúc này Mục Ninh Tuyết quả thực không còn chút sức lực nào, nếu không bằng mọi giá cũng phải tung một chiêu Băng Tỏa treo cái tên khốn thừa lúc người ta gặp nguy này lên đánh một trận