Khi Mạc Phàm trở lại giáo đường, hắn phát hiện cả khu vực xung quanh đã hoàn toàn thay đổi, khắp nơi tan hoang, loang lổ những vết tích chiến đấu, không khí tràn ngập khí tức nguyên tố hỗn loạn.
Xem ra cuộc chém giết lẫn nhau đã kết thúc, chỉ không biết bọn họ đã đi đâu.
“Ninh Tuyết, nàng không sao chứ?” Lục Chính Hà là người đầu tiên xuất hiện. Vừa thấy Mục Ninh Tuyết, hắn vội vàng chạy tới hỏi han. Nhưng khi thấy Mạc Phàm đứng sau lưng nàng, tay còn đang khẽ đặt trên đôi vai mềm mại ấy, ánh mắt hắn lập tức trở nên vô cùng khó chịu, lạnh lùng nói với Mạc Phàm: “Để ta là được rồi.”
Mục Ninh Tuyết không để ý đến hai người, tự mình tìm một chỗ ngồi xuống nghỉ ngơi.
Lục Chính Hà chớp ngay thời cơ, lượn lờ quanh nàng như một con ruồi, khác một trời một vực so với vẻ chỉ huy ra oai lúc trước. Xem ra những lời Liêu Minh Hiên nói cũng không sai chút nào.
Mạc Phàm đi tìm những người khác. Không biết Mục Nô Kiều, cô bạn cùng phòng xinh đẹp gợi cảm của hắn, giờ ra sao rồi. Dù gì cũng là người chung phòng, hắn cũng nên có trách nhiệm quan tâm một chút.
Đi một vòng không thấy Mục Nô Kiều, lại gặp gã mập La Tống.
Mạc Phàm túm lấy áo gã, chưa kịp mở lời, La Tống đã vẻ mặt đầy oán thán: “Đại ca ơi là đại ca, ta suýt nữa bị nàng ta giết chết rồi. Nàng đang ở bên kia, chắc là tỉnh rồi, chỉ là cứ ngồi lẩm bẩm một mình…”
La Tống quả thực bị đánh cho tơi tả, nhìn bộ dạng thảm hại của hắn, có lẽ đến cả Ma cụ hộ thân cuối cùng cũng đã phải dùng đến. Kết quả này cũng phải thôi, xét về tu vi, Mục Nô Kiều với ma pháp trung cấp bậc hai mạnh hơn La Tống rất nhiều.
Rất nhanh, Mạc Phàm đã tìm thấy Mục Nô Kiều đang ngồi giữa một bụi cây, đám thực vật này chính là kiệt tác của nàng. Tinh thần nàng lúc này có chút hoảng hốt, ánh mắt có phần đờ đẫn, may mà chấm đỏ giữa hai hàng lông mày đã hoàn toàn biến mất, trả lại cho nàng vẻ cao quý, thánh khiết thường ngày.
“Kiều Kiều, cậu không sao chứ?” Mạc Phàm đi tới bên cạnh, tháo dây chuyền trên cổ mình xuống, nhẹ nhàng đeo lên cổ Mục Nô Kiều đang thất thần.
Đôi mắt xinh đẹp của Mục Nô Kiều dần có lại thần sắc. Nàng lúc này như người vừa tỉnh dậy sau cơn ác mộng, tâm trí vẫn còn chìm trong những cảnh tượng kinh hoàng, sợ hãi không thôi.
“Đừng sợ, đừng sợ, có ta ở đây rồi.” Mạc Phàm ôm thân thể mềm mại của Mục Nô Kiều vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về, dùng hơi ấm của mình để an ủi trái tim đang tổn thương của nàng.
Mục Nô Kiều được Mạc Phàm ôm như vậy mà không hề phản ứng. Nếu là ngày thường, chắc chắn nàng đã nổi điên đồ sát hắn rồi.
“Tớ… Sao tớ lại làm vậy?” Mục Nô Kiều ngơ ngác hỏi.
Nàng không nhớ rõ hành động của mình, chỉ nhớ lúc La Tống chê bai Mục Gia của nàng, nói người Mục Gia chỉ được cái mã ngoài, khiến nàng vô cùng tức giận. Chuyện xảy ra sau đó, đầu óc nàng cứ mơ hồ.
“Tinh thần cậu bị khống chế thôi, nhưng giờ không sao rồi. Ôm một cái là ổn, ôm chặt hơn chút nữa thì càng tốt.” Mạc Phàm nói.
Mục Nô Kiều cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp lúc đầu còn mang vài phần sợ hãi, sau một hồi lại ánh lên vẻ nghi ngờ.
Lát sau, nàng dường như đã tỉnh táo lại, khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng chốc ửng hồng, đẹp đến mức khiến Mạc Phàm nhìn mà ngây cả người.
Khoảng cách gần thế này, lại thêm mùi hương quyến rũ không ngừng lan tỏa, Mạc Phàm cảm giác như chính mình cũng trúng độc, tay chân mềm nhũn. Nếu được hôn lên đôi gò má trắng mịn và đôi môi cong cong gợi cảm kia thì còn gì tuyệt bằng.
“Lưu manh!” Mục Nô Kiều tức giận đẩy cái tên thừa nước đục thả câu này ra.
Tâm trạng của nàng lúc này cũng giống Mục Ninh Tuyết lúc trước, nếu còn chút sức lực, chắc chắn nàng đã treo tên này lên đánh cho một trận, đúng là chẳng có chút phong độ lịch lãm nào.
Mạc Phàm trưng ra bộ mặt heo chết không sợ nước sôi, trong lòng sướng rơn. Mấy ai có diễm phúc được ôm cả hai vị nữ thần vào lòng như hắn chứ. Thân thể Mục Ninh Tuyết thì trơn láng mềm mại, chạm vào rất đã. Bờ vai Mục Nô Kiều thì đầy đặn hơn một chút, lại thoang thoảng mùi hương cơ thể, quyến rũ chết người.
“Những người khác đâu rồi?” Mục Nô Kiều khéo léo đổi chủ đề, tránh cho không khí thêm ngượng ngùng.
“Không biết, sống chết của họ tớ lười quản.” Mạc Phàm thản nhiên nói.
“Sao cậu có thể nói thế được.” Mục Nô Kiều lườm hắn.
“Đây, trả lại cậu. Lúc nãy đi giết Cổ Hoặc Ma Chu cũng gặp chút nguy hiểm, nhưng cuối cùng không có cơ hội dùng đến mấy lá bùa hộ mệnh này.” Mạc Phàm trả lại hạt châu cho Mục Nô Kiều.
Mục Nô Kiều cũng trả lại dây chuyền ngưng thần cho Mạc Phàm. Ngay lúc nàng đặt nó vào tay hắn, liền nghe Mạc Phàm lẩm bẩm câu gì đó như “trao đổi tín vật đính ước”, khiến cho vầng mây hồng vừa tan lại rực rỡ bay lên. Nghe xong, Mục Nô Kiều vội vàng bỏ đi, không muốn nói thêm câu nào với tên vô sỉ này nữa.
Tâm thần nàng vốn vẫn còn hoảng hốt, chưa ổn định lại, giờ bị Mạc Phàm trêu chọc như vậy, trong lòng không khỏi nảy sinh những suy nghĩ kỳ quái.
...
Sau đó, Mạc Phàm và Mục Nô Kiều tìm được Triệu Mãn Duyên và Bạch Đình Đình.
Cả hai đều bình an, nhưng Trịnh Băng Hiểu đi cùng thì bị thương nặng. Hắn bị một ma pháp hỏa hệ trung cấp của Triệu Minh Nguyệt đánh trúng, cả người gần như bị thiêu thành than.
Bạch Đình Đình đang không ngừng chữa trị cho Trịnh Băng Hiểu, nhưng không biết hắn có thể cầm cự được bao lâu.
Không chết trong tay yêu ma, lại suýt mất mạng dưới tay đồng đội, Trịnh Băng Hiểu dù có sống sót cũng e là mất hết ý chí chiến đấu.
Sau trận tàn sát lẫn nhau này, thương tích và mệt mỏi chỉ là thứ yếu, nghiêm trọng nhất là sự tin tưởng giữa các thành viên đã hoàn toàn sụp đổ. Nhìn Tống Hà vẫn còn hôn mê, Trịnh Băng Hiểu bị bỏng nặng, rồi Hứa Đại Long bị cắn mất một cánh tay...
Đội ngũ đã tan hoang, mỗi người một tâm tư, một bầu không khí quái dị bao trùm lên tất cả.
“Về thôi, sáng mai chúng ta quay về.” Triệu Mãn Duyên lên tiếng.
“Ta cũng không ở nổi nữa.” La Tống nói.
“Nhiệm vụ khảo sát của chúng ta còn chưa hoàn thành, sao có thể đi được…” Lục Chính Hà hoảng hốt đứng dậy, như thể rất sợ mọi người sẽ bỏ đi.
“Mạng còn không giữ được, khảo sát cái rắm! Ta không muốn ở lại đây nữa.” Hứa Đại Long tức giận nói.
Cánh tay của hắn chính là bị U Văn Bạo Lang của Lục Chính Hà cắn đứt.
Dù biết là do bị trúng tà, Hứa Đại Long vẫn thấy Lục Chính Hà ra tay quá độc ác.
Về phần hai người bị trúng tà nặng nhất là Minh Thông và Liêu Minh Hiên, thì Minh Thông đã mất tích, còn Liêu Minh Hiên tuy vẫn ổn, nhưng hắn cứ ngồi xổm trong góc với vẻ mặt cực kỳ quái đản.
Từ lúc tỉnh lại, Liêu Minh Hiên vẫn giữ bộ dạng quỷ dị đó, trông còn đáng sợ hơn cả lúc bị trúng độc.
Còn Minh Thông đã mất tích, mọi người giờ đều đã sức cùng lực kiệt, chẳng biết đi đâu mà tìm, chỉ có thể đợi đến sáng mai tìm kiếm quanh đây một lượt. Nếu vẫn không thấy, cũng đành chịu, chỉ có thể bỏ hắn lại.
Mọi người bây giờ tự thân còn khó bảo toàn, hơi sức đâu mà lo cho người khác.
Ai ngờ được nơi này lại xuất hiện một con Cổ Hoặc Ma Chu, ai ngờ được một đội ngũ tinh anh ưu tú lại tan đàn xẻ nghé chỉ sau một đêm.