Sau khi Ozawa rời đi, Linh Linh lại dạo một vòng quanh Tế Sơn.
Về cơ bản có thể xác định nơi này chính là nguồn phát tán tà năng. Linh Linh biết rõ Hồng Ma có thể đang lẩn khuất gần đây, nếu biểu hiện quá lộ liễu sẽ bị nó để ý.
Linh Linh quyết định rời đi. Hiện tại chỉ cần biết tà năng bắt nguồn từ Tế Sơn, và rất có thể là từ những linh bài kia là đủ.
...
Trở lại phòng mình, Linh Linh xem lại danh sách những người đã đến viếng, cẩn thận tra xét từng người.
Cô bé vừa đọc được trang đầu tiên thì có tiếng gõ cửa vang lên. Chẳng hiểu sao đêm hôm khuya khoắt thế này lại có người tìm đến phòng của một thiếu nữ.
"Ai đó?" Linh Linh hỏi.
"Là anh đây." Bên ngoài truyền đến giọng nói của Mạc Phàm.
Linh Linh bước tới, vừa mở cửa đã thấy bộ dạng lén lút của Mạc Phàm.
"Không phải anh nói là không được lộ diện sao?" Linh Linh bực bội nói.
"Chẳng phải bên em có phát hiện mới sao, anh qua xem có manh mối rõ ràng nào không?" Mạc Phàm bước vào, liếc nhìn màn hình máy tính của Linh Linh, nơi có bản danh sách vừa sao chép.
"Tạm thời không có phát hiện gì, chỉ biết có một kẻ vốn bị giam ở tầng thấp nhất của Đông Thủ Các đã chạy tới đây, và từng đến Tế Sơn. Bên anh thế nào, có phát hiện gì đặc biệt không?" Linh Linh đứng trước cửa, hỏi.
"Anh đã lẻn vào Đông Thủ Các rồi, bên trong không giống như chúng ta dự đoán." Mạc Phàm nói.
"Là thế nào?" Linh Linh hỏi.
"Mọi thứ ở Đông Thủ Các đều rất trật tự, cảnh vệ tuần tra nghiêm ngặt, tù nhân bị canh giữ chặt chẽ, hầu như không có dấu hiệu bạo động nào." Mạc Phàm nói.
"Cái này có chút bất thường. Tây Thủ Các là nơi sinh hoạt của người bình thường mà khắp nơi đều tràn ngập lệ khí, sự xấu xa và hung bạo. Đông Thủ Các giam giữ toàn những tà đồ, ma đầu, tù nhân hung bạo như thế, sao lại có thể yên tĩnh đến vậy được?" Linh Linh nói.
"Bên em không có phát hiện gì khác sao?" Mạc Phàm có chút bất đắc dĩ nói.
"Không có, manh mối có được vẫn quá ít, hơn nữa đều rất vụn vặt. Cảm giác như chẳng có việc nào liên quan đến thứ chúng ta muốn tìm, nhưng lại giống như tất cả mọi chuyện đều có quan hệ với nó, đau đầu muốn chết đi được." Linh Linh nói.
"Được rồi, vậy anh tiếp tục quan sát, em có đầu mối quan trọng gì thì cứ tới tìm anh." Mạc Phàm nói.
"Em tìm anh kiểu gì đây? Giờ em còn chẳng biết anh đang đóng giả làm ai nữa." Linh Linh nói.
"Chúng ta hẹn một địa điểm đi. Có phát hiện gì thì gặp nhau ở vách núi phía đông." Mạc Phàm nói.
"Được."
...
Đóng cửa lại, Linh Linh mở sổ tay, bắt đầu tìm kiếm thông tin về Hắc Xuyên Cảnh.
Rất nhanh, Linh Linh đã tìm được những tài liệu về các câu chuyện đáng sợ của Hắc Xuyên Cảnh. Những tài liệu này đến từ chính phủ Nhật Bản, không công khai với dân chúng, trong đó ghi lại việc Hắc Xuyên Cảnh tàn sát dân thường, khởi xướng các sự kiện khủng bố.
Hắc Xuyên Cảnh tuyệt đối là một ma vương giết người không ghê tay, từng đồ sát cả thành trì không chỉ một lần, số người chết dưới tay hắn đã vượt quá bốn con số.
Linh Linh cũng coi như hiểu vì sao Ozawa lại có vẻ mặt thất kinh đến vậy. Nếu một tên cuồng ma sát nhân như vậy trốn thoát, toàn bộ Song Thủ Các, thậm chí cả thành phố Osaka đều sẽ phải chịu ảnh hưởng nghiêm trọng.
Chỉ là, chuyện này có quan hệ gì với Hồng Ma sao?
Hồng Ma không hẳn là một ma đầu thích giết chóc, mà nó ưa việc điều khiển tinh thần, biến mọi người thành nô lệ cho mình.
Tâm tư Linh Linh có chút hỗn loạn. Bản thân Song Thủ Các với hoàn cảnh đặc thù đã ấp ủ và cho bùng phát rất nhiều sự việc đặc biệt, sau khi bị ảnh hưởng bởi từ trường của Hồng Ma thì lại càng bị khuếch đại lên.
Nhưng ai mới thực sự liên quan đến Hồng Ma Nhất Thu? Hồng Ma rốt cuộc đang ở đâu? Giống như một nhà thiết kế trò chơi giảo quyệt đang tham lam quan sát những con mồi rơi vào bẫy.
Linh Linh nằm nửa người trên chiếc giường mềm mại, đầu nghiêng sang một bên, nhìn thấy ba bức vẽ nguệch ngoạc trên đầu giường.
Ba bức vẽ này được Linh Linh vẽ lúc đi qua cầu treo, ghi lại tình hình một đội quân tiến vào Đông Thủ Các. Khi đó, Linh Linh luôn cảm thấy có chỗ nào đó kỳ quái, nhưng không tìm ra được nguyên nhân.
Linh Linh tiện tay cầm lên hai trong ba tờ giấy, mỗi tay một tờ.
Đột nhiên, một tia linh quang lóe lên trong đầu.
Nhờ hai bức vẽ này, Linh Linh đột nhiên nhận ra điểm khác biệt.
Tờ thứ nhất vẽ cảnh đội quân tiến vào Đông Thủ Các, bức thứ ba là cảnh đội quân đó đi trên cầu treo.
Là số người đã thay đổi!
Lúc đội quân đó đi vào, có khoảng 12 người.
Nhưng lúc đi ra, họ đã biến thành 13 người.
Nhiều hơn một người, chắc chắn là đã nhiều hơn một người!
Linh Linh bật dậy, cuối cùng cũng biết rõ chỗ mình cảm thấy không đúng là ở đâu.
"Tại sao lại nhiều hơn một người? Hoặc là vốn có một người lính canh gác bên trong, sau khi đội quân này vào thì đi ra cùng họ. Hoặc là đội quân đã mang một người từ Đông Thủ Các ra ngoài, để người này mặc quân phục nhằm che mắt thiên hạ. Lẽ nào người đi ra đó chính là Hắc Xuyên Cảnh?" Linh Linh tự hỏi.
Quân đội đã dẫn Hắc Xuyên Cảnh ra ngoài sao?
Hay có kẻ đã lợi dụng quân đội để giúp Hắc Xuyên Cảnh vượt ngục?
Hay bản thân quân đội đã cố ý làm vậy?
Xem ra chuyện này chỉ có thể hỏi quân đội thì mới rõ ràng được.
"Sao hắn cũng có trong danh sách viếng thăm?" Linh Linh tiếp tục lật xem, đột nhiên phát hiện cả Takahashi Kaede cũng ở trong đó.
Takahashi Kaede cũng từng đến Tế Sơn, quan trọng nhất là sau buổi tối đến viếng thì xuất hiện tình trạng mộng du, một mình chạy tới vách núi, bị cấm chế màu vàng làm cho trọng thương. Nếu trong thời gian ngắn không hồi phục được thì sẽ mất suất trong đội tuyển quốc gia.
Linh Linh tiếp tục lật về phía trước, nếu đoán không sai thì người tên Shichino hẳn cũng từng đến viếng.
Nếu Tế Sơn là nơi có tà năng, vậy những người xảy ra chuyện về cơ bản đều có tên trong danh sách này.
Lật tới tháng trước, nhưng không thấy tên của Shichino.
Linh Linh lập tức khoanh đỏ tên của Shichino.
Không bị ảnh hưởng bởi từ trường của Hồng Ma nhưng lại làm ra chuyện rất khác thường. Có hai khả năng: hoặc là hành vi đó xuất phát từ cá nhân hắn, vốn đã thèm muốn người phụ nữ kia từ lâu; hoặc Shichino chính là Hồng Ma, trong quá trình chiếm đoạt ý thức và ký ức đã sinh ra một số tác dụng phụ, khiến hắn làm ra những việc không kiểm soát được bản thân.
"Hắc Xuyên Cảnh cũng có thể là Hồng Ma." Linh Linh ghi nhớ cái tên này.
Một kẻ rõ ràng bị giam ở Đông Thủ Các lại xuất hiện tại Tế Sơn của Tây Thủ Các. Hắn đã được đưa ra ngoài, hoặc chính Hồng Ma đã biến thành Hắc Xuyên Cảnh.
Sau khi viết ra hai đối tượng tình nghi này, Linh Linh đang định đóng sổ tay lại thì do dự một lúc, rồi mở ra cột hoài nghi, thêm vào một chỗ trống. Vào chỗ trống này, Linh Linh không ghi tên ai cả, nhưng hiển nhiên trong lòng cô bé đã có mục tiêu đáng ngờ thứ ba.