Chịu được cái khổ cùng cực thì mới vượt trên mọi người.
Trong quá khứ, Triệu Mãn Duyên chính là một công tử bột, không ôm chí lớn.
Nhưng bây giờ, dù bề ngoài Triệu Mãn Duyên vẫn là một công tử nhà giàu, nhưng những người từng trải một chút đều biết, phong thái này của hắn thực chất được hun đúc sau khi đã nếm trải đủ mọi đắng cay ngọt bùi.
Đây là khí chất mà không phải người trẻ tuổi nào cũng có, nhưng lại là điểm chung của phần lớn những người thành công.
Những toan tính tỉ mỉ của Triệu thị, đều nằm trong tay các lão thương nhân này.
Còn việc làm sao để chinh phục những tập đoàn tài chính châu Âu kiêu căng tự mãn, những thế gia cổ xưa, hay cả hoàng thất châu Âu, thì phải trông cậy vào Triệu Mãn Duyên.
Tiền, Triệu thị không thiếu. Thứ họ thiếu, là sự kính trọng từ khắp nơi trên thế giới.
...
Hội nghị kết thúc mỹ mãn. Triệu Mãn Duyên một mình ngồi trên đỉnh tháp của thương hội, sau lưng là một chiếc chuông lớn khắc hình rồng cuộn núi non.
Thành Venice hoa lệ nằm ngay dưới chân, nhưng trong đầu Triệu Mãn Duyên lúc này lại hiện về cái ngày bị Triệu Hữu Càn đẩy vào Quỷ Môn Quan.
Nội tâm sao có thể không tuyệt vọng cơ chứ?
Chỉ là mỗi khi nghĩ đến người cha đang hấp hối của mình, trong mắt ông không hề có oán hận mà chỉ có vài phần tiếc nuối, Triệu Mãn Duyên lại dần thấu hiểu.
Triệu Mãn Duyên đã có một quãng thời gian dài hận không thể xé xác người anh Triệu Hữu Càn.
Hắn chỉ muốn nói cho mẹ biết Triệu Hữu Càn là một tên súc sinh cặn bã đến mức nào. Vì thế, hắn tìm mọi cách để rèn luyện bản thân, tìm mọi cách để mạnh lên, để có đủ tư cách báo thù.
Nhưng khi đã có năng lực báo thù, nhìn thấy dáng vẻ như hồn xiêu phách lạc của mẹ, Triệu Mãn Duyên lại không nỡ nói ra chân tướng, càng không nỡ khơi mào một cuộc đổ máu.
Cứ như vậy đi, nhổ đi chiếc răng độc Triệu Hữu Càn, để anh ta tiếp tục làm một thương nhân, chăm sóc tốt cho mẹ, quản lý tốt việc kinh doanh của gia đình. Cha không oán hận Triệu Hữu Càn, vậy thì mình việc gì phải ghi hận anh ta, anh ta chỉ là đầu óc có chút không bình thường, cần phải vào bệnh viện tâm thần ở vài ngày thôi.
"Con ở đây sao? Việc cũng xong rồi, sao còn không đi nghỉ ngơi một chút?" Một giọng nói ôn hòa truyền đến.
"Mẹ, sao mẹ lại tới đây?" Triệu Mãn Duyên quay đầu lại, bất ngờ nhìn thấy Bạch Diệu Anh, hắn phát hiện khí sắc của bà hôm nay đã tốt hơn rất nhiều.
"Mẹ nghe lão Đổng nói rồi, hôm nay con thể hiện rất xuất sắc. Nếu cha con thấy được, ông ấy nhất định sẽ rất vui mừng." Bạch Diệu Anh cũng ngồi xuống.
"Con có nhờ mấy cô em quay video lại rồi, lát nữa con gửi xuống cho cha xem. Dưới đó chắc cũng có internet chứ nhỉ." Triệu Mãn Duyên nói.
Bạch Diệu Anh lườm Triệu Mãn Duyên một cái.
"Mẹ vẫn không hiểu lắm, làm sao con thuyết phục được thế gia thuần long Victoria ký vào hợp đồng? Coi như quan hệ giữa con và Đại công tước Irene không tệ, nhưng cũng không đến mức họ lại giao cho con một thỏa thuận quan trọng như vậy." Bạch Diệu Anh thắc mắc.
"Mẹ, mẹ cảm thấy thiên phú lớn nhất của con là gì?" Triệu Mãn Duyên hỏi.
"Ma pháp?"
Triệu Mãn Duyên lắc đầu.
"Kinh doanh?"
Triệu Mãn Duyên lại lắc đầu.
"Vậy đó là cái gì?" Bạch Diệu Anh không nghĩ ra được gì khác.
"Là tán gái." Triệu Mãn Duyên nói với vẻ mặt tự hào.
Bạch Diệu Anh sửng sốt, một lúc lâu sau mới hiểu ra.
"Thật sao?" Bạch Diệu Anh kinh ngạc nói.
"Thật. Có một lần con cùng hai người bạn đến thế gia thuần long Victoria du ngoạn, vốn là mặt dày muốn xin một con phi long từ tay Irene... Đúng là trong mắt hai người bạn của con chỉ có rồng, trong đầu lại toàn nghĩ cách chinh phục rồng. Chỉ có người cơ trí như Triệu Mãn Duyên con đây mới nhận ra, chinh phục được người là có được tất cả bầy rồng..." Triệu Mãn Duyên kể.
Bạch Diệu Anh nghe xong không khỏi há hốc miệng.
Nhân tài.
Con trai mình thật sự là một nhân tài.
"Mẹ thấy cô gái đó là một người tốt, xuất thân hiển hách nhưng hoàn cảnh nào cũng thích ứng được. Có cơ hội thì dẫn con bé về nhà ăn một bữa cơm." Bạch Diệu Anh nói.
"Khụ khụ, thật ra con vẫn đang theo đuổi... đây là cô gái khó tán nhất mà con từng gặp." Triệu Mãn Duyên lúng túng nói.
"Vậy thì con phải cố gắng lên, nhiều khi cần biểu lộ chân tình, bớt mấy thói thô tục lại." Bạch Diệu Anh dặn dò.
"Vâng, có một việc con muốn nhờ mẹ giúp một tay." Triệu Mãn Duyên nói.
"Chuyện gì?" Bạch Diệu Anh thấy vẻ mặt Triệu Mãn Duyên trở nên nghiêm túc, biết rằng hắn sắp nói chuyện chính sự.
"Venice nhất định phải do chúng ta định đoạt. Con muốn biến đen thành trắng."
"Biến đen thành trắng? Chuyện con nói chẳng lẽ là Thánh Thành..." Bạch Diệu Anh trợn to hai mắt.
"Vâng."
...
...
Mưa thuận gió hòa, hoa ô-liu ngoài thành Athens nở rộ, những nhụy hoa vàng óng tỏa ra hương thơm ngát đặc trưng, bất tri bất giác mê hoặc người trong thành như những nàng tiên.
Cuộc tuyển cử Thần Nữ của Thần Miếu Parthenon bị trì hoãn không ngừng cuối cùng cũng được tiến hành trong năm nay. Người dân thành Athens phảng phất như vừa trải qua một cuộc chiến dài đằng đẵng, những tháng ngày tăm tối không thấy ánh mặt trời cuối cùng cũng kết thúc.
Trong thành có hai pho tượng đứng sừng sững, đó là hai vị Thánh Nữ bước vào vòng tuyển chọn cuối cùng.
Một người là Diệp Tâm Hạ, người còn lại là Ishisa.
Pho tượng Ishisa tay cầm trường mâu, toàn thân khoác bộ khôi giáp uy vũ, mặc trang phục tượng trưng cho chiến thắng, khắp người toát ra khí tức của một Thánh Nữ chiến đấu.
Pho tượng Diệp Tâm Hạ lại tay không tấc sắt, khí chất ôn nhu có phần yếu đuối cũng được thể hiện một cách hoàn mỹ. Nàng cầm một cành ô-liu, một tay khác đặt trước ngực, dáng vẻ nhàn nhã yên tĩnh, đại diện cho hòa bình và trí tuệ.
Hai vị Thánh Nữ mang hai phong cách hoàn toàn khác nhau, thật khó để nói rằng mọi người cuối cùng sẽ nghiêng về bên nào.
Nhưng có một điều chắc chắn, người thất bại sẽ bị đập tan pho tượng. Nhìn lại các Thánh Nữ từ những lần tuyển chọn trước, không một ai có kết cục tốt đẹp. Dù sao đây cũng không phải một cuộc thi hoa hậu. Cuộc tuyển cử này có sự liên kết chặt chẽ giữa chính quyền Hy Lạp và Thần Miếu Parthenon, tất cả đều là lợi ích, cũng là đấu tranh.
Khi hai vị Thánh Nữ vừa kết thúc phần diễn văn, cả thành Athens sôi trào, mọi người nóng lòng hành lễ, muốn sớm được cống hiến bản thân cho Thánh Nữ mà mình ủng hộ.
Đây mới chỉ là buổi diễn văn, là một lần bỏ phiếu công khai cuối cùng, để chờ đợi kết quả chung cuộc.
Trở lại Thần Sơn của Thần Miếu Parthenon, trên con đường không rộng không hẹp, những nữ hầu khác đã rời đi, chỉ còn lại Ishisa và Diệp Tâm Hạ. Hai người sẽ tách ra ở ngã rẽ phía trước để trở về Thánh Nữ Điện của riêng mình.
Ishisa đứng ở giao lộ, xoay người lại.
"Cho đến tận bây giờ, ta vẫn luôn lầm một chuyện. Đó là vì cớ gì mà cô lại có thể trưởng thành nhanh chóng thành một cây đại thụ che trời như vậy." Ishisa nói với Diệp Tâm Hạ.
Diệp Tâm Hạ cũng xoay người lại, khó hiểu nhìn Ishisa.
"Ta thừa nhận âm mưu đó là do ta sắp đặt. Chính ta đã đẩy cô lên vị trí Hồng Y Giáo Chủ Tát Lãng, bởi ta biết cô có quan hệ huyết thống với Tát Lãng." Ishisa nói thẳng.
Diệp Tâm Hạ không hề kinh ngạc, trong lòng mọi người đều đã ngầm hiểu rõ.
"Nhưng ta không vu hại cô. Chỉ là từ đầu đến cuối, ta đã lầm một chuyện." Ánh mắt Ishisa từ đầu tới cuối không rời khỏi Diệp Tâm Hạ.
"Chuyện gì?" Diệp Tâm Hạ hỏi.
"Cô không phải là Hồng Y Giáo Chủ. Diệp Tâm Hạ, cô... chính là Giáo Hoàng!" Ishisa nói với giọng điệu vô cùng kiên định.
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ