Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 3079: CHƯƠNG 3013: KÝ ỨC BỊ PHONG ẤN

Ở Hy Lạp không có kiểu mai táng này, thậm chí việc dùng tro cốt của người thân đã khuất làm chất dinh dưỡng cho hạt giống cũng là điều chưa từng nghe thấy.

Nhưng Ishisa cảm thấy cách này rất hay, dù sao cũng tốt hơn là tùy tiện tìm một chỗ chôn cất những người đã bị giết, để rồi cả đời này sẽ không bao giờ đặt chân đến mảnh đất đó trong phạm vi một cây số nữa.

Ishisa tìm một quả trái cây. Trên đỉnh Thần Nữ đâu đâu cũng có những cây ăn quả thơm ngát, các tín nữ sẽ hái theo định kỳ, sau khi rửa sạch thì đưa tới Thánh Nữ Điện.

"Lê sao?"

"Ừm, lấy quả lê đi." Ishisa đưa cho người đàn ông trung niên.

"Cô ăn đi, đưa hạt cho tôi là được..." Người đàn ông trung niên nhìn Ishisa, cảm thấy người này có hơi ngốc nghếch.

Ishisa do dự một hồi.

Nàng quả thật đã đói bụng, phải diễn thuyết trước công chúng từ sáng đến hoàng hôn mà chưa được ăn gì.

"Tôi đổ xuống đây nhé." Người đàn ông trung niên mở bình.

Ishisa gật đầu, bắt đầu gặm quả lê.

"Sao nhiều thế này? Tôi còn tưởng là tro cốt người thân của cô, hóa ra là một con sủng vật cỡ lớn à? Là sư thứu sao? Tôi thường thấy người ở đây cưỡi sư thứu." Người đàn ông trung niên thấy hũ tro cốt đầy ắp, lập tức đưa ra suy đoán.

Ishisa chỉ gặm một miếng nhỏ, nhất thời không nuốt trôi được.

Quên đi, với một người ngoài cuộc, không cần thiết phải để tâm nhiều như vậy, cũng chẳng cần nói quá nhiều.

"Ừm, một con sư thứu rất lớn." Ishisa nói.

Rải hết tro cốt vào trong hố, người đàn ông trung niên đi tới dòng suối trên núi để rửa tay.

Ishisa vốn muốn ngăn cản, dù sao dòng suối này cũng không phải để rửa tay, nhưng đối phương đã cho tay vào rồi, vậy thì nàng cũng coi như không nhìn thấy.

Cuối cùng cũng ăn xong quả lê, Ishisa tới bên hố thả hạt xuống.

"Ài, không biết tôi rửa tay làm gì nữa." Người đàn ông trung niên bất đắc dĩ quay lại, lấp đất đầy hố, rồi lại đi rửa tay lần nữa.

Ishisa mỉm cười.

Người đàn ông trung niên tới dòng suối rửa tay sạch sẽ, sau khi rửa xong thì vẫy tay tạm biệt Ishisa.

Ishisa nhìn kỹ đống đất kia, bên tai còn văng vẳng lời nói của người đàn ông trung niên: "Đừng dùng ma pháp. Tôi biết có loại ma pháp giúp cây cối lớn nhanh, nhưng những lúc thế này thì đừng dùng, cứ để nó sinh trưởng tự nhiên."

...

...

Đêm đã về khuya, khi ngước nhìn bầu trời sao thần bí, người ta luôn không kìm được lòng mà rơi vào những hồi ức vô tận.

Diệp Tâm Hạ nhớ lại thời còn đi học, gần đến ngày thi cử, bạn bè xung quanh ai nấy đều lo lắng, nhưng nàng chưa từng có cảm giác đó, bởi vì nàng chưa bao giờ cho phép mình lơ là.

Ở Parthenon Thần Miếu nhiều năm, Tâm Hạ vẫn giống như quá khứ, không có một khắc nào được thư giãn. Nàng biết việc nhậm chức ở Parthenon Thần Miếu không giống như học ma pháp, bỏ một buổi học thì có thể dành thời gian học bù lại là được, những gì không biết thì có thể hỏi người khác. Rất nhiều quyết định, một vài ý đồ, đều liên quan đến toàn bộ Parthenon Thần Miếu, liên quan đến Hy Lạp, thậm chí liên quan đến những khu vực mà Parthenon Thần Miếu đang cứu trợ.

Càng gánh vác nhiều việc, suy nghĩ khiến Tâm Hạ muốn từ bỏ chính là: Vũ Điệu Chúc Phúc chỉ có thể rơi xuống một khu vực, trong khi những khu vực bệnh tật khác, ôn dịch sẽ nhanh chóng ăn mòn toàn bộ dân chúng trong thành.

Mà những người dân may mắn sống sót trong thành, rồi một lúc nào đó, họ sẽ chất vấn mình, tại sao lại lựa chọn để những người kia bị bệnh tật dằn vặt đến chết?

Lẽ nào Parthenon Thần Miếu cũng có sự thiên vị?

Chỉ đồng ý cứu những người mang lại lợi ích cho họ, hoặc những khu vực quyên góp hậu hĩnh?

Những năm qua, Tâm Hạ đã tận mắt thấy quá nhiều người chết đi. Nàng vốn tưởng rằng sau khi trải qua khổ nạn ở thành Bác, đó đã là cái chết bi thảm nhất mà đời này mình từng chứng kiến, nào ngờ đó mới chỉ là bắt đầu. Ở Parthenon Thần Miếu, hầu như mỗi tháng nàng đều phải chứng kiến những thảm kịch bùng phát ở khắp nơi trên thế giới.

Thần Hồn đã ban cho nàng Phục Sinh Thần Thuật.

Nhưng Phục Sinh Thần Thuật vĩnh viễn chỉ cứu được một người, trong khi hàng ngàn, hàng vạn, thậm chí hàng triệu người khác đều sẽ phải chết.

Bệnh tật, ôn dịch, nguyền rủa, hắc quỷ, hắc yêu, chiến loạn, tai nạn tự nhiên.

Trước những trận ôn dịch bùng phát, Parthenon Thần Miếu vẫn tỏ ra quá nhỏ bé.

Huống chi, mục đích của Parthenon Thần Miếu đã không còn là hóa giải khổ đau nữa, sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào cuộc bầu chọn, đều đang bồi dưỡng Thần Nữ đời tiếp theo, đều dùng hết khả năng để bắt một chút quan hệ với quyền lực của Thần Nữ.

Tâm Hạ vẫn luôn tự nhủ với lòng mình.

Không thể quên đi ước nguyện ban đầu.

Nhưng có một vấn đề ngay trước mắt, khiến Tâm Hạ không thể nào giống như những Thánh Nữ đời trước, chỉ tập trung quyền lực vào bản thân, không tiếc bất cứ giá nào để đoạt lấy vị trí Thần Nữ.

Tâm Hạ muốn thực hiện ước nguyện ban đầu của mình, muốn thay đổi toàn bộ Parthenon Thần Miếu, để nó trở về với mục đích thuở sơ khai.

Mà làm sao mới thay đổi được Parthenon Thần Miếu?

Cách duy nhất là chính mình phải đảm nhiệm vị trí Thần Nữ.

Khi sự sống còn chưa đảm bảo, ước nguyện ban đầu khó có thể giữ vững, trừ khi ước nguyện của mình và Ishisa lại trùng khớp một cách kỳ lạ.

Tạm gác lại ước nguyện trước mắt để giành lấy thần quyền tối cao, có như vậy mới có thể thực sự không quên đi lý tưởng ban đầu.

Huống chi, trước mắt Tâm Hạ còn một lý do quan trọng hơn, khiến nàng không thể thua Ishisa được.

Viên đá màu đen.

Thần Nữ nắm giữ một viên đá màu đen.

Bánh xe vận mệnh đã quay về vị trí ban đầu, Tâm Hạ không thể để bi kịch tái diễn một lần nữa.

"Điện hạ, Kỵ Sĩ Điện đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát, sẽ không có chuyện giữa đường làm phản. Bên Tín Ngưỡng Điện, có hai vị Đại Tế Ty đều ủng hộ ngài vô điều kiện. Phán Quyết Điện e là vẫn nằm trong tay Ishisa." Lão mama Tata thấp giọng nói.

"Thế cục nội bộ đã rõ ràng." Tâm Hạ nói.

"Phán Quyết Điện và Thánh Thành có quan hệ mật thiết, hiện tại điều đáng lo nhất vẫn là sự can thiệp của Thánh Thành. Ngài bảo tôi đi dò hỏi vị chuẩn thần quan kia, hắn ta bảo tôi chuyển lời lại cho ngài, Thánh Thành sẽ không bỏ phiếu ủng hộ ngài, họ sẽ ủng hộ Ishisa." Tata nói.

"Ta biết." Tâm Hạ gật đầu.

"Sao ngài lại không lo lắng chứ? Phải biết rằng lá phiếu của Thánh Thành rất quan trọng, nếu tất cả bọn họ đều đứng về phía Ishisa thì ngài sẽ không có phần thắng... Thực sự không được thì ngài cứ đáp ứng điều kiện của họ đi, dù sao người đó đã chẳng còn chút hy vọng nào, tất cả người của Thánh Thành đều muốn hắn chết. Lựa chọn phán quyết cuối cùng của ngài không hề có chút ảnh hưởng nào, chi bằng đưa ra một lựa chọn sáng suốt hơn, như vậy vị trí Thần Nữ của ngài sẽ nắm chắc trong tay." Tata lo lắng nói.

Tâm Hạ nhìn Tata, trong mắt không hề có một tia tình cảm.

Tata sợ hết hồn, không dám nói thêm nữa.

"Sau này đừng nói những lời như vậy nữa. Lúc nhỏ ta cũng từng trải qua chuyện lực bất tòng tâm..." Tâm Hạ nói với Tata, ngữ khí cũng dịu đi một chút.

"A? Ngài còn nhớ sao??" Tata kinh ngạc nói.

Tata thực ra đã gặp Tâm Hạ từ rất sớm, lúc đó nàng còn được Văn Thái ôm vào lòng, như một viên minh châu rọi sáng xung quanh, và cũng là người luôn thắp sáng nụ cười của Văn Thái.

Tata đã chăm sóc Tâm Hạ khi nàng chưa tròn bốn tuổi, vào lúc đó, Tâm Hạ chính là tiểu công chúa của toàn bộ Parthenon Thần Miếu... Nhưng không được bao lâu thì biến cố ập đến.

"Không biết tại sao gần đây, một vài ký ức từ rất lâu trước kia lại hiện về trong đầu ta, cứ như thể một ký ức bị phong ấn nay được mở ra, có những hình ảnh hiện lên rõ mồn một trước mắt." Tâm Hạ nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!