"Người đó biết ngài sẽ tới đây, khà khà khà..." Quái đồng giả vẫn đang khép nép bỗng nhiên phát ra tiếng cười.
Cộp.
Cộp.
Cộp.
Tiếng giày cao gót lanh lảnh từ trên sàn gác truyền tới, ngay sau đó là một thân ảnh thon dài đứng trên bậc thang cao nhất.
Thân ảnh thon dài bước xuống một bước.
Pelina lùi lại một bước.
Hồng y tiếp tục đi xuống, ánh mắt dán chặt vào Pelina, gương mặt không chút biểu cảm.
Nhưng sắc mặt Pelina tái nhợt đến cực điểm, lùi về phía sau, mỗi một lần lùi xuống một bậc thang, hai chân đều run lên dữ dội.
Cơn đau rát không tên từ sau lưng truyền tới, nỗi thống khổ làm Pelina có chút đứng không vững. Vết sẹo từ nhiều năm trước mà Pelina ngỡ đã hoàn toàn khép lại, nhưng khi thực sự đối mặt với kẻ đã hành hạ mình, nó lại như nứt toác ra lần nữa, tựa như một loại lưỡi dao sắc bén bị nguyền rủa.
"Vẫn là như vậy, tại sao ngươi không dùng cái đầu của mình một chút? Cứ coi tính mạng của mình là trò chơi, chết là có thể sống lại lần nữa, tưởng rằng lần sau có thể làm tốt hơn à?" Hồng y đi vào trong phòng làm việc, ung dung đứng thẳng.
Mà Pelina đã lùi tới sát vách tường, nhưng dù dựa vào tường cũng không cách nào đứng vững.
"Nhất định phải để ta chế tác ngươi thành một cái bình nhỏ, ngươi mới có tiến bộ vượt bậc sao?" Hồng y tiếp tục dùng giọng điệu giáo huấn nói.
Quái đồng giả nghe vậy thì hai mắt sáng lên.
Nếu như có thể dùng một Pelina cao quý làm vật liệu, tin rằng hắn có thể phát huy trình độ công nghệ vượt qua cực hạn của nhân loại.
Ánh mắt của quái đồng giả làm Hồng y có chút phiền chán, y liếc mắt nhìn hắn.
Quái đồng giả nhất thời sợ hãi nằm rạp trên mặt đất, không dám lộ ra con mắt của mình, hai tay càng là ôm chặt lấy đầu.
"Ngươi đến cùng muốn làm cái gì?" Pelina lấy hết dũng khí, tức giận nói.
"Tâm tư của ta rất khó đoán sao? Ta chỉ đang báo thù. Lẽ nào ngươi chưa từng có ý niệm này? Ta còn nhớ ánh mắt ngươi chăm chú nhìn người kia, rõ ràng trong lòng đã say đắm, ấy vậy mà còn nỗ lực thể hiện ra sự sùng bái và đi theo giống như những người khác," Hồng y hỏi.
"Ta sẽ không phát điên giống như ngươi!" Pelina quát.
"Ta so với các ngươi còn tỉnh táo hơn nhiều. Con người từ khi sinh ra, đau xót sẽ gào khóc, phẫn nộ sẽ cừu hận, mất đi thứ gì đó sẽ dùng hết tất cả để đoạt lại. Ta đau xót, ta cừu hận, ta muốn đoạt lại... Mà các ngươi, rõ ràng là thống khổ nhưng lại tỏ ra bình thường, phẫn nộ nhưng vẫn tiếp tục cống hiến cho kẻ thù, mất đi cảm giác khi nhìn những thứ quý trọng bên người trôi đi. Nội tâm đã vặn vẹo từ lâu còn biểu hiện ra vẻ bình tĩnh làm người ta buồn nôn. Rốt cuộc là các ngươi điên, hay là ta điên?" Hồng y hỏi ngược lại.
Mỗi một câu nói lật đổ quan niệm của người khác lại phù hợp với tư duy của rất nhiều người bình thường. Đừng nói tới những ác đồ có tam quan cực kỳ vặn vẹo, ngay cả rất nhiều người bình thường cũng vì dăm ba câu nói của Hồng y mà lầm đường lạc lối. Pelina căn bản không tìm được lời nào để phản bác.
"Ngươi sẽ không được như ý! Thành Athens, Parthenon Thần Miếu tuyệt đối không phải là nơi ngươi muốn làm gì thì làm!" Pelina lấy dũng khí nói.
"Di ngôn thường cũng là như thế," Hồng y bình thản nói.
...
...
Đi ra khỏi phòng công nghệ, Hồng y nghe được tiếng cười điên dại của quái đồng giả.
Hồng y dừng bước, quay trở lại phòng công nghệ dưới lòng đất.
Một lát sau, tiếng thảm thiết của quái đồng giả vang lên, thê thảm tới mức cả tòa trạch viện cổ kính cũng có thể nghe thấy.
Ào ào ào.
Bên đài phun nước trong sân, Hồng y vặn vòi nước, đưa bàn tay đẫm máu tươi vào rửa sạch từng ngón tay.
"Xử trí Pelina thế nào?" Nhan Thu mặc váy người hầu đi tới, nhìn Hồng y đang rửa tay.
"Đưa về Parthenon," Hồng y nói.
"Dược hiệu của ngài sắp biến mất rồi," Nhan Thu nhắc nhở.
"Các Hồng y khác đều đi rồi," Hồng y nói.
"Ba vị tân Hồng y khác đều là môn đồ của ngài, bọn họ làm sao dám thất lễ?" Nhan Thu hồi đáp.
"Vốn là có bốn, Lam Biên Bức, đáng tiếc..." Hồng y khẽ thở dài.
Hồng y rất thưởng thức Lam Biên Bức, tư duy nhạy bén, thiên biến vạn hoá, chỉ cần cho một tin tức ngoài lề thì có thể phỏng đoán ra ngọn nguồn của cả sự kiện.
Chỉ tiếc là không thể thuần phục Lam Biên Bức hoàn toàn.
Nếu có thể làm cho Lam Biên Bức triệt để quên đi thân phận ở Thẩm Phán Hội, vậy thì Lam Biên Bức chính là một người kế nghiệp xuất sắc, là người tiếp nhận cái tên Hồng Y Đại Giáo Chủ Tát Lãng.
"Cô ta xác thực lợi hại, người có thể gây khó khăn cho chúng ta cũng không nhiều," Nhan Thu gật đầu.
Trên thế giới này có một bọn ngu xuẩn tự cho rằng mình đã đào ra được mấy vị thành viên hạt nhân của Hắc Giáo Đình, đồng thời tiêu hao tinh lực rất lớn vào những người không quá quan trọng.
Thánh Tài Giả, Thẩm Phán Hội, Thần Điện New York, Thánh Đàn Pháp Sư...
Chỉ có Lam Biên Bức mới thực sự chạm tới được thủ lĩnh chân chính của Hắc Giáo Đình.
Cũng chỉ có Lam Biên Bức, dù ở trong một giáo hội điên cuồng vẫn giữ được trái tim kiên định không đổi.
Lam Biên Bức đã đánh cho Tát Lãng trở tay không kịp, khiến kế hoạch ở núi Andes trở nên rối mù, khiến phe phản quân vốn dĩ sẽ giành thắng lợi lại bị liên bang làm cho hoàn toàn tan rã, khiến Hắc Giáo Đình đáng lẽ có thể mở rộng thêm gấp năm lần lại tổn thất nặng nề ngay trong thịnh điển.
Đặc biệt là Ngô Khổ.
Là một nhân vật trọng yếu sắp được Tát Lãng đề cử lên làm tân Hồng y, Ngô Khổ bất kể là trí tuệ hay năng lực đều có thể hoàn toàn nghiền ép những hồng y đại giáo chủ tầm thường vô vị khác.
Tát Lãng chưa bao giờ cảm thấy phẫn nộ khi Lam Biên Bức làm phản.
Ngược lại, y còn ảo não, vì bản thân mình đã dạy dỗ chưa đủ.
Một con dao xuất sắc như thế, chính mình đã thất sách, không nắm rõ được hướng đi của đối phương. Chính mình đã nắm phải lưỡi kiếm, bị chính lưỡi kiếm làm cho bị thương. Nếu nắm được chuôi kiếm, tất cả sẽ khác đi, rất nhiều tổ chức không thể xé rách sẽ bị đâm thủng.
...
...
Lại là một buổi sáng sớm bị tiếng chim hót làm cho tỉnh lại.
Âm điệu rất nhu hoà, cũng sẽ không vì ngủ không đủ mà làm người ta cảm thấy phiền chán.
Tâm Hạ mở mắt ra, nhìn thấy sau lớp rèm che mỏng manh là núi rừng xanh lục bát ngát trập trùng. Những góc cạnh núi mỹ lệ được cây cối rậm rạp che phủ, trở nên bằng phẳng hơn. Vài con linh điểu có đuôi tiên lượn vài vòng quanh núi.
"Điện hạ."
"Điện hạ."
Âm thanh có chút gấp gáp từ bên ngoài phòng ngủ truyền tới.
Tâm Hạ đứng dậy, không ngồi xe lăn.
Nàng đi tới bên cạnh cửa, mở cửa ra, đột nhiên thấy tất cả người hầu trong điện đều quỳ trước cửa, mặt cúi rất thấp, không thấy rõ vẻ mặt của bọn họ.
Dù vậy, trong lòng Tâm Hạ vẫn dâng lên một dự cảm xấu.
"Pelina..." Phân Ai thấp giọng khóc.
Hô hấp của Tâm Hạ đột nhiên trở nên gấp gáp.
Nàng đóng cửa lại, thân thể không tự chủ được mà dựa vào sau cánh cửa.
Những người khác không hề rời đi, vẫn quỳ ở trước cửa.
Qua mấy phút, Tâm Hạ mở cửa ra, trên mặt vẫn còn vệt nước mắt chưa lau khô.
"Pelina còn hoàn chỉnh không? Linh hồn có bị phá nát không?" Tâm Hạ hỏi.
"Điện hạ, không cách nào phục sinh được cô ấy nữa."
"Ta biết, ta chỉ muốn biết trước khi chết Pelina có đau đớn gì không."
"Cô ấy... vẫn rất an tường."