Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, khiến Mạc Phàm cảm thấy vô cùng quỷ dị. Hắn vừa chạy trốn, vừa bình tĩnh hồi tưởng lại toàn bộ sự việc.
Xem ra, đám người này có lẽ không phải người của Hắc Giáo Đình, chúng tìm đến hắn chỉ vì thiên phú trời sinh song hệ.
Chúng đang thực hiện một loại thí nghiệm để nghiên cứu ra hệ mới nhưng lại không muốn để lộ cho bất cứ ai. Nói cách khác, thứ gọi là hệ mới này hơn phân nửa chỉ là do tên ma quỷ Lục Niên kia tự tô son trát phấn cho mình mà thôi.
Nhớ lại lần gần nhất một hệ mới chân chính ra đời, nhân loại đã phải mất một thời gian rất dài để tìm tòi. Quan trọng nhất là… hệ mới cần phải được toàn bộ giới pháp sư công nhận, đặc biệt là Hiệp Hội Ma Pháp.
Hiệp Hội Ma Pháp những năm gần đây chưa từng công bố bất kỳ nghiên cứu nào liên quan đến hệ ma pháp mới. Điều này cho thấy rất có thể thí nghiệm kia là một loại tà thuật tàn ác, dùng mạng người để đổi lấy sức mạnh.
Thậm chí, nó còn có thể tương tự như thuật nguyền rủa đáng sợ của Hắc Giáo Đình, biến người sống thành thứ quái vật kinh tởm như Hắc Súc Yêu.
Bất cứ thí nghiệm nào lấy tính mạng con người ra làm vật đánh đổi đều bị coi là tà thuật. Trong đó, loại tà thuật hoàn thiện nhất chính là thuật luyện chế Hắc Súc Yêu do Hắc Giáo Đình nắm giữ.
Tên ma quỷ Lục Niên có đề cập rằng thí nghiệm của hắn tìm được cánh cửa đột phá từ một loài sinh vật ký sinh dị biến. Bởi vậy, cái gọi là hệ mới của hắn rất có thể chính là biến người sống thành quái vật.
Thật vậy, nếu xét lại trường hợp của Lân Bì Mẫu Yêu, loài sinh vật này sở hữu năng lực ký sinh và lây nhiễm qua đường máu, biến người sống thành một đám Lân Bì Yêu Binh.
Như vậy, sức chiến đấu của người bị lây nhiễm sẽ tăng vọt… Chỉ có điều, điều kiện tiên quyết là những người này sau khi biến thân vẫn có thể giữ được lý trí hoàn hảo như ban đầu.
Sau một hồi suy luận, Mạc Phàm rút ra kết luận rằng hệ mới của Lục Niên chắc chắn có liên quan đến việc biến đổi thành yêu ma.
Thậm chí, con sinh vật ký sinh dị biến Lân Bì Mẫu Yêu đột nhiên xuất hiện kia rất có thể đã trốn thoát từ một phòng thí nghiệm ma pháp bí mật nào đó ở Ma Đô!
Mạc Phàm không đời nào muốn bị đem đi làm thí nghiệm. Dù hắn miễn cưỡng có thể được xem là một tên quái thai, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn bắt buộc phải hy sinh bản thân để tạo phúc cho nhân loại.
Huống chi đó đều là lời nói một phía của Lục Niên. Có trời mới biết tà thuật của hắn có cùng một giuộc với đám điên của Hắc Giáo Đình hay không!
“Không biết Mục Ninh Tuyết thế nào rồi… Liệu nàng có còn cầm cự được không? Chỉ mong Bạch Đình Đình có thể bảo vệ được nàng…” Mạc Phàm không khỏi lo lắng thầm nghĩ.
Lúc bị trúng độc, Mạc Phàm đã thổ lộ những tâm tư sâu kín trong lòng mình với Mục Ninh Tuyết. Giống như một kẻ say rượu nói năng lung tung, những lời đó có thể là thật, cũng có thể chỉ là cảm xúc nhất thời bộc phát.
Nhưng bất kể là do tình cảm bộc phát hay Mạc Phàm thật sự nhớ mãi không quên Mục Ninh Tuyết, hình ảnh nàng liều mạng bắn ra mũi tên ấy để cứu mọi người thoát khỏi lưỡi hái tử thần vẫn luôn ám ảnh trong tâm trí hắn.
Phần ân tình này, Mạc Phàm chắc chắn không thể báo đáp qua loa được…
Tên ma quỷ Lục Niên kia, bất kể thế nào Mạc Phàm cũng phải đích thân xé xác hắn. Một kẻ vô nhân tính như vậy tuyệt đối không nên tồn tại trên cõi đời này!
“Còn cả tên khốn Lục Chính Hà nữa… Hắn vậy mà bán đứng chúng ta, để lại ký hiệu, kết quả lại dẫn tới một tên ma quỷ cuồng sát…” Mạc Phàm thầm nghĩ.
“Không biết Băng Tinh Sát Cung của Mục Ninh Tuyết có tiện tay giết chết hắn không? Nếu không… vậy thì để ta tự mình moi tim hắn ra xem, rốt cuộc bên trong chứa thứ cặn bã gì!” Ánh mắt Mạc Phàm trong phút chốc trở nên lạnh lẽo.
...
Sau khi chạy trốn vào Kim Lâm hoang thành, Mạc Phàm có thể cảm nhận được đám ma quỷ kia vẫn đang truy kích phía sau.
Cũng may là chúng tương đối e ngại những yêu ma cư ngụ trong tòa thành này, vì vậy đám người Lục Niên không dám nghênh ngang cưỡi Thiên Ưng bay lượn. Điều này đã cho Mạc Phàm một tia hy vọng sống sót.
Mạc Phàm hiện đang hướng về một vị trí nguy hiểm trên bản đồ. Hắn chỉ có một mình, hành động chắc chắn linh hoạt hơn đám người Lục Niên rất nhiều.
Thế nhưng nếu cứ chơi trò mèo vờn chuột với chúng thì sớm muộn gì cũng bị bắt lại. Cách tốt nhất là mượn tay đám hung vật trong hoang thành này để làm suy giảm lực lượng của chúng.
“Hẳn là hướng này rồi… Chỉ mong đám Tích Lô Cự Yêu kia vẫn còn hứng thú ăn tráng miệng.” Mạc Phàm khẽ lẩm bẩm.
Lúc trước, khi một mình đi do thám, Mạc Phàm đã từng đi lạc vào lãnh địa của đám Tích Lô Cự Yêu này.
Đó là một vùng đất vừa khô cằn vừa giống như đầm lầy, vốn là khu trung tâm của thành phố Kim Lâm trước kia. Nhưng hiện tại, nơi này đã chìm trong một vũng bùn lầy bao la, rất nhiều tòa cao ốc chỉ còn trơ lại một nửa.
Có rất nhiều chủng loại yêu ma sống trong Kim Lâm hoang thành, nhưng khu vực đầm lầy kỳ quái này lại bị xem là cấm địa của hầu hết các loài.
Bởi vì nơi đây chính là địa bàn của một loài yêu ma được coi là kẻ thống trị toàn bộ đồng bằng Động Đình Hồ – Tích Lô Cự Yêu.
Tòa thành này trước kia đúng là bị bộ lạc Tích Lô Cự Yêu chiếm lĩnh. Tình báo mà nhà trường cung cấp rõ ràng không đủ chính xác.
Đám Tích Lô Cự Yêu vẫn chưa hoàn toàn rút khỏi Kim Lâm hoang thành, ít nhất vẫn còn một nhánh của chúng lưu lại sinh sống ở nơi này!
Mạc Phàm đang chạy về phía địa bàn của đám Tích Lô Cự Yêu. Nơi này chính là chỗ nguy hiểm nhất của Kim Lâm hoang thành, đồng thời cũng là hy vọng chạy trốn duy nhất của hắn.
Phía trước, một vùng ao hồ mọc đầy lau sậy đã hiện ra trong tầm mắt. Những vũng bùn này trông không khác gì một mảnh đất hoang bình thường, chỉ có vài nóc nhà lềnh bềnh trên mặt nước mới khiến nó lộ ra vẻ bất thường và quái dị.
“Hù ~~~!”
Tật Tinh Lang bất chợt thở hắt ra một hơi, cặp mắt sắc bén nhìn chằm chằm về phía một vũng bùn bên cạnh.
“Chỗ này có gì đẹp đâu… Chạy nhanh lên!” Mạc Phàm vừa dứt lời, đống bùn kia lại bất ngờ động đậy.
Một cái miệng rộng hoác đầy răng nanh bất thình lình đớp tới vị trí của Tật Tinh Lang, cái cổ họng đen ngòm kia có lẽ có thể nuốt chửng cả một người trưởng thành.
Ngụy trang, con quái vật này lại biết ngụy trang! Màu da của nó giống hệt màu bùn đất, dễ dàng hòa làm một với nền đất khô xung quanh.
Khi nó nằm im bất động, Mạc Phàm hoàn toàn không cảm nhận được bất cứ thứ gì, cứ ngỡ đó chỉ là một vũng lầy bình thường.
Cũng may Tật Tinh Lang cảnh giác cực cao, linh hoạt né sang một bên, khiến con Tích Lô Cự Yêu kia đớp vào khoảng không.
Nếu không, với lực cắn khủng khiếp của nó, Tật Tinh Lang có lẽ đã bị cắn đứt làm hai đoạn.
Tích Lô Cự Yêu được chia làm mấy cấp bậc.
Thấp nhất là cấp nô bộc, gọi chung là Tích Lô Cự Yêu. Thân thể chúng tương đương một con cá sấu trưởng thành, đầu giống thằn lằn, hai má có thể phồng lên như một cây dù, cái đuôi dài bằng khoảng một phần ba cơ thể.
Cấp chiến tướng thì được gọi là Cự Vong Tích Dịch, bao gồm nhiều thuộc tính khác nhau như hỏa, độc, băng, thổ…
Con Cự Vong Tích Dịch biết ngụy trang mà Mạc Phàm gặp phải rõ ràng thuộc hệ thổ. Thân thể nó gần như hòa quyện với khung cảnh xung quanh, nếu không có ánh mắt đặc biệt sắc bén thì tuyệt đối không thể phát hiện.
Nếu có sinh vật nhỏ nào đi ngang qua, con Cự Vong Tích Dịch này chỉ cần đớp một phát, sinh vật đó có lẽ đến lúc chết cũng không hiểu tại sao mình lại bị một cục đất sét ăn thịt.
Hai hàm răng nanh trắng hếu của con Cự Vong Thổ Tích kia va vào nhau ken két. Cặp mắt vốn đang nhắm nghiền của nó đột nhiên mở ra, trừng to bằng nắm tay. Con ngươi hung ác tựa hồ muốn lòi cả ra ngoài, không hề có chút thần thái nào.
Tốc độ bò của nó không hề chậm, thân thể vừa dày vừa nặng nhanh chóng bám sát mặt đất lao về phía Mạc Phàm và Tật Tinh Lang.
Con Cự Vong Thổ Tích này vô cùng giảo hoạt, nó giả vờ đớp thêm một phát nữa. Chờ đến khi Tật Tinh Lang nhảy sang bên cạnh né tránh, thân mình nó chợt vặn lại, cái đuôi to như roi sắt đột ngột quất mạnh về phía Tật Tinh Lang vừa né tới.
Tật Tinh Lang đang ở trên không trung thì bị cái đuôi quật trúng, văng xa mười mấy mét. Mạc Phàm cũng bị dư chấn quét trúng, ngã sõng soài trong một bụi lau sậy cách đó không xa.
Xương ngực của Tật Tinh Lang e là đã gãy mấy cái. Vừa rồi, Mạc Phàm đã nghe thấy tiếng “rắc” giòn giã vang lên.
“Graw ~~! Graw ~~~!!!”
Tật Tinh Lang tức giận gầm gừ, hoàn toàn không để ý đến xương sườn gãy, cặp mắt ác liệt bắn ra tia sáng lạnh lẽo về phía con Cự Vong Thổ Tích.
“Đừng ham chiến, phía sau còn có đám ma quỷ truy đuổi! Chúng ta phải nhanh chóng vào sâu bên trong, xem có nhiều con Cự Vong Thổ Tích hơn không… mượn tay bọn chúng để mai phục đám người kia!” Mạc Phàm nói với Tật Tinh Lang.