Mạc Phàm và Tật Tinh Lang tiếp tục tiến về phía trước. Càng tiến sâu vào khu vực này, phạm vi ao đầm lại càng lớn. Thậm chí, một vài nơi vốn là đường quốc lộ cũng hoàn toàn chìm sâu dưới lớp nước bùn.
Tật Tinh Lang vốn là một sinh vật cực kỳ nhanh nhẹn, nhưng hiện tại mỗi khi tiến lên một bước, nó đều tỏ ra vô cùng cẩn thận.
Lúc này, Tật Tinh Lang đang đứng trên nóc của một dãy nhà tồi tàn rách nát, dài khoảng trăm thước. Toàn bộ phần dưới tòa nhà này đều là đầm lầy.
Nếu muốn đi tiếp, bọn họ buộc phải từ mái nhà rách nát này nhảy sang sân thượng của một tòa nhà đổ nát gần đó.
Khoảng cách giữa hai tòa nhà không hề ngắn, nhưng với Tật Tinh Lang, chỉ cần một cú chạy nước rút hoàn hảo là có thể phóng qua.
“Vèo!”
Tốc độ bùng nổ trong chớp mắt, thân ảnh Tật Tinh Lang hóa thành một mũi tên màu xanh đen đẹp mắt, mãnh liệt rời khỏi dây cung.
Khoảng cách trăm thước đối với Tật Tinh Lang chẳng tốn đến mấy giây, nó đã lập tức bay vút từ bên này sang đầu kia.
Tật Tinh Lang nhảy lên, vẽ nên một đường cong màu xanh xẹt qua giữa hai tòa nhà, phô bày vóc dáng khỏe khoắn vô song…
“Ở đó!” Cách chỗ Tật Tinh Lang và Mạc Phàm không xa, một sĩ quan chỉ tay về phía khoảng không giữa hai tòa nhà và hét lên.
Ngay lập tức, mấy sĩ quan hệ Phong lấy tốc độ cực nhanh lao tới nóc nhà tồi tàn mà Mạc Phàm vừa rời đi.
Khi bọn họ định tiếp tục sử dụng Phong Quỹ để đuổi theo thì phát hiện mặt đất phía trước đã biến thành một mảnh đầm lầy tỏa ra khí tức nguy hiểm.
Không thể đi qua được! Thứ bùn lầy này lún xuống rất nhanh, cho dù dùng Phong Quỹ cũng chưa chắc vượt qua nổi.
Quan trọng nhất là, trong mảnh đầm lầy này còn ẩn nấp rất nhiều Tích Lô Cự Yêu. Ở môi trường này, sức chiến đấu của chúng mạnh hơn trên đất liền rất nhiều.
“Đừng để hắn chạy thoát,” nữ tham mưu Tưởng Nghệ trong bộ đồng phục màu xám trắng ra lệnh.
Hai Pháp Sư hệ Thổ đi tiên phong, họ thử dọn dẹp vũng bùn lầy trước mặt.
Không ngờ vừa ra tay đã vô cùng thuận lợi, ma pháp hệ Thổ đối với vùng bùn lầy này có tác dụng cực kỳ rõ rệt. Những đống bùn sền sệt tựa như nước bị rẽ sang hai bên, để lộ ra mặt đất cứng rắn có thể đi qua ở phía dưới.
Chẳng qua bùn lầy ở đây quả thật rất dày và nặng, phạm vi lại lớn. Bọn họ muốn dọn ra một con đường để đi qua nhanh chóng cũng cần tốn không ít thời gian.
Rõ ràng khoảng cách chưa đến trăm thước nhưng nhóm người bọn họ chỉ có thể chậm chạp truy kích ở phía sau…
Bên kia, Mạc Phàm cưỡi trên lưng Tật Tinh Lang tiếp tục nhảy tới. Mấy tòa nhà lầu trong khu thành thị này không hoàn toàn sụp đổ mà chỉ bị chìm một nửa vào trong vũng bùn.
Vừa hay Tật Tinh Lang cũng thuộc hàng kiện tướng Parkour, nó có thể nhảy từ nóc nhà này sang nóc nhà khác một cách dễ dàng, tiếp tục hướng về khu vực trung tâm của vùng đầm lầy.
“Graw!”
Tật Tinh Lang gầm nhẹ một tiếng, thân thể nhẹ nhàng đáp xuống sân thượng của một tòa nhà.
Mười lăm năm trước, Kim Lâm thành thị vẫn chưa phát triển phồn vinh, chung cư có thang máy không nhiều, độ cao các tòa nhà cũng vừa phải. Chính điều này đã biến chúng thành những bệ phóng vô cùng lý tưởng cho Tật Tinh Lang.
“Ngươi thụp xuống làm gì thế?” Mạc Phàm cảm thấy thân mình chùng xuống, không hiểu bèn hỏi nhỏ.
“Ngao ô!” Tật Tinh Lang kêu lên một tiếng, như muốn nói cho cái tên Mạc Phàm ngu ngốc này biết… không phải nó ngồi xổm, mà là cả tòa cao ốc này đang nhanh chóng chìm xuống.
Mạc Phàm nhìn quanh, quả thật phát hiện sân thượng mình đang đứng đột ngột hạ thấp xuống hơn một tầng lầu.
“Nhanh nhảy đi, không thì chúng ta bị chôn cùng tòa nhà này mất!” Mạc Phàm nói với Tật Tinh Lang.
Tật Tinh Lang không dám chần chừ. Thấy tòa nhà ngày càng lún sâu, nó vội vàng chạy nước rút.
Nó bật nhảy về phía tòa nhà bên cạnh, Mạc Phàm bằng kiến thức Vật lý xuất sắc của mình nhanh chóng đoán được rằng Tật Tinh Lang rất có thể sẽ đâm sầm vào mặt bên của tòa nhà đó.
Xung quanh đây nắng chang chang, không một chút bóng râm, bởi vậy Độn Ảnh của hắn cũng không thể thi triển.
Cũng may móng vuốt của Tật Tinh Lang đủ khỏe, nó bám chặt được vào lan can bê tông của sân thượng…
Tật Tinh Lang bám vào lan can, Mạc Phàm bám vào bộ lông dài của nó, một người một sói cứ thế treo lơ lửng bên ngoài tòa nhà.
Phía dưới vẫn là vũng bùn cuồn cuộn như đại dương. Ghê tởm hơn là ngay bên dưới vị trí của Mạc Phàm và Tật Tinh Lang, một xoáy nước nhanh chóng hình thành.
Tại trung tâm vòng xoáy, một con Cự Vong Thổ Tích dài hơn hai mươi thước đang há miệng chờ sung rụng, cái cổ họng đen ngòm của nó tựa như một cái hang không đáy…
Con Cự Vong Thổ Tích kia đang chờ Mạc Phàm và Tật Tinh Lang rơi thẳng vào thực quản của nó. Như vậy, nó có thể dễ dàng thưởng thức một bữa ăn ngon lành.
Tật Tinh Lang gắng sức trèo lên, cuối cùng cũng lên được nóc nhà. Mạc Phàm thừa cơ quay đầu lại nhìn đám truy binh.
Hắn phát hiện tốc độ di chuyển của đám Quân Pháp Sư kia cũng không chậm. Bọn họ không cần mượn mấy tòa nhà này để di chuyển mà trực tiếp dùng ma pháp hệ Thổ để mở đường.
Càng đi về phía trước, số lượng Tích Lô Cự Yêu càng lúc càng nhiều. Hiện tại, bất kể nhìn về hướng nào, Mạc Phàm cũng có thể thấy từng đàn Tích Lô Cự Yêu đang bơi lội trong bùn sệt.
Đám Quân Pháp Sư kia vốn sắp đuổi kịp Mạc Phàm, kết quả lại lọt vào hang ổ của một bầy Tích Lô Cự Yêu.
Chỉ trong nháy mắt, vô số Tích Lô Cự Yêu trồi lên từ đầm lầy, trông từ xa như một đàn cá sấu khổng lồ. Vừa thấy có con mồi lọt vào lãnh địa, chúng lập tức bò ra tranh đoạt.
Tiếng ma pháp nổ tung không ngừng vang lên. Thực lực của đám sĩ quan này mạnh hơn các học viên rất nhiều, Tích Lô Cự Yêu cấp nô bộc hoàn toàn không thể đến gần bọn họ.
Ma pháp Sơ cấp và Trung cấp liên tục oanh tạc, Mạc Phàm còn chưa chạy xa thì một ổ Tích Lô Cự Yêu ở phía sau đã bị giết sạch sành sanh.
Đám người này đã trải qua huấn luyện nghiêm ngặt, kinh nghiệm chiến đấu phong phú. Cho dù mấy trăm con yêu ma cấp nô bộc cùng xông đến cũng không gây ra uy hiếp quá lớn đối với họ.
“Kỳ lạ… tên Lục Niên kia đi đâu rồi?” Mạc Phàm nhìn những sĩ quan ở xa đang càn quét một đường tới, trong lòng thầm nghĩ.
Gã Pháp Sư cao cấp Lục Niên kia lúc đầu đứng giữa đội ngũ, chỉ huy đám người này đuổi theo hắn. Chẳng biết từ lúc nào, tên quân thống ma quỷ đó đã biến mất.
Sau khi quan sát một lượt, Mạc Phàm xác nhận Lục Niên không có ở gần đây. Chỉ có nữ tham mưu mặc đồng phục màu xám trắng đang chỉ huy mười ba sĩ quan truy đuổi mình đến cùng.
Thực lực của cô ả kia hẳn đã đạt tới Pháp Sư trung cấp đỉnh phong, có thể thi triển ma pháp Trung cấp bậc ba một cách vô cùng thành thạo. Thực lực của nàng ta có lẽ không thua gì cô giáo Đường Nguyệt lúc trước.
Mà những sĩ quan kia, thực lực cá nhân mỗi người cũng không chênh lệch bao nhiêu so với Mạc Phàm. Bọn họ có thể tùy tiện thi triển ma pháp Trung cấp bậc hai dễ như trở bàn tay.
Nếu chỉ có một hai người, Mạc Phàm vẫn có thể miễn cưỡng đối phó. Nhưng mười ba sĩ quan này liên thủ với nhau, hắn hoàn toàn không có một chút cơ hội nào để chống cự.
“Ngao ô!”
Ánh mắt Tật Tinh Lang đột nhiên trở nên sắc lẹm, nó cảnh giác nhìn chằm chằm vào khu vực đầm lầy phía trước.
Nơi đó có lẽ từng là một khu vực tương đối sầm uất của Kim Lâm thành thị, nhà lầu san sát như rừng.
Hiện tại vẫn có thể thấy những mái nhà rậm rạp liền kề nhau giữa vùng đầm lầy, thỉnh thoảng lộ ra vài con phố và quốc lộ có thể đi lại.
Bên trong những tòa nhà hai bên đường dường như tỏa ra một mùi hương vô cùng kỳ quái, giống như có vô số cặp mắt của sinh vật sống đang nhìn chằm chằm ra ngoài.
“Ngươi nói phía trước có ít nhất mười mấy cái sào huyệt của Tích Lô Cự Yêu?” Mạc Phàm hỏi.
Tật Tinh Lang nhanh chóng gật đầu. Trực giác của nó mách bảo Mạc Phàm rằng khu vực phía trước cực kỳ nguy hiểm, một khi xông vào… cửu tử nhất sinh!
“Vậy thì đánh cược một lần, cùng lắm là chết ở đây! Còn hơn rơi vào tay bọn chúng…” Mạc Phàm cắn răng, quả quyết bước vào vùng đất nguy cơ trùng trùng phía trước.