Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 3163: CHƯƠNG 3097: ĐỌA LẠC THIÊN SỨ

Dưới lầu tháp cũ, Mục Bạch nhíu mày.

Mục Bạch cần nhanh chóng đưa Mạc Phàm ra ngoài. Toàn bộ Thánh Thành có biết bao nhiêu cường giả, thực lực của Mục Ninh Tuyết dù mạnh đến đâu cũng không thể chống đỡ nổi các cao thủ Thánh Thành thay nhau tấn công.

Nhưng quả thực không có cơ hội nào tốt.

"Khụ khụ, lúc trước nhận ra hướng này có điểm kỳ quái nên mới đi tới đây, kết quả thật sự có con chuột cống muốn trộm miếng mỡ. Chà chà, để ta đoán xem nào, ngươi hẳn là bạn thân của tên dị đoan kia, nếu không cũng sẽ không vội vã tìm đến cái chết như vậy." Một giọng nói quái đản vang lên từ sau lưng Mục Bạch.

Mục Bạch kinh ngạc, đột nhiên xoay người lại, nhìn thấy Thánh Ảnh cường giả Brook đang đứng bên dưới lầu tháp, tựa như một con hấp huyết quỷ treo ngược mình dưới mái hiên.

Thân thể Brook như không có trọng lực, chậm rãi trượt xuống, đáp xuống trước mặt Mục Bạch. Trên khuôn mặt góc cạnh nở nụ cười trào phúng, đôi mắt tựa mèo đêm nhìn chằm chằm Mục Bạch, mang theo ánh nhìn xâm lược cực mạnh.

Mục Bạch có thể cảm nhận được gã này là một Thánh Ảnh có thủ đoạn tàn nhẫn, toát ra khí chất tàn bạo, khát máu từ tận trong xương tủy.

Mục Bạch cảm thấy mình đã hành động rất bí mật, nhưng cuối cùng vẫn bị tên Thánh Ảnh này phát hiện.

"Biết không, khi chúng ta muốn tiêu diệt sạch lũ chuột trong cống ngầm, xưa nay sẽ không phá hỏng lối ra vào của chúng. Trông như một lối thoát, những con chuột ngu xuẩn sẽ chui vào đó, sau đó chúng ta sẽ chờ ở cửa, thiêu chết chúng nó một cách dễ dàng." Thánh Ảnh Brook nói tiếp.

Brook từng bước đi về phía Mục Bạch, đôi mắt lộ ra ánh sáng tàn bạo.

Michael nói không sai, chỉ cần treo Mạc Phàm ở đó sẽ dụ được rất nhiều dị đoan và kẻ phản loạn tự chui đầu vào lưới.

Đây không phải là có thu hoạch rồi sao?

"Ta không hiểu một kẻ đã bị phán vào địa ngục thì có gì đáng để cứu vớt. Đầu tiên là Thần Nữ của Thần Miếu, tiếp theo là một Băng Tuyết Ma Cơ siêu thoát nhân cảnh, và cả con rệp nhỏ bé không đáng kể nhà ngươi." Thánh Ảnh Brook gần như nói không ngừng.

Ánh mắt của Brook vô cùng sắc bén. Gã này có đôi mắt sắc như diều hâu, dường như có thể nhìn thấu mọi yếu điểm của đối phương.

Sở dĩ Brook dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện, là vì thấy được thực lực của Mục Bạch còn chưa đạt tới Cấm Chú chân chính.

Một kẻ ngay cả tu vi Cấm Chú cũng không có, lại dám to gan tới Thánh Thành làm việc đại nghịch bất đạo?

Chắc là do những năm gần đây Thánh Thành đối với thế nhân quá khoan dung, ngay cả rác rưởi cũng dám chạy tới tác quái, khiêu chiến Thánh Thành.

Mục Bạch nhìn quanh một chút, phát hiện mình không bị các Thánh Tài Giả vây quanh.

Kẻ địch trước mắt chỉ có mỗi Brook.

"Chỉ một mình ngươi?" Mục Bạch rốt cuộc mở miệng, ngữ khí đầy kinh ngạc.

"Ngươi nghĩ để đối phó với một kẻ như ngươi mà Thánh Thành cần phải dốc toàn lực sao? Ngươi lại không phải là Mục Ninh Tuyết." Brook nở nụ cười.

"Ngươi làm ta sợ đấy, ta còn tưởng toàn bộ quân đoàn Thánh Tài..." Tâm tình căng thẳng của Mục Bạch có chút thả lỏng.

Lúc nói chuyện với Brook, Mục Bạch vẫn cẩn thận quan sát xung quanh.

Quả thực không có cường giả Thánh Thành nào khác, mình cũng không bị vây quanh.

Hiển nhiên là Brook chẳng qua thấy chỗ của mình có khác thường, đến đây kiểm tra một phen, sau đó nhận ra tu vi của mình không cao nên cảm thấy không cần phải thông báo cho Michael.

Vậy chuyện này dễ làm rồi.

"Sao nào, con gián bẩn thỉu, ngươi nghĩ mình có đủ bản lĩnh để đấu với ta à?" Thánh Ảnh Brook hỏi ngược lại.

Mục Bạch không nói nữa, đối mặt với Thánh Ảnh Brook, khí chất trên người hắn dần dần biến đổi.

Brook cũng nhìn Mục Bạch, phát hiện gã thư sinh yếu đuối này chẳng biết vì sao sau lưng lại xuất hiện một luồng sương mù. Làn sương này có một loại ma lực đáng sợ, không chỉ khiến người ta không thể rời mắt, mà còn không kìm được mà muốn nhìn sâu vào bên trong.

Sương mù chậm rãi tản ra khi hắn tập trung nhìn vào, tựa như từng lớp rèm sương. Khi toàn thân sắp chìm đắm vào trong, Brook đột nhiên phát hiện rèm sương đã biến mất, thay vào đó là một vực sâu cực ám khủng bố đến tột cùng ngay trước mặt. Vực sâu này không chỉ nuốt chửng tầm mắt của hắn, mà còn cả hồn phách của hắn.

Brook kinh hãi biến sắc, vội vàng muốn thoát khỏi vực sâu sương mù này, nhưng lại phát hiện trên đỉnh đầu chẳng biết từ khi nào đã biến thành một khoảng ma không đen kịt. Vài nơi trên khoảng ma không đó còn nhuốm một màu đỏ rực của máu.

Huyết vân, ma không, vực sâu đưa tay không thấy được năm ngón.

Brook triệt để mất phương hướng, càng không biết phải trốn đi đâu khỏi những huyễn cảnh đáng sợ này...

Cũng trong lúc Brook hoảng loạn, một đôi Tề Thiên Chi Dực, đen kịt như màn đêm không một ánh sao, kinh thế hãi tục hiện ra giữa vực sâu tăm tối.

Rõ ràng tất cả đều là hắc ám, nhưng đường viền của đôi hắc dực kia vẫn cứ rõ ràng vô cùng, tựa như ma thần vừa thức tỉnh từ vực sâu, trong thoáng chốc đã nhuộm cả khoảng ma không đen tối thành màu đỏ như máu.

Brook ngẩng đầu lên, chỉ thấy một màu máu kiều diễm ướt át nhưng lại đáng sợ tột cùng. Hắn nhìn đôi cánh màu đen từng chút một dang rộng ra dưới vực sâu, từng chút một ép bản thân nhỏ bé của hắn vào tuyệt cảnh tự hủy diệt.

"Ngươi... ngươi... ngươi là Đọa Lạc Thiên Sứ!" Thánh Ảnh Brook thất kinh kêu lên.

Hắc dực.

Sứ giả của tử thần lang thang giữa nhân gian, thay ngài thu gặt những sinh mệnh vi phạm khế ước hắc ám và hiến tế tà ác. Kể từ khi Hắc Ma Pháp ra đời, kể từ khi Hiệp Hội Ma Pháp công nhận nó là ma pháp chính thống, Hắc Ma Pháp đã có người chưởng quản tại nhân gian.

Người chưởng quản hắc ám này rõ ràng thuộc về Hắc Ám Vị Diện, nhưng lại có thể ở lại nhân gian. Bọn họ giống như những thiên sứ tuần du được thần bổ nhiệm, trừ khi chính họ tiết lộ thân phận, nếu không cũng không ai biết họ là ai.

Sau khi Hắc Ma Pháp được thừa nhận, Thánh Thành biết có sự tồn tại của Đọa Lạc Thiên Sứ.

Mặc dù là Thiên Sứ Trưởng của Thánh Thành cũng không dễ dàng đối địch với Đọa Lạc Thiên Sứ, hai bên nước sông không phạm nước giếng. Thánh Thành xử quyết những dị đoan vi phạm ma pháp chính thống, Đọa Lạc Thiên Sứ xử lý những tà chủng vi phạm khế ước hắc ám.

Nhưng trong quá khứ không phải chưa từng xảy ra mâu thuẫn giữa Thánh Thành và Đọa Lạc Thiên Sứ, lần đó Thánh Thành đã tổn thất nặng nề.

"Chuột cống, rệp đất, gián bẩn, phải không?" Giữa đôi hắc dực to lớn vô cùng, một đôi mắt tà khí lẫm liệt sáng lên, âm thanh càng chui thẳng vào đầu Brook, khiến toàn thân hắn không nhịn được mà run lên.

Thánh Ảnh Brook lúc này cảm thấy như đang ở trong địa ngục, xung quanh đều là mùi máu tanh nồng nặc, hơn nữa hoàn toàn không thể trốn thoát.

Tại sao lại là Đọa Lạc Thiên Sứ?

Tại sao kẻ mà mình xem là một con tép riu không đáng kể lại chính là Đọa Lạc Thiên Sứ mà ngay cả Thiên Sứ Trưởng cũng phải kiêng dè?

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!