Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 3164: CHƯƠNG 3098: CẠM BẪY PHẠM QUỲ

Một bàn tay đột nhiên ấn chặt đầu Brook, ngay sau đó đôi cánh ngang trời bung ra. Brook còn chưa kịp phản ứng, toàn thân đã bị đôi cánh sa đọa của Mục Bạch nhấc bổng lên bầu trời đỏ như máu.

Bầu trời đỏ như máu đang cuộn trào tựa một vòng xoáy huyết hải, bên trong lại chi chít những tia sét trắng xám hung tợn. Mỗi một tia sét đều như du long tuyên cổ, đang giương nanh múa vuốt.

Brook bị Mục Bạch ấn vào trong vòng xoáy máu. Trong thế giới vực sâu sương mù này, thực lực Thánh Ảnh mạnh mẽ cũng chỉ như một người thường trói gà không chặt, so với sứ giả thiên thần hắc ám Mục Bạch thì khác biệt một trời một vực.

Brook cố gắng giãy giụa, nhưng lại như một kẻ chết chìm, toàn thân trương phềnh. Bất kể gã có dùng sức thế nào cũng chỉ càng chìm sâu hơn. Tràn vào cổ họng, lỗ mũi, lỗ tai gã là dòng máu sền sệt, chực chờ dập tắt mọi bộ phận có thể hô hấp.

Bàn tay sắt của Mục Bạch vẫn siết chặt đầu của Thánh Ảnh Brook, gương mặt trắng nõn của hắn lộ ra vẻ lạnh lùng đến đáng sợ. Đôi cánh che trời dang rộng, ngọn gió từ vực sâu cực ám thổi tới giúp hắn giữ vững tư thế lơ lửng giữa không trung.

Brook giãy giụa kịch liệt, gần như muốn vặn gãy cả tứ chi của mình, nhưng cuối cùng vẫn lặng đi sau một trận co giật, xương khớp dần cứng đờ.

Lúc này Mục Bạch mới buông tay, để mặc cho thân thể cứng ngắc của Thánh Ảnh Brook rơi xuống.

Từ bầu trời ma quái đỏ máu rơi xuống vực sâu tăm tối, trong khu vực sương mù này vốn không có mặt đất, bầu trời hay vực sâu, nơi đây càng giống luyện ngục hắc ám chân chính hơn.

Thánh Ảnh Brook vẫn rơi, rơi xuống miệng vực sâu, thân thể dần nhỏ đi, thánh quang trên người cũng từ từ bị bóng tối nuốt chửng.

Brook đang rơi xuống cũng biến thành một hạt bụi nhỏ bé không đáng kể, mà rơi vào vực sâu tăm tối thăm thẳm đủ để nuốt trọn cả thân hình.

Bên trong vực sâu không đáy, thân thể Brook vì rơi quá nhanh mà từ từ bốc cháy, ánh lửa từ thi thể cũng chỉ soi sáng được một phần cực nhỏ của vực sâu cực ám.

Ngọn lửa vực sâu nuốt lấy khuôn mặt của Brook, trong ma hỏa chập chờn, có thể mơ hồ thấy được vẻ thống khổ, tuyệt vọng trước khi chết của gã, cùng với sự kinh ngạc không thể tin nổi khi đối mặt với chân thân của Đọa Lạc Thiên Sứ.

...

Sương mù tan đi, vực sâu biến mất.

Mục Bạch sắc mặt tái nhợt đứng dưới mái hiên lầu tháp. Từ lúc giết chết Thánh Ảnh đến giờ, hắn không hề di chuyển nửa bước, xung quanh cũng không có bất kỳ thứ gì thay đổi, thứ duy nhất biến mất chỉ có Thánh Ảnh Brook.

Mục Bạch vội vã nhìn về phía Mạc Phàm, rồi lại liếc nhìn Michael đang ở trên thánh điện không trung của Thánh Thành.

Michael mở mắt, đôi mắt trừng trừng nhìn Mục Bạch, sắc bén như một con hùng ưng giữa bầu trời.

Suy cho cùng vẫn không thoát khỏi con mắt của Đại Thiên Sứ Trưởng Michael, Sí Thiên Sứ mười sáu cánh, một tồn tại cấp truyền thuyết.

“Thực sự là một thu hoạch ngoài ý muốn, quả là khiến người ta phấn khích.” Michael nhìn Mục Bạch, từ trong thân thể bình thường của hắn, Michael thấy được một đôi hồn dực màu đen.

Cẩn thận đếm, hồn dực màu đen của Mục Bạch cũng có mười hai cánh, là một sứ giả thiên thần do Hắc Ám Vương bổ nhiệm.

Độ khó để tìm ra một Đọa Lạc Thiên Sứ cũng không kém gì việc tìm kiếm Chung Cực Ly Tai Giả.

Michael chưa bao giờ nghĩ tới cuộc phân tranh này lại cuốn một Đọa Lạc Thiên Sứ vào. Michael, người trước nay vẫn luôn thù địch với vị diện hắc ám, đột nhiên cảm thấy mình đã đưa ra một lựa chọn sáng suốt.

“Cố ý lộ ra sơ hở, để Thánh Ảnh Brook tự đại bước vào. Ngươi tưởng rằng có thể thần không biết quỷ không hay làm suy yếu sức mạnh của Thánh Thành sao? Lại không biết rằng những thủ đoạn đó chẳng thể qua mắt ta. Việc ngươi lộ diện đã giúp ta trút bỏ được nỗi lo về sau!” Michael nở một nụ cười ngông cuồng đến cực điểm.

Mục Bạch hít sâu một hơi, cố gắng để bản thân tỉnh táo lại.

Xác thực là Mục Bạch đang sốt ruột.

Mạc Phàm đã một lần nữa ra ám hiệu bảo Mục Bạch tạm thời đừng hành động.

Nhưng Mục Bạch không muốn chờ đợi nữa.

Mục Bạch cố ý lộ ra sơ hở cho Brook, dẫn dụ gã tới.

Quả nhiên Brook không mang theo ai, như vậy Mục Bạch có thể xử lý gọn gã trong phạm vi khống chế của mình.

Chỉ tiếc là, Michael vẫn nhìn thấu tất cả.

“Két… két… két…”

Những tiếng động rất nhỏ xuất hiện xung quanh Mục Bạch. Trên lầu tháp, một nhánh dây leo màu xanh tựa như một con rắn có sinh mệnh, đang từ từ quấn quanh đi xuống, tiến gần đến chỗ Mục Bạch.

Trên đường phố, những đóa hoa hướng dương trông có vẻ bình thường cũng không biết từ lúc nào đã như vật sống, tất cả đều đang hướng về phía Mục Bạch.

Dây leo càng lúc càng nhiều, bất tri bất giác đã phủ kín quảng trường nơi Mục Bạch đang đứng. Từng đóa hoa hướng dương tỏa ra vẻ yêu diễm, nhưng lại như những con mãnh thú có thể nhào tới bất cứ lúc nào.

Phạm Quỳ Trận Pháp.

Mạc Phàm chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra loại sức mạnh đặc thù của Thực Vật hệ này. Năm xưa Trảm Không ở Thánh Thành cũng đã bị những Phạm Quỳ quái lạ này ngăn cản.

Thanh Y Thánh Vũ, Michael là một cường giả cấm chú Thực Vật hệ chí cường, tòa thành Phạm Quỳ này chính là thần phú của gã.

“Cứ việc đây không phải chuẩn bị cho ngươi, nhưng ngươi xứng đáng được hưởng những Phạm Quỳ thần thánh này.” Michael nhếch môi cười.

Phạm Quỳ chập chờn, những cánh hoa màu xanh khiến người ta có chút hoa mắt. Dây leo và Phạm Quỳ xung quanh Mục Bạch ngày một nhiều.

Bỗng nhiên, một đóa hoa hướng dương khổng lồ đột ngột vẫy một cái, lập tức thấy các Thánh Tài Giả mặc giáp xanh xuất hiện giữa đám dây hoa, dường như đã sớm chờ đợi ở nơi này.

Những đóa hoa hướng dương khác cũng đang đung đưa, bóng xanh lướt qua, một đội Thánh Tài Giả chỉnh tề xuất hiện trên con đường Mục Bạch đang đứng. Những người này phảng phất đều có năng lực dịch chuyển tức thời, Phạm Quỳ Trận Pháp đã hộ tống đại quân Thánh Tài đến trước mặt Mục Bạch trong thời gian cực ngắn.

Từ lúc bị Phạm Quỳ quấn quanh cho tới khi bị đại quân Thánh Tài bao vây, quá trình này cũng chỉ mất vài giây. Vị trí bí mật tương đối an toàn mà Mục Bạch đang đứng, thoáng chốc đã biến thành tuyệt cảnh.

“Thời đại của ta thứ không cần nhất chính là Đọa Lạc Thiên Sứ. Cút về địa ngục hắc ám của ngươi đi, tìm cho bằng hữu của ngươi một chức vị không tồi trong thế giới hắc ám, rồi cùng nhau ở trong vị diện hắc ám hôi thối, không chút sinh cơ đó vĩnh viễn không có ngày yên ổn!” Giọng nói của Michael cho thấy gã căm ghét hắc ám đến nhường nào, và càng thống hận cực điểm những Đọa Lạc Thiên Sứ có thể tồn tại trên thế gian như Mục Bạch.

Mục Bạch cảm nhận được áp lực khổng lồ từ quân đoàn Thánh Thành.

Hắn cố hết sức duy trì sự bình tĩnh.

Dù biết trước đó là sai lầm, Mục Bạch vẫn sẽ lựa chọn như vậy.

Mạc Phàm lắc đầu ra hiệu cũng là hy vọng mình đừng đơn độc mạo hiểm, nhưng nếu cứ chờ đợi thì hy vọng lại càng xa vời.

Chỉ có người từng đặt chân đến địa ngục hắc ám chân chính mới biết đó là một thế giới đáng sợ đến nhường nào. Dù ý chí có kiên định, linh hồn có mạnh mẽ, nhân tính có cao thượng đến đâu, cũng đều sẽ bị bào mòn không còn sót lại chút gì.

Nơi chốn thuộc về Mạc Phàm không phải là nơi đó.

Nơi như vậy…

Cứ để một mình mình là được rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!