Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 3188: CHƯƠNG 3118: NGƯƠI LÀ ĐỌA LẠC THIÊN SỨ SAO?

Bầu trời Thánh Thành vốn luôn được bao phủ bởi ánh sáng thiêng liêng, giờ đây lại bị một tầng mây đen kịt, nặng trĩu như sắp sụp đổ che lấp. Giữa trung tâm vòng xoáy hắc ám đó, một bóng hình quen thuộc nhưng lại vô cùng xa lạ đang lơ lửng.

Đôi cánh trắng muốt như tuyết của Tổng Lãnh Thiên Sứ Sariel giờ đây đang dần bị nhuốm màu đen của vực thẳm. Từng chiếc lông vũ thánh khiết bắt đầu rụng xuống, hóa thành tro tàn trước khi chạm đất. Thay vào đó, những chiếc lông vũ đen nhánh như màn đêm, mang theo khí tức tà ác và mục ruỗng, đang mọc ra với tốc độ chóng mặt.

Thánh quang rực rỡ quanh người y cũng đang bị hắc ám ma năng ăn mòn, tạo thành một cảnh tượng hỗn loạn đến cực điểm: nửa thánh khiết, nửa sa đọa. Gương mặt tuấn mỹ của Sariel trở nên vặn vẹo, một bên vẫn giữ vẻ uy nghiêm của thiên sứ, bên còn lại lại lộ ra sự điên cuồng và thống khổ của ác ma.

Mạc Phàm đứng phía dưới, ngẩng đầu nhìn cảnh tượng kinh hoàng trên không trung, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Hắn đã từng đối mặt với vô số yêu ma quỷ quái, từ những Vong Linh Đế Vương hùng mạnh nhất cho đến những Hải Dương Thần Tộc cổ xưa, nhưng chưa có kẻ nào mang lại cho hắn cảm giác chấn động và khó tin đến thế này.

Đây là Sariel, một trong những Tổng Lãnh Thiên Sứ mạnh nhất, biểu tượng của sự công chính và thánh khiết tại Thánh Thành. Vậy mà giờ đây, y lại đang biến đổi thành một sinh vật của bóng tối ngay trước mắt mọi người.

“Không… không thể nào…” Giọng Mạc Phàm khàn đi, lẩm bẩm trong vô thức.

Hắc ám ma năng cuồn cuộn từ cơ thể Sariel, mạnh mẽ đến mức khiến cả không gian xung quanh cũng phải méo mó. Sức mạnh này không hề thua kém bất kỳ một vị Hắc Ám Vương nào mà Mạc Phàm từng biết.

Sariel dường như cũng đang phải chịu đựng sự đau đớn tột cùng. Y gầm lên một tiếng, âm thanh không còn trong trẻo như tiếng chuông trời mà trở nên khàn đặc, đầy phẫn nộ và tuyệt vọng. Đôi cánh sau lưng y cuối cùng cũng hoàn toàn chuyển thành màu đen tuyền, to lớn và đầy ma mị, che khuất cả ánh sáng le lói còn sót lại của Thánh Thành.

Đôi mắt của Sariel mở ra, một bên vẫn là màu vàng kim thuần khiết, nhưng bên còn lại đã biến thành màu đỏ tươi của máu, tràn ngập sát khí và sự hủy diệt. Ánh mắt đó khóa chặt lấy Mạc Phàm.

Hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại tinh thần đang hỗn loạn, Mạc Phàm ngẩng cao đầu, đối diện với ánh mắt đáng sợ kia. Hắn gằn từng chữ, giọng nói tuy không lớn nhưng lại vang vọng khắp không gian tĩnh lặng đến chết chóc này.

“Ngươi… là Đọa Lạc Thiên Sứ sao?”

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!