Mục Trác Vân biết rõ con gái mình hôn mê nên không hay biết những chuyện xảy ra sau đó. Vì vậy, hắn kể lại mọi chuyện cho Mục Ninh Tuyết nghe.
“Haiz… thật không ngờ tên nhóc hỗn xược đó cũng là một kẻ trọng tình trọng nghĩa…”
“Nó đã hy sinh bản thân làm mồi nhử để dẫn dụ Cự Tích Ngụy Long ra ngoài, để rồi lưỡng bại câu thương với Lục Niên. Nhờ vậy mà các con mới được cứu…”
“Trước đó Mạc Gia Hưng có đến thăm con, cha đã an ủi ông ấy một phen. Cha còn ngỏ ý mời ông ấy theo cha làm việc, tuyệt đối sẽ không bạc đãi. Đáng tiếc là ông ấy đã từ chối!” Mục Trác Vân nói với vẻ mặt đầy tiếc nuối.
Mục Trác Vân vốn không ưa gì thằng nhóc Mạc Phàm, nhưng dù sao nó cũng đã liều mạng cứu con gái mình. Vì vậy, Mục Trác Vân không thể không thay đổi cách nhìn về nó.
Hắn cũng đã cho người dưới trướng đi chăm lo cho gia đình Mạc Phàm một chút, coi như là làm tròn trách nhiệm với nó.
“Anh ấy… thật sự đã chết rồi sao?” Mục Ninh Tuyết hỏi lại, giọng đầy chăm chú.
“Ừ, là tin tức do Trảm Không mang về! Người này chắc chắn không nói dối đâu…”
“Con cũng đừng quá đau lòng! Thật ra thì… cha cũng không ngờ thằng nhóc đó lại thích con đến thế… vì cứu con mà đến tính mạng cũng không cần…”
“Nếu cha sớm biết như vậy thì ban đầu đã không đối xử với nó như thế… Haiz… bây giờ hối hận cũng đã muộn!” Mục Trác Vân thở dài một tiếng.
Mục Ninh Tuyết tựa cằm lên đầu gối, thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu vang vọng lại những lời Mạc Phàm tự nói trong giáo đường ngày ấy.
Những lời đó là thật lòng của hắn sao?
Thật hay giả, mình đã không còn cách nào để chứng thực được nữa, cứ thế trở thành lời trăn trối cuối cùng hắn để lại cho mình.
Chút mong đợi cuối cùng trong lòng cũng hoàn toàn tan thành mây khói.
“Ninh Tuyết, trong vòng một năm tới con đừng sử dụng Băng Tinh Sát Cung! Mặc dù cha rất hy vọng một ngày nào đó con có thể trở về Mục Thị thế tộc để nhận tổ quy tông, nhưng cha lại càng không muốn nhìn thấy con xảy ra chuyện gì…”
“Tiểu gia tộc của chúng ta hiện tại đã rơi vào tình cảnh vô cùng khó khăn, chỉ có thể ăn nhờ ở đậu, bám víu vào Mục Thị thế tộc ở đế đô này! Nếu như con mà ngã xuống thì cả nhà chúng ta cũng sẽ tiêu tùng theo…” Mục Trác Vân nói với giọng chân thành.
“Vâng thưa cha, con sẽ chú ý.” Mục Ninh Tuyết gật đầu, trong đầu vẫn đang hồi tưởng lại những chuyện ngây ngô từ rất lâu về trước.
Mục Trác Vân không quấy rầy Mục Ninh Tuyết nghỉ ngơi nữa. Hắn biết con gái nhất định đang nhớ về chàng trai đã từng bắt cóc nàng chạy trốn khỏi nơi mà nàng vẫn xem là một nhà tù rộng lớn…
…
Đi xuống phòng khách, tựa mình lên ghế sa lon, cuối cùng Mục Trác Vân cũng có thể thở phào một hơi.
Đúng lúc hắn đang định suy nghĩ về những kế hoạch kinh doanh sắp tới, quản gia liền dẫn một nam tử trẻ tuổi cổ đeo dây chuyền bạc cùng một người đàn ông trung niên tóc tai chải chuốt gọn gàng đi vào.
Hai người này ăn mặc vô cùng tinh tế, trang sức trên người cũng rất nhiều. Ngọc bội có, dây chuyền có, nhẫn vàng nhẫn bạc cũng có mấy chiếc. Chẳng biết đây chỉ là đồ trang sức bình thường hay là ma khí vô cùng quý giá nữa…
“Hóa ra là Chu tiên sinh và Hồng hiền chất… Tiểu Linh, mau đem loại trà ngon nhất ra đây đãi khách!” Mục Trác Vân vội vàng đứng dậy chào đón.
“Trà nước thì bỏ qua đi! Chúng tôi đến đây chỉ muốn hỏi thăm xem thương thế của Ninh Tuyết nhà ông thế nào rồi…” người được gọi là Chu tiên sinh nói.
“Nó vừa mới tỉnh lại, cần phải nghỉ ngơi một thời gian. Hay hai vị ngồi lại một chút đi, vừa vặn tôi cũng muốn cùng Chu tiên sinh bàn một chút về việc thu mua một con đường trong khu buôn bán phía đông!”
“Tiền mặt tôi đã chuẩn bị từ nhiều ngày trước rồi, Chu tiên sinh xem chúng ta có nên lựa một ngày tốt để mời các chủ sạp đi uống trà hay không?” Mục Trác Vân cười ha hả nói.
“Chuyện này thì ông nên tìm người trong gia tộc của mình ấy! Tại đế đô này, ai mà không biết toàn bộ đấu giá hội, khu thương mại yêu ma đều là gia sản của Mục Thị các người… Ông đến tìm tôi thì có tác dụng gì?” Chu tiên sinh nhướng mày, cố làm ra vẻ không hiểu Mục Trác Vân muốn nói gì.
“Cha, người cũng đừng nói những lời tuyệt tình như vậy! Trác Vân bá phụ hiện đang rơi vào tình thế khó khăn, người cũng đâu phải không biết… Nếu chúng ta có thể giúp được thì cũng nên giúp bá phụ một tay chứ!” Chàng thanh niên mỉm cười nói.
“Vậy cũng không được! Ta với Trác Vân cũng chỉ xem là hơi quen biết mà thôi… Mặc dù Chu gia ở Đế Đô cũng có chút thế lực nhưng chúng ta vẫn phải tuân thủ quy củ của thế gia.” Vị Chu tiên sinh nói.
“Cái này…” Khuôn mặt Mục Trác Vân tràn đầy vẻ lúng túng, không biết phải đáp lại thế nào.
Mục Trác Vân rất ghét cảm giác phải đi cầu cạnh người khác như thế này… nhưng hắn đã không còn lựa chọn nào khác!
Hắn còn cả một gia tộc phải nuôi, mà tuyệt đại đa số đều là những kẻ bất tài chỉ biết tiêu tiền như nước.
Hắn đã từng nói với họ rất nhiều lần rằng gia tộc bọn họ hiện tại đã không còn là Mục Gia hô mưa gọi gió ở Bác Thành, có thể vui chơi sung sướng như trước nữa. Đáng tiếc, tất cả những gì hắn nói chỉ như đàn gảy tai trâu.
Chu Hữu Hồng thấy lão già Mục Trác Vân này cứ do do dự dự, không thể kiên nhẫn được nữa, bèn nói thẳng:
“Trác Vân bá phụ, người cũng biết tấm chân tình của con đối với Mục Ninh Tuyết… hay là chúng ta nên sớm tổ chức hôn sự đi! Như vậy thì chúng con cũng có cái cớ để ra tay giúp đỡ người…”
“Chúng con rất đồng cảm với hoàn cảnh của người, cũng biết người đã lớn tuổi mà còn phải ăn nhờ ở đậu ở Mục Thị thế gia. Trong mắt bọn họ, các người có khác gì người dưng nước lã đâu!”
“Nhưng nếu hôn sự này thành, mọi chuyện sẽ khác… Lúc đó, người sẽ là thông gia với dòng chính Chu gia chúng con. Mục Thị thế gia dù cho người đông thế mạnh hơn nữa thì cũng phải nể mặt chúng con một chút, cũng phải khách sáo với người…”
“Huống chi, Ninh Tuyết lần này bị trọng thương, chúng con vốn định lấy một ít Thiên Linh dược liệu từ bảo khố của gia tộc mang đến cho nàng bồi bổ… Thứ này đối với sự hồi phục cũng như việc tu luyện của nàng đều có trợ giúp rất lớn…”
“Có điều, vì nàng vẫn chưa phải là người của Chu gia chúng con, nên loại đồ vật đắt giá này không thể tùy tiện lấy ra được… Trác Vân bá phụ, người thế nào cũng phải lấy sức khỏe của Ninh Tuyết tiểu thư làm trọng chứ!”
“Hơn nữa, đợi đến khi nàng tiến vào nội giáo khu của Đế Đô học phủ, nếu không có Chu gia chúng con ở phía sau ủng hộ thì chút ưu thế thiên phú nhỏ nhoi kia của nàng sẽ rất nhanh chóng bị người khác bỏ lại đằng sau!”
Chu Hữu Hồng nói không ngớt lời để thuyết phục.
Hắn không muốn chờ đợi nữa, chỉ cần giải quyết được chuyện thành hôn thì mọi chuyện sẽ nhanh chóng gạo nấu thành cơm.
Cô nàng Mục Ninh Tuyết kia muốn vóc người có vóc người, muốn dung mạo có dung mạo!
Thân thể vừa mềm mại thon thả lại tựa như băng cơ ngọc cốt! Đó là còn chưa kể đến dung nhan nghiêng nước nghiêng thành kia nữa…
Chu Hữu Hồng đã thèm thuồng Mục Ninh Tuyết từ lâu. Chỉ cần nghĩ đến khoảnh khắc có được nàng, Chu Hữu Hồng liền như được bơm chất kích thích, dùng cả lời ngon tiếng ngọt lẫn dọa dẫm để thuyết phục Mục Trác Vân.
“Chuyện này… chuyện này…” Mục Trác Vân không thể quyết định được.
Trên thực tế, hắn cũng biết nếu đám cưới này thành công, tiểu gia tộc sắp phá sản của hắn sẽ có cơ hội trở mình. Nhưng mà…
Khi hắn nghĩ tới việc tính mạng của Mục Ninh Tuyết là do Mạc Phàm cứu được, nếu lúc này con gái hắn lập tức lập gia đình thì quả thực là có lỗi với linh hồn thằng bé dưới suối vàng…
“Bây giờ vẫn chưa phải lúc! Hiện tại thân thể của Ninh Tuyết vẫn còn rất suy nhược, nếu bàn chuyện cưới hỏi vào lúc này thì không được tốt cho lắm…” Mục Trác Vân nói.
“Hiện tại lập gia đình mới là chuyện tốt… Thành gia lập thất chính là điềm lành, có thể xua đi xui xẻo cho cả nhà các người!” Chu tiên sinh có chút không nhịn được, nói chen vào.
“Thân thể quan trọng hơn, thân thể quan trọng hơn! Đã như vậy thì trước tiên cứ để Ninh Tuyết dưỡng thương một thời gian, sau đó chúng ta sẽ lại đến thăm nàng.”
Chu Hữu Hồng cuối cùng cũng cảm thấy không cần thiết phải nóng vội nhất thời. Ép một nữ nhân còn nằm trên giường bệnh phải lập gia đình, thế thì hắn cũng quá không có phong độ rồi.
Cực phẩm nữ nhân này, sớm muộn gì cũng là của Chu Hữu Hồng hắn!
“Vậy chúng tôi xin cáo từ… Chuyện buôn bán, ông tự nghĩ cách đi!” Chu tiên sinh để lại một câu đầy ẩn ý.
Chu Hữu Hồng ngoài mặt vẫn giữ một chút khiêm tốn của một đứa con rể tương lai. Sau khi nói tiếng cáo từ, hắn mới xoay người rời đi.
“Haiz…”
Nhìn theo bóng lưng của cha con Chu gia, Mục Trác Vân âm thầm thở dài.
Gia tộc, thế gia, thế tộc… đây là ba khái niệm hoàn toàn khác nhau!
Mục Trác Vân nắm giữ Mục Thị Gia Tộc, cùng lắm chỉ là một thổ hoàng đế ở nơi khỉ ho cò gáy như Bác Thành mà thôi! Trong mắt của tộc nhân Mục Thị thế tộc, bọn họ chỉ là một chi nhánh bé tí tẹo bị lưu đày đến phương nam không hơn không kém.
Bác Thành bị phá hủy, Mục Trác Vân chỉ còn cách mang theo tiểu gia tộc tàn tạ của hắn trở về đế đô.
Nhưng mà, chỉ có Mục Ninh Tuyết với thực lực siêu quần bạt tụy so với những đứa trẻ cùng lứa mới có được một ít tiếng nói đối với Băng Hệ thế tộc đã truyền thừa không biết bao nhiêu năm này.
Về phần Mục Trác Vân hắn cùng với Mục Hạ, đối với bọn họ chỉ giống như những người giúp việc hơi cao cấp một chút mà thôi… bọn hắn bị những gia tộc nắm trong tay nhiều tài nguyên hơn tùy ý sai sử.
Bọn họ tuổi đều đã cao, tu vi không thể nào tiến triển thêm được nữa, vì vậy rất khó phát triển được mạng lưới quan hệ với các thế lực lớn.
Bọn họ chỉ có thể dựa vào sự phát triển của thế hệ trẻ. Nếu không, cái mác Mục Thị sẽ mãi mãi khiến cho bọn họ không thể ngẩng đầu lên làm người…
✺ Lời văn AI bay như gió — Thiên Lôi Trúc giữ chỗ bình yên ✺