Thành phố Bỉ Dực nằm ở phía đông nam của đồng bằng Hồ Động Đình. Cả thành phố này gần như là một tòa pháo đài quân sự hóa. Cư dân sống ở đây phần lớn là để cung cấp quân nhu và hỗ trợ y tế cho quân khu thành phố Bỉ Dực.
Trong quân khu Bỉ Dực đồn trú một số lượng lớn Quân Pháp Sư. Chức trách chủ yếu của họ là giằng co với bộ lạc Tích Lô Cự Yêu ở Hồ Động Đình. Thành phố này chính là một bức tường phòng hộ trọng yếu ngăn cản chúng từ phía đông.
Bên ngoài vùng an giới, trên bầu trời bao la bát ngát, một loạt thân ảnh trắng muốt đang lấy tốc độ cực nhanh tiến về phía thành phố Bỉ Dực, sau đó trực tiếp đáp xuống cứ điểm quân bộ trên tường thành.
Đội tuần tra này có tổng cộng 20 người. Sau khi họ giao Thiên Ưng cho Tuần Thú Sư thì lập tức tiến vào phòng họp của cứ điểm.
Bên trong đại sảnh trọng yếu đã có 9 vị quân thống ngồi vòng quanh một cái bàn dài. Họ đang chăm chú nhìn vào hình chiếu 3D của đồng bằng Hồ Động Đình.
“Báo cáo quân thống!”
“Nói.” Vị quân thống đứng gần màn hình chiếu nhất ngẩng đầu lên nhìn vị đội trưởng đang vội vã xông vào.
“Tất cả là thật! Phía tây Hồ Động Đình xuất hiện một số lượng lớn thi thể của Tích Lô Cự Yêu. Chúng tôi đã mang về một ít mẫu vật, tin rằng rất nhanh sẽ có kết quả điều tra.” Đội trưởng đội thăm dò giơ tay chào theo kiểu nhà binh.
“Tôi nói này, đại quân thống Thu Tín! Bọn Tích Lô Cự Yêu đó chết thì cứ chết… chúng chết càng nhiều càng tốt, cần gì phải phí công điều tra làm gì?”
“Nếu không phải là có một con Cự Tích Ngụy Long vừa mới sinh ra thì cũng là mấy con thống lĩnh bắt đầu tranh giành địa vị thôi!”
“Chuyện đấu đá nội bộ trong tộc Tích Lô Cự Yêu cũng không phải chưa từng xảy ra… đâu cần phải triệu tập chúng ta tới đây làm gì!”
Một vị quân thống có vẻ lười biếng lên tiếng.
Đại quân thống Thu Tín là một người đàn ông trung niên có khuôn mặt kiên nghị và dữ dằn, nhưng lại là một người làm việc cực kỳ cẩn thận.
Chỉ cần khu vực Hồ Động Đình xảy ra bất kỳ chuyện gì khác thường, dù là nhỏ nhất, hắn đều sẽ cho người đi điều tra rõ ràng.
Phải biết rằng, phía sau tòa pháo đài Bỉ Dực này là hơn 10 triệu dân đang sinh sống và làm việc.
Nếu không cẩn thận quan sát và chuẩn bị kỹ càng, một khi tộc Tích Lô Cự Yêu tấn công, thương vong có thể tăng lên đến một con số cực kỳ khủng bố!
Các vị quân thống trong phòng họp chờ đợi một lát. Rất nhanh, một lão quân y bước tới, đem kết quả kiểm nghiệm tử thi giảng giải cho những người có mặt.
“Từ nhiều mẫu vật được mang về, thi thể của những con Tích Lô Cự Yêu này phần lớn có ba dạng tử trạng.”
“Một là bị hỏa diễm thiêu chết, chắc hẳn không ít trong số chúng đã trực tiếp hóa thành tro bụi… Một là bị lôi điện chi lực đâm xuyên, nhất kích tất sát, sạch sẽ gọn gàng! Còn lại là bị hung thủ trực tiếp xé nát…”
“Có thể kết luận hung thủ gây ra vụ thảm sát sở hữu sức mạnh và trảo lực vô cùng kinh người!” Lão quân y ho khan, nói.
“Hỏa diễm, lôi điện, sức mạnh vũ phu?” Đại quân thống Thu Tín trầm tư.
Hắn đang dựa vào ba yếu tố trọng yếu này, lục soát trong trí nhớ của mình để tìm ra loài sinh vật sở hữu cả ba loại sức mạnh đó.
Nhưng theo những gì hắn biết, trong phạm vi khu vực Hồ Động Đình dường như không có loài sinh vật nào như vậy.
“Còn phát hiện gì khác không?” Đại quân thống Thu Tín tiếp tục hỏi.
“À… theo đội khảo sát tại hiện trường cho biết, khu vực những thi thể đó chết rất sạch sẽ!” Lão quân y nói.
“Chết rất sạch sẽ?” Đại quân thống Thu Tín khó hiểu.
“Chính là không phát hiện bất kỳ vong hồn nào!” Lão quân y nói với vẻ mặt khó xử.
“Thông thường mà nói… một khu vực có yêu ma chết với số lượng lớn sẽ tỏa ra âm khí và tử khí vô cùng nồng nặc, sinh vật vong linh cũng sẽ được thai nghén và sinh ra ở đó!”
“Huống chi tại hiện trường đã phát hiện hàng ngàn hàng vạn thi thể, thế mà nơi đó lại không có lấy một vong hồn… Điều này thể hiện rõ rằng sau khi bị giết chết, linh hồn của những sinh vật kia đều đã bị xé nát hoặc bị lấy đi.” Lão quân y suy đoán.
“Chuyện này… chuyện này không khỏi quá kỳ lạ! Tộc Tích Lô Cự Yêu phía tây bị huyết tẩy một cách khó hiểu, ngay cả hồn phách cũng đồng thời biến mất…” Nữ quân thống Ly Mạn nói.
“Hay là chúng ta cứ mặc kệ đi! Có thứ gì đó giúp chúng ta dọn dẹp Tích Lô Cự Yêu quả là chuyện cầu còn không được. Tốt nhất là nó giết thêm 10 vạn 8 ngàn con nữa… vài năm tới chúng ta sẽ được sống thong thả hơn rất nhiều!” Quân thống Triệu Mãng lười nhác cười nói.
“Chuyện này sẽ tiếp tục được điều tra! Ta sẽ công bố tin tức này ra ngoài để xem có ai biết được chân tướng sự việc hay không.” Đại quân thống Thu Tín nói.
Hội nghị nhanh chóng kết thúc. Đại quân thống Thu Tín đã đi liên lạc với các quân khu khác, đồng thời thông báo cho những hiệp hội trong vùng an toàn để tìm người biết câu trả lời.
Phải biết rằng, mỗi khi phát sinh những chuyện ly kỳ cổ quái, tìm đến Liên Minh Thợ Săn là thích hợp nhất.
Nhân viên của Liên Minh Thợ Săn không nơi nào không có mặt. Rất nhiều nơi ngay cả quân đội cũng không dám đặt chân tới vẫn có những kỳ nhân dị sĩ đến đó mạo hiểm.
“Các người nói xem rốt cuộc đó là thứ gì? Bỗng nhiên xuất hiện từ một tuần trước… từ đó đến nay liên tục phát hiện thi thể của Tích Lô Cự Yêu. Thậm chí, nó còn uy hiếp đến một vài tộc quần lớn xung quanh nữa?”
“Ai mà biết được! Chắc chắn là một sinh vật vô cùng mạnh… Dựa vào số lượng thi thể được phát hiện, chúng ta phải phái ra một chi quân đội tinh nhuệ mới có thể tiêu diệt được số lượng yêu ma tương đương!” Nữ quân thống Ly Mạn cau mày, trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng mang theo mấy phần bất an.
Nàng rất không thích những hiện tượng kỳ quái kiểu này, bởi vì rất nhiều lúc, chúng mang ý nghĩa rằng một tai kiếp sắp giáng xuống.
“Tên đội trưởng kia! Mau nói cho ta biết vị trí, ta sẽ tự mình đi điều tra rõ ràng!” Nữ quân thống Ly Mạn đứng lên, nghiêm túc nói.
“Cái này, hay là chờ…”
“Ta không thích chờ đợi!” Ly Mạn đáp thẳng.
Nói xong, nữ quân thống Ly Mạn đã xách vị đội trưởng kia rời khỏi phòng họp. Hành động này của nàng khiến tất cả mọi người không khỏi lắc đầu.
Nữ vương Bỉ Dực này tính khí vẫn nóng nảy như xưa, không hề giảm đi chút nào.
Một sự việc rất có thể chỉ đơn giản là nội bộ tộc quần ở Hồ Động Đình chém giết lẫn nhau, vậy mà nàng cứ muốn đích thân đến tận nơi để kiểm tra.
Có thể nói, nữ nhân này còn bá đạo, hoang dã và điên cuồng hơn cả nam nhân! Bọn họ thà ở trong thành phố Bỉ Dực nhàn rỗi đến phát chán chứ tuyệt đối không muốn ra ngoài tìm kiếm kích thích…
Chậc chậc, đúng là một nữ nhân khiến người khác phải đau đầu mà!
…
Giữa các quân bộ có không ít tin tức được báo cáo qua lại nhằm mục đích hỗ trợ lẫn nhau. Tin tức công khai do đại quân thống Thu Tín phát ra rất nhanh đã truyền đến nơi đóng quân của quân bộ phương nam.
Quân bộ phương nam chủ yếu chiến đấu với tộc ma lang. Lẽ ra chuyện về Tích Lô Cự Yêu ở Hồ Động Đình không có quan hệ gì với họ, thế nhưng quân thống Trảm Không vẫn rất quan tâm đến việc này.
Từ trong pháo đài trở về, Trảm Không vừa nhận được tin tức không bao lâu thì cửa phòng liền bị người ta gõ mạnh.
“Ai vậy?” Trảm Không hỏi.
“Lão đại Trảm Không, là em, Trương Tiểu Hầu đây!” Ngoài cửa truyền đến giọng nói mang theo mấy phần hưng phấn của Trương Tiểu Hầu.
“Biết ngay tên tiểu tử nhà ngươi chắc chắn sẽ đến, vào đi!” Trảm Không cười mắng.
“Có phải đã có tin tức về Phàm ca rồi không? Vừa rồi nghe bộ lạc ở Hồ Động Đình xảy ra chuyện lạ, em cảm thấy rất có thể là Phàm ca…” Trương Tiểu Hầu hào hứng chạy vào phòng Trảm Không, khuôn mặt tràn đầy kích động.
“Không biết, chuyện này ta sẽ phái người đi điều tra… ngươi cũng đừng có mù quáng kích động!” Trảm Không không vui nói.
“Sao em lại không kích động được chứ? Anh ấy là đại ca duy nhất của em mà…” Trương Tiểu Hầu gấp gáp nói.
“Được rồi, ngươi về quân doanh nghỉ ngơi trước đi! Nếu có tin tức gì mới ta tự nhiên sẽ thông báo cho ngươi…” Trảm Không chậm rãi nói.
“Không, không! Lão đại Trảm Không, em van xin ngài hãy để em đến Hồ Động Đình thăm dò một phen! Khó khăn lắm mới có được chút hy vọng, em bất luận thế nào cũng phải tìm Phàm ca trở về…” Trương Tiểu Hầu tha thiết nói.
“Đây không phải là chuyện của ngươi! Huống chi, với thực lực hiện tại của ngươi mà đến Hồ Động Đình thì chẳng khác nào đi làm món tráng miệng cho đám thằn lằn kia…” Trảm Không lắc đầu.
“Đây là chuyện của em, xin lão đại Trảm Không đừng xen vào! Em có thể tự chăm sóc bản thân mình mà…” Trương Tiểu Hầu nói.
“Ngu xuẩn! Với chút khả năng của ngươi, cho dù tu luyện thêm 10 năm nữa cũng chỉ là đi nộp mạng mà thôi!” Trảm Không không nhịn được, đuổi Trương Tiểu Hầu ra ngoài.
Đồng bằng Hồ Động Đình là nơi nào chứ?
Ngay cả Trảm Không hắn cũng không dám nói có thể đến đó rồi toàn mạng trở về. Trương Tiểu Hầu chỉ là một Trung Cấp Pháp Sư mà lại dám mò đến nơi đó… Chẳng lẽ hắn chê mình sống quá lâu rồi sao?
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà