Dù mệt mỏi rã rời, trong đầu Trảm Không vẫn luẩn quẩn suy nghĩ về chuyện kỳ lạ xảy ra ở hồ Động Đình.
Hắn rất muốn biết liệu chuyện đó có phải do Mạc Phàm sau khi bị Ác Ma hóa gây ra hay không... Nếu đúng thế thật, chứng tỏ cậu ta vẫn chưa chết!
Nhưng vấn đề là, liệu cậu ta có còn giữ được lý trí không... Tại sao lại phải không ngừng tàn sát Tích Lô Cự Yêu ở hồ Động Đình?
Một đêm trằn trọc, sáng sớm Trảm Không liền triệu một thuộc hạ cũ tới, định để người này dẫn theo vài binh sĩ đến phía tây đồng bằng Động Đình Hồ kiểm tra một chuyến.
“Quân thống, Trương Tiểu Hầu đã rời doanh trại từ lúc trời chưa sáng! Nhìn những thứ cậu ấy mang theo, thuộc hạ đoán cậu ấy định đi một thời gian rất dài...” người thuộc hạ cũ báo cáo.
“Thằng nhóc ngu ngốc này!” Trảm Không mắng một tiếng.
“Có cần thuộc hạ cho người bắt cậu ấy về không? Chắc cậu ấy chưa đi xa đâu, tự ý rời bỏ vị trí là trọng tội đấy ạ!” người thuộc hạ cũ nói.
“Ngươi làm cho nó một cái lệnh nhiệm vụ để hợp thức hóa, rồi đến phòng ta lấy con dấu quân thống đóng vào là được! Thằng nhóc này tuy hay làm chuyện ngu ngốc, nhưng là một hạt giống tốt!” Trảm Không nói.
“Vâng!” người thuộc hạ cũ gật đầu.
“Gần đây bộ tộc Ma Lang lại có động tĩnh bất thường, ta phải đi xử lý. Ngươi mang mật thư này đến quân khu Bỉ Dực, gửi cho sư huynh của ta, ông ấy sẽ biết cách xử lý chuyện quái lạ ở hồ Động Đình!”
“Ngoài ra, nếu thấy thằng nhóc Trương Tiểu Hầu ngu ngốc kia thì bảo người đưa nó về, đừng để nó bỏ mạng ở bên ngoài!” Trảm Không lại dặn dò.
“Rõ, thuộc hạ đi làm ngay!” người kia gật đầu tuân lệnh.
…
…
Thành phố Bỉ Dực.
Mặc một bộ đồ trông như thợ săn, Trương Tiểu Hầu hỏi thăm một người qua đường về khu chợ ma pháp ở đây.
“Xin hỏi khu chợ này có bán tinh phách không ạ?” Trương Tiểu Hầu kéo vành nón lên một chút, để lộ đôi mắt nhỏ.
“Đương nhiên là có rồi! Đây là đâu chứ, là thành phố Bỉ Dực mà!”
“Nơi này gần bộ lạc Động Đình Hồ nhất nhưng vẫn luôn đứng vững giữa sào huyệt yêu ma. Bất kể là quân đội hay thợ săn, bọn họ đều chém giết yêu ma ở Động Đình Hồ mỗi giờ mỗi khắc.”
“Mỗi tháng, số xác Tích Lô Cự Yêu mà nối lại có thể quấn được hai vòng Trái Đất đấy! Tinh phách tuy hiếm nhưng chắc chắn có bán! Thậm chí ngày nào cũng có, không ít còn là hàng mới toanh nữa!” gã kia hào hứng nói.
“Được, vậy thì tốt quá!” Trương Tiểu Hầu gật đầu.
“Này cậu em, xem chừng cậu đang cần mua tinh phách lắm phải không? Thật ra chỗ anh đây cũng có hàng đấy! Nếu muốn, anh có thể giúp cậu lấy được giá hời hơn nhiều... Chứ cậu mà ra chợ, giá chát lắm!” gã con buôn mặt dày nói.
“Thật không ạ?” Trương Tiểu Hầu mừng rỡ.
Hắn không ngờ vận may của mình lại tốt đến vậy, hỏi bừa một người đã gặp ngay người có bán tinh phách. Không hổ là thành phố Bỉ Dực! Tinh phách ở mấy thành phố nhỏ khác phải đấu giá mới mua được, ở đây lại có thể mua bán dễ dàng như vậy.
“Đương nhiên rồi! Quan trọng là cậu có đủ tiền không thôi...” gã con buôn nói.
“Đủ, tuyệt đối đủ, tôi có 9 triệu...” Trương Tiểu Hầu thật thà đáp.
“Chín... Chín triệu?!” Gã con buôn ngẩn người, đánh giá lại cậu nhóc trông có vẻ chất phác này một lượt.
“Đúng vậy! Tôi vốn định mua ba cái, nhưng nghe nói mấy loại tinh phách thông thường giá cũng ít nhất là ba bốn triệu, loại tốt hơn chút cũng phải hơn năm triệu...”
“Tôi chỉ có 9 triệu, còn phải bán đi một món ma cụ mới gom được từng này! Không biết anh có thể bán cho tôi với giá 3 triệu một cái không?” Trương Tiểu Hầu hỏi.
Gã con buôn mặt dày sững sờ một lúc lâu mới hoàn hồn. Hắn không ngờ Trương Tiểu Hầu tướng mạo bình thường, dáng vẻ thật thà mà trên người lại có một khoản tiền lớn như vậy!
“Ba cái... ba cái thì ba cái! Phi vụ này bọn anh có hơi thiệt một chút... nhưng thấy cậu cần gấp như vậy, dù cấp trên có mắng, anh cũng liều mình liên hệ giúp cậu!” gã con buôn nói.
“Vậy cảm ơn anh nhiều! Đúng rồi, tôi nên xưng hô với anh thế nào ạ?” Trương Tiểu Hầu hỏi.
“Tôi tên là... ờ, cậu cứ gọi tôi là Đại Kim được rồi!”
“Vâng, cảm ơn Đại Kim ca! Anh đúng là có bản lĩnh thật... ba cái tinh phách đâu phải dễ dàng lấy được như vậy!”
“Đó là dĩ nhiên... ha ha ha!” Gã con buôn cười đắc ý.
…
Trương Tiểu Hầu đi theo Đại Kim rẽ bảy tám lần, đến một cửa hàng ma pháp có tấm biển hiệu bám đầy bụi bặm.
Ngoài chợ ma pháp và hội đấu giá, còn có một số người mở cửa hàng ma pháp tư nhân. Hàng hóa ở những cửa hàng này phần lớn có được nhờ quan hệ với các thương nhân Pháp Sư hoặc qua những thủ đoạn đặc thù khác.
Giá cả thường rẻ hơn so với hàng đấu giá và hàng ở chợ. Rất nhiều hội thợ săn đi tìm bảo vật sẽ kiếm được thứ mình cần trong các cửa hàng ma pháp kiểu này.
Nguyên nhân là vì trong số họ có nhiều người biết xem hàng, hơn nữa giá cả ở những nơi này rất dễ thương lượng.
Vừa vào trong cửa hàng, gã Đại Kim mặt dày liền toe toét cười, mời Trương Tiểu Hầu vào phòng nhỏ bên trong ngồi đợi.
Cửa hàng này không có ai trông coi, vắng như chùa Bà Đanh. Tuy nhiên, trong tiệm cũng có trưng bày một ít ma khí, ma cụ và vài viên ma thạch tiêu chuẩn.
Đại Kim để Trương Tiểu Hầu ngồi đợi, còn mình thì đi ra phía sau, cười một cách mờ ám để bàn bạc với tên chủ cửa hàng bụng phệ.
“Đem mấy cái tinh phách giả giá nhập vào có 200 ngàn kia bán cho nó đi! Nhìn cái bộ dạng ngáo ngơ của nó thì hơn phân nửa là không phân biệt được thật giả đâu! Huống hồ, kể cả nó có biết... hắc hắc!” Đại Kim hạ giọng nói.
“Có gọi người của Hội Ma Pháp tới xử lý cũng vô ích! Chúng ta cứ nói là do nó bảo quản không đúng cách làm năng lượng tinh phách bay hơi mất. Chuyện này không liên quan tới chúng ta... ha ha ha!”
Lão mập đi cùng Đại Kim cười hùa theo, nói tiếp: “Sau này nếu còn gặp thằng ngu hết thuốc chữa nào như thế ở bên ngoài thì cứ dẫn đến chỗ của ta nhé!”
“Không thành vấn đề, không thành vấn đề, tất cả chúng ta đều là người một nhà mà.” Đại Kim đáp. Sau khi hai người bàn bạc xong, lão chủ mập liền đi lấy ba cái tinh phách giả mang tới.
Tinh phách giả thực ra cũng là tinh phách, chỉ là do cách thu thập không đúng hoặc không dùng dụng cụ chuyên dụng để bảo quản nên đã mất đi phần lớn năng lượng.
Thứ này chỉ có một chút tác dụng, không thể so với tinh phách thật được. Chợ ma pháp sẽ không bán loại hàng này, nhưng cửa hàng nhỏ thì khác…
“Hàng đây, tiền của cậu đưa chúng tôi kiểm tra trước! Tiệm chúng tôi nhỏ, lỡ cậu lừa chúng tôi, lấy đồ rồi đưa tiền giả thì không được...” Lão chủ mập vênh váo nói với Trương Tiểu Hầu.
“Tiền đều ở trong thẻ kim cương này.” Trương Tiểu Hầu thành thật nói.
“Thẻ kim cương à? Thứ này không có mật mã, đến thẳng Hội Ma Pháp hay Liên Minh Thợ Săn là rút được tiền đúng không?” Mắt của Đại Kim đã cười tít lại.
Loại thẻ kim cương này giúp Pháp Sư giao dịch thuận tiện hơn, không cần đăng ký thông tin, có phần giống như chi phiếu. Thứ này rất tốt, cực kỳ thích hợp để thực hiện những giao dịch mờ ám!
“Cậu lấy hàng đi, còn cái thẻ này, ta phải kiểm tra một chút!” Lão chủ mập nói.
Trương Tiểu Hầu cũng không nghĩ nhiều, đưa thẻ kim cương cho lão kiểm tra, còn mình thì cầm lấy ba hộp đựng tinh phách lên xem hàng.
Thế nhưng, vừa dùng ý niệm thăm dò vào trong, Trương Tiểu Hầu lập tức phát hiện có điều không ổn.
“Tinh phách này không phải hàng thật!” Trương Tiểu Hầu cau mày nói.
“Cái gì mà không thật? Rõ ràng là do cậu không cẩn thận, làm năng lượng thoát ra ngoài rồi!” Lão chủ mập giả vờ kinh ngạc.
“Trả lại thẻ kim cương cho tôi.” Trương Tiểu Hầu đưa lại ba cái hộp cho bọn chúng.
“Thẻ kim cương nào... Chẳng lẽ cậu không biết quy định giao dịch của cửa hàng sao? Ở đây khách đều phải xem hàng trước, kiểm tra xác nhận không có vấn đề gì mới đưa tiền! Cậu còn chưa kiểm tra xong, sao ta trả thẻ cho cậu được?” Lão chủ mập nói.
Sắc mặt Trương Tiểu Hầu trầm xuống. Không ngờ bọn chúng lại hợp mưu lừa gạt mình!
Lão chủ mập và Đại Kim đều lộ ra nụ cười nham hiểm. Gã Đại Kim này là một tay già đời, liếc mắt là nhận ra cậu nhóc này mới ra đời, còn non kinh nghiệm. Chỉ là hắn không ngờ cậu nhóc này lại lắm tiền như vậy, đúng là một con cá lớn hiếm có!
Từ đầu năm tới giờ, người dễ lừa như vậy thật sự là ít vãi cả ra