Ở nơi xa, trên một thân cây khô trơ trọi, một thanh niên gầy gò chỉ còn da bọc xương đang trợn trừng hai mắt, không thể tin vào cảnh tượng vừa diễn ra trong đầm lầy.
Trương Tiểu Hầu nhìn mảnh đất bằng phẳng trước mặt, nơi vừa xảy ra một màn kinh hoàng, hai hàm răng bất giác va vào nhau cầm cập. Một lúc lâu sau, hắn vẫn chưa thể hoàn hồn.
Hắn thậm chí còn nhảy xuống, lẩn sâu vào đám cỏ hoang cao quá đầu người, luồn lách như rắn…
Sau khi cẩn thận quan sát, xác nhận con quái vật kia sẽ không đột ngột trồi lên lần nữa, mồ hôi lạnh trên lưng Trương Tiểu Hầu mới vơi đi phần nào.
“Cái địa phương quỷ quái gì thế này!!!” Trương Tiểu Hầu thật sự đã bị dọa cho mất mật.
Vốn dĩ hắn muốn đi tìm thi thể của đại ca Mạc Phàm. Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, hắn nhận ra thực lực của mình không đủ để tự do đi lại trong sơn cốc này.
Vì vậy, hắn quyết định bám theo nhóm Liệp Pháp Sư kia, luôn giữ một khoảng cách an toàn. Ai mà ngờ được, chỉ trong nháy mắt, tất cả bọn họ cứ thế mà chết sạch!
Bọn họ dù sao cũng là một đội thợ săn tinh anh, toàn là Trung Cấp Pháp Sư, vậy mà lại bị diệt sạch không còn một mống!
Trương Tiểu Hầu không biết lúc này mình nên thấy may mắn hay bi thương nữa. Nhất thời, hắn hoàn toàn không biết phải làm gì.
Cái sơn cốc này đáng sợ hơn trong tưởng tượng của hắn rất nhiều. Hơn nữa, con quái vật khổng lồ khủng bố vừa trồi lên từ đầm lầy rõ ràng là một sinh vật vượt xa cấp Chiến Tướng.
“Rốt cuộc nên nhanh chóng rời khỏi đây, hay là… Chết tiệt! Người còn chưa tìm được, sao mình có thể đi được chứ!” Trương Tiểu Hầu thầm nghĩ.
“Cùng lắm thì chết! Tốt nhất là không nên đi vào khu trung tâm đầm lầy. Con quái vật kia to xác như vậy, di chuyển chắc chắn rất tốn sức, hơn phân nửa là nó sẽ không rời khỏi đó đâu.”
Trương Tiểu Hầu cắn răng, vội vàng rời đi. Hắn phải tránh xa cái đầm lầy chết tiệt này càng xa càng tốt!
“Vãi! Không phải chứ? Đám Tích Lô Cự Yêu kia bắt đầu về chuồng rồi à???”
Khi Trương Tiểu Hầu định rời đi, hắn đột nhiên phát hiện đám Tích Lô Cự Yêu lúc trước còn tụ tập ở đỉnh núi phía tây giờ đang lục tục kéo về phía ao đầm.
Đám sinh vật bầy đàn này tựa như đang đi dạo đêm. Bọn chúng rất hưởng thụ cảm giác sảng khoái khi được ánh trăng chiếu rọi. Mà sau khi sảng khoái xong, đương nhiên là đến lúc về sào huyệt đi ngủ.
Nhưng chuyện này chẳng phải là hại chết Trương Tiểu Hầu hắn sao? Nếu không có gì bất ngờ, hắn hiện đang ở ngay gần sào huyệt của chúng.
Thực ra trong sơn cốc này, có khoảng hai đến ba giờ đám quái vật này sẽ không có ở đây, vì chúng bận tụ tập trên đỉnh núi phía tây.
Chúng thường lui tới đó vào một khoảng thời gian cố định, như một thói quen. Sau đó, chúng sẽ bắt đầu ca hát nhảy múa, tận hưởng cuộc sống.
Kế hoạch của nhóm thợ săn Đại Trụ chính là lợi dụng hai ba giờ bọn chúng đi vắng để hành động.
Một khi sắp hết thời gian, bất kể có lấy được bảo vật hay không, họ cũng sẽ nhanh chóng rời đi, đợi đến ngày hôm sau mới quay lại.
Chỉ tiếc rằng, kế hoạch tuy hay nhưng họ lại không ngờ tới việc có một con quái vật đáng sợ ẩn mình dưới đầm lầy.
Mà Trương Tiểu Hầu thì quá xui xẻo, đụng ngay mấy anh gác cửa… Ách, nhầm, đụng ngay đám Tích Lô Cự Yêu đang trên đường về sào huyệt.
Bởi vì ngay từ đầu, hắn hoàn toàn không biết đám Tích Lô Cự Yêu này có thói quen như vậy. Hắn còn tưởng bọn chúng sẽ canh gác trên đỉnh núi phía tây cho tới tận sáng sớm.
Nhìn đám Tích Lô Cự Yêu càng lúc càng đông kéo về phía này, Trương Tiểu Hầu nổi hết cả da gà. Hắn liền vận dụng kế sách thượng thừa trong Binh Pháp Tôn Tử, dốc hết sức bình sinh mà tháo chạy.
………………….
Phía nam sơn cốc, nước trong các đầm lầy đều có độc. Chất độc này không những nhầy nhụa mà còn có khả năng lan tỏa. Men theo không khí bốc lên từ ao đầm, nó sẽ thẩm thấu sâu vào da thịt sinh vật.
Đối với loại độc này, những sinh vật sống trong đầm lầy đã sớm miễn dịch. Còn với những sinh vật bên ngoài, một khi đã bước vào khu vực này thì xác định là sẽ từ từ chìm vào vũng lầy, sau đó hóa thành một đống xương xám dưới đáy bùn.
“Độc trên người cô còn chưa giải hết, theo tôi ra ngoài này làm gì?” Mạc Phàm liếc nhìn người phụ nữ quật cường bên cạnh, không biết nên nói gì.
“Ta không sao! Ngược lại, ngươi chắc là ăn cái quả xấu xí kia có thể ngăn được độc ở đây thật sao?” Ly Mạn hỏi.
“Đúng vậy! Nếu không ta đã chết từ lâu rồi…” Mạc Phàm đáp.
“Vậy chúng ta mau thông báo cho nhóm Liệp Pháp Sư kia, sau đó đi tìm vị Pháp Sư hệ Phong nọ là được.” Ly Mạn nói.
“Bọn họ định tối nay hành động, hơn phân nửa là lành ít dữ nhiều. Còn về gã Pháp Sư hệ Phong lén lút mà cô nói… cái sơn cốc này lớn như vậy, tìm hắn kiểu gì đây?”
Mạc Phàm vừa nói, vừa nhanh nhẹn chui qua một khe hở trên vách núi lởm chởm phía trước.
Nhưng vừa chui qua, nhìn thấy khoảng không trước mặt, Mạc Phàm liền khựng lại. Ly Mạn theo sau cũng cúi đầu chui qua, nói nốt câu của Mạc Phàm:
“Có lẽ hắn ở khu vực… Ách!”
Mạc Phàm ngây người đứng đó, hai mắt dán chặt vào mảnh đất phía trước. Hắn nhìn chằm chằm vào từng đàn Tích Lô Cự Yêu, rồi lại nhìn người thanh niên đang chạy tóe khói dẫn đầu bọn chúng.
Người thanh niên gầy gò này dường như không phát hiện ra khe hở trên vách núi trước mặt.
Hắn chạy đến một góc chết của vách núi, thấy đã hết đường lui. Đôi mắt hắn ánh lên một tia kiên định, gương mặt gầy hốc hác hiện rõ vẻ cương nghị.
“Bọn mày muốn thế chứ gì? Hầu gia ta liều mạng với chúng mày!”
Biết không còn đường thoát, Trương Tiểu Hầu hít một hơi thật sâu, hạ quyết tâm chiến tới cùng với đám Tích Lô Cự Yêu đã đuổi theo mình nửa cái sơn cốc này.
Số lượng Tích Lô Cự Yêu không ít, sơ sơ cũng phải bảy tám mươi con. Thân hình chúng lại to lớn hơn nhiều so với các loài yêu ma cấp Nô Bộc khác. Khuyết điểm duy nhất có lẽ là tốc độ chậm như rùa của chúng.
Chúng đang cố gắng hết sức để đuổi theo từ khoảng cách trăm mét phía sau. Răng nanh chúng va vào nhau kêu lách cách, như thể đang mài răng để chờ thưởng thức món “hải sản” tươi sống.
Đối với những sinh vật đầm lầy như chúng, con người chính là món “hải sản” tươi ngon nhất.
“Người mà cô nói, có phải là hắn không?”
Mạc Phàm từ khe hở trên vách núi cố gắng nhìn rõ mặt chàng trai kia, nhưng chỉ thấy một khuôn mặt đen nhẻm.
“Có lẽ là hắn.” Ly Mạn cũng liếc qua, gật đầu.
Thật ra, Ly Mạn vẫn chưa kịp phản ứng. Nàng vốn nghĩ tìm được người này sẽ tốn không ít thời gian.
Ai ngờ vừa đến vách núi phía tây đã chạm mặt hắn. Chạm mặt đúng lúc thế này khiến nàng cảm thấy có chút hư cấu.
“Này chàng trai, đừng có quyết chiến làm gì! Bên này có đường, mau qua đây!” Mạc Phàm ở trong khe hở vẫy tay với tên nhóc ngốc nghếch phía dưới.
Trương Tiểu Hầu quay đầu lại, liền thấy một gã dã nhân và người phụ nữ bí ẩn mà nhóm Liệp Pháp Sư đã gặp lúc trước.
“Hả… ơ!” Trương Tiểu Hầu còn chưa kịp hoàn hồn, đã vội vàng chui vào khe hở trên vách núi.
………
Do thân hình quá khổ, đám Tích Lô Cự Yêu không thể chui lọt qua khe hở, đành bất lực nhìn con mồi chạy thoát.
“Hai vị, cảm ơn đã ra tay giúp đỡ!” Ba người chui vào trong khe hở tối om, đưa tay không thấy năm ngón. Lúc này, Trương Tiểu Hầu mới lên tiếng.
“Không cần khách khí! Vừa hay chúng ta cũng muốn thương lượng với ngươi một chuyện… Này bằng hữu, sao giọng ngươi nghe quen thế nhỉ?” Mạc Phàm trả lời từ trong bóng tối.
“Lạ thật, ta cũng thấy vậy! Giọng của ngươi nghe cũng rất quen…”
Khi hai người nói đến đây thì cũng vừa bước ra khỏi khe hở tối om. Ánh trăng chiếu xuống, soi rõ khuôn mặt cả hai.
Bốn mắt nhìn nhau. Từng đường nét trên gương mặt dần hiện ra dưới ánh trăng.
Một cơn gió lạnh lặng lẽ thổi qua. Xa xa trong núi rừng, tiếng quạ kêu “quạ, quạ” não nề vọng lại…
“Con mẹ ngươi, Hầu Tử?!”
“Phàm ca!!!”