"Tuyệt quá, Phàm ca! Anh không chết thật rồi!"
Trương Tiểu Hầu mặc kệ người ngợm lấm lem bùn đất, lao tới ôm chầm lấy Mạc Phàm. Kể từ lần từ biệt ở Bắc Thành, hai người đã không gặp nhau gần hai năm.
Khi biết cậu nhóc này đã cố tình đến tận đây để tìm mình, trong lòng Mạc Phàm dâng lên một luồng cảm xúc mãnh liệt.
Đồng bằng Động Đình Hồ hung hiểm đến mức nào, Mạc Phàm là người hiểu rõ nhất. Vậy mà Trương Tiểu Hầu lại dám một mình xông vào đây tìm hắn.
Điều này thực sự khiến Mạc Phàm cảm động... cảm động đến không nói nên lời!
Sau khi cả ba vào sơn động, Ly Mạn liền đi nghỉ trước vì độc trên người nàng vẫn chưa được giải hoàn toàn.
"Đúng rồi, Phàm ca, cái này cho anh." Trương Tiểu Hầu cẩn thận lấy ra hai chiếc hộp dụng cụ từ ba lô, cười khờ khạo đưa cho Mạc Phàm.
"Gì thế?" Mạc Phàm liếc nhìn, nhưng vì hộp chưa mở nên hắn cũng không biết bên trong là gì.
Chiếc hộp này trông khá quen mắt, giống như dụng cụ chứa đựng tinh phách của vong linh.
"Trong này có hai viên tinh phách. Lão đại Trảm Không nói linh hồn của anh đang rất nguy hiểm, cần lượng lớn tinh phách để bảo vệ. Cho nên trên đường đến đây, em có ghé qua thành phố Bỉ Dực mua hai viên..." Trương Tiểu Hầu hào hứng nói.
Biết Mạc Phàm còn sống, cậu vô cùng kích động. Dù sao, cậu vẫn luôn coi Mạc Phàm như anh ruột của mình.
"Em lấy đâu ra tiền mà mua thứ này?" Mạc Phàm cầm hai hộp tinh phách, cảm thấy sống mũi cay cay.
Kể từ khi bị Ác Ma hệ phản phệ, dù đã khôi phục lại trạng thái ban đầu nhưng vì Ác Ma hệ vẫn chưa ổn định, hắn vẫn chưa thể hoàn toàn kiểm soát được nó.
Vì vậy, hắn không dám trở về thành phố. Mạc Phàm muốn đợi đến khi linh hồn được bảo vệ hoàn toàn mới trở về cũng không muộn.
Nhưng cuộc sống thế này, hắn phải thừa nhận, thật quá cô độc!
Trương Tiểu Hầu vì hắn mà không quản ngại ngàn dặm xa xôi đến đây đã khiến Mạc Phàm vô cùng cảm kích. Ai ngờ cậu nhóc này còn mang đến cho hắn hai viên tinh phách nữa.
Quả thật, Mạc Phàm đang rất cần tinh phách. Hắn lưu lại đồng bằng Động Đình Hồ cũng vì lý do này. Hắn cần một lượng lớn tinh phách để bảo vệ linh hồn yếu ớt của mình. Mà muốn có tinh phách, không đâu khác ngoài việc lấy từ đám Tích Lô Cự Yêu...
Mạc Phàm không nhớ mình đã giết bao nhiêu Tích Lô Cự Yêu, cũng không biết đã ngưng tụ được bao nhiêu tinh phách rồi.
Việc Trương Tiểu Hầu mang đến hai viên tinh phách cấp Nô Bộc thực tế không giúp ích được quá nhiều.
Nhưng không cần nghĩ Mạc Phàm cũng biết, cậu nhóc ngốc này chắc chắn đã phải mạo hiểm thế nào, vượt qua bao nguy hiểm để mang hai viên tinh phách này đến cho hắn.
Nhất thời, Mạc Phàm cảm thấy khóe mắt nóng lên, không biết phải nói gì...
Mạc Phàm vẫn luôn cho rằng mình là một kẻ máu lạnh vô tình. Ai ngờ lại bị cậu nhóc Trương Tiểu Hầu này làm cho cảm động, muốn lạnh lùng cũng không được.
"Tiền bạc với em bây giờ không thành vấn đề nữa rồi... Dù sao em cũng là quân nhân mà! Thôi không nói chuyện đó nữa! Phàm ca, sức khỏe của anh sao rồi, ổn không? Em nghe lão đại Trảm Không kể hết rồi... thật sự là sợ hết hồn!" Trương Tiểu Hầu nói liến thoắng.
"Em cầm lại hai viên tinh phách này đi, bán đi rồi mua một món ma cụ phòng ngự tốt một chút mà dùng." Mạc Phàm không nhận, đẩy lại.
Món quà này tuy nhỏ, nhưng tình nghĩa lại nặng tựa ngàn cân!
Hơn nữa, Mạc Phàm đã phiêu bạt nơi hoang dã này hơn ba tháng, tinh phách cấp Nô Bộc đã không còn nhiều tác dụng với hắn.
Việc kiếm được tinh phách cấp Nô Bộc lúc này đối với hắn cũng vô cùng đơn giản. Nhưng với Trương Tiểu Hầu thì khác! Có lẽ cậu đã phải dốc hết tài sản tích cóp của mình để mua hai viên tinh phách này.
"Em có ma cụ rồi! Với lại em nghe lão đại Trảm Không nói anh đang cần rất nhiều tinh phách để hồi phục sức khỏe, nên em mới mua hai viên này mang đến cho anh dùng tạm." Trương Tiểu Hầu vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt.
"May mà em tìm được anh... Phàm ca, anh cứ yên tâm ở đây dưỡng thương! Em sẽ đi giết yêu ma, lấy tinh phách về cho anh!"
"Thật đấy, không phải em khoe đâu... bây giờ vài chục con Tích Lô Cự Yêu cũng chẳng nhằm nhò gì với em đâu!"
"Em còn mượn cả dụng cụ chứa vong hồn của quân đội mang đến đây. Tuy xác suất rơi ra tinh phách rất thấp, nhưng giết nhiều thì kiểu gì cũng có..."
Phải nói rằng, Trương Tiểu Hầu đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Nhìn cái ba lô to sụ của cậu là Mạc Phàm biết cậu đã sẵn sàng cho một cuộc kháng chiến trường kỳ ở đây rồi.
"Cái thằng nhóc này... được rồi... được rồi... Đừng có khoác lác nữa! Em thì có bao nhiêu bản lĩnh mà đòi lo cho anh? Anh cũng có tay có chân mà... Nếu không thì em nghĩ sao anh lại đứng sờ sờ ở đây được chứ?" Mạc Phàm cười mắng.
"Cũng đúng ha! Phàm ca, hay là chúng ta cùng nhau đồ sát bọn nó đi! Anh em mình liên thủ, chẳng phải sẽ quét ngang cái nơi được mệnh danh là tử địa Động Đình Hồ này sao? Ha ha ha!" Trương Tiểu Hầu cười vang.
Mạc Phàm không muốn dập tắt nụ cười của Trương Tiểu Hầu. Hắn đã rất do dự, không biết có nên nói cho cậu nhóc biết sự thật về cái gọi là "tử thần Động Đình Hồ" hay không.
Suy nghĩ một lúc, Mạc Phàm cuối cùng cũng từ bỏ ý định đó. Tốt nhất không nên đả kích một người đang hừng hực khí thế như vậy.
Huống hồ, Trương Tiểu Hầu đến thật đúng lúc. Hắn đang cần một trợ thủ. Thực ra, Mạc Phàm đã ở trong sơn cốc này nhiều ngày rồi, và mục tiêu của hắn chính là con quái vật khổng lồ trong đầm lầy kia.
Đó là một yêu ma cấp Thống Lĩnh đang bị thương. Còn ai đã khiến nó bị thương thì Mạc Phàm không biết.
Tóm lại, nhân lúc vẫn còn trong trạng thái Ác Ma hóa, Mạc Phàm hy vọng có thể nhân cơ hội này để kết liễu nó.
Hiện tại, Mạc Phàm đang rất cần một linh hồn cấp Thống Lĩnh, bất kể là tinh phách hay tàn phách.
Mà con yêu ma cấp Thống Lĩnh đang bị thương này chính là hy vọng duy nhất của hắn. Nếu không, trong đợt phản phệ tiếp theo, e rằng linh hồn hắn sẽ bị sức mạnh này nghiền nát.
Sức mạnh của Ác Ma hệ vô cùng khủng khiếp, mỗi lần sử dụng chẳng khác nào đánh cược cả tính mạng và linh hồn. Thật sự quá đáng sợ!
Lúc đó, Mạc Phàm không chọn quay về cùng Trảm Không không phải vì hắn đã hoàn toàn mất đi lý trí, mà vì hắn biết, dù là quân đội cũng không thể nào vô điều kiện cung cấp cho hắn một lượng lớn tinh phách như vậy.
Do đó, hắn đành phải tự mình đi thu thập!
Tiểu Nê Thu Trụy có thể ngưng luyện tinh phách, giúp cho công việc của Mạc Phàm trở nên đơn giản hơn rất nhiều. Việc của hắn bây giờ chỉ có một: giết và giết!
Cho dù chỉ rơi ra tàn phách, hắn cũng thu gom lại hết. Dù sao, chỉ cần số lượng đủ, Tiểu Nê Thu Trụy vẫn có thể ngưng luyện ra một viên tinh phách hoàn chỉnh.
Nếu vận may tốt, trực tiếp rơi ra một viên tinh phách thì tính mạng hắn lại được đảm bảo thêm một phần.
Điều Mạc Phàm không ngờ tới là sức mạnh phản phệ của Ác Ma hệ lại mạnh đến vậy. Lần phản phệ đầu tiên đã suýt lấy mạng hắn. Vì thế, hắn không còn cách nào khác, đành phải tiếp tục mượn trạng thái Ác Ma hóa để điên cuồng chém giết.
Tích Lô Cự Yêu ở hồ Động Đình đã sớm sinh sôi nảy nở như cỏ dại. Quân đội liên tục vạch ra kế hoạch làm suy yếu bầy đàn của chúng, đồng thời khuyến khích các Liệp Pháp Sư đi tiêu diệt.
Vừa hay Mạc Phàm cũng bất đắc dĩ, đành lợi dụng năng lực Ác Ma hệ để vì dân trừ hại. Hắn không hề cố ý, nhưng tiếng tăm "tử thần Động Đình Hồ" cứ thế mà vang xa.
Nếu không có gì bất ngờ, một tuần sau, hắn sẽ phải đối mặt với lần phản phệ cuối cùng, và cũng là lần mạnh nhất.
Hiện tại, Mạc Phàm nắm trong tay bốn hệ ma pháp, nên Ác Ma hệ cũng sẽ phản phệ hắn tổng cộng bốn lần.
Ba lần trước đều khiến hắn đau đớn khôn cùng, phải vô cùng vất vả mới vượt qua được.
Và lần cuối cùng này, Mạc Phàm có dự cảm rằng nó còn mãnh liệt hơn ba lần trước cộng lại!
Tinh phách cấp Nô Bộc, tinh phách cấp Chiến Tướng, Tiểu Nê Thu Trụy đã ngưng luyện cho hắn không ít. Nhưng Mạc Phàm cảm thấy hắn vẫn còn thiếu một hồn phách cấp Thống Lĩnh để trấn áp linh hồn.
Sinh vật cấp Thống Lĩnh có xác suất rơi ra tinh phách khá cao. Hắn nhắm vào con quái vật cấp Thống Lĩnh đã bị trọng thương kia, cho dù không rơi ra tinh phách giá trị liên thành, thì một mảnh tàn phách cấp Thống Lĩnh cũng có thể cung cấp cho linh hồn hắn một nguồn năng lượng khổng lồ.
Thống Lĩnh dù sao vẫn là Thống Lĩnh! Muốn giết nó không hề dễ dàng, cho dù... nó đã bị trọng thương.
Mạc Phàm không muốn chờ đợi nữa. Hắn không thể để con yêu ma cấp Thống Lĩnh kia hồi phục thương thế.
Mặc dù hắn có thể mượn sức mạnh của Ác Ma hệ, nhưng một mình hắn cũng không có cách nào giết được nó.
Thật may, Trương Tiểu Hầu đã từ ngàn dặm xa xôi tới đây, lại còn có thêm một nữ Pháp Sư thực lực có vẻ không tồi. Như vậy, hắn hoàn toàn có đủ sức để đánh chết con yêu ma cấp Thống Lĩnh này!
...
"Đi! Chúng ta đi săn con quái vật trong đầm lầy kia!" Mạc Phàm hào hứng nói ra kế hoạch của mình.
"Cái gì???" Trương Tiểu Hầu nghe xong, hai mắt trợn tròn. Trong đầu cậu lập tức hiện lên hình ảnh con quái vật khổng lồ chỉ trong nháy mắt đã tàn sát cả nhóm Liệp Pháp Sư