Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 351: CHƯƠNG 349: VỢ NUÔI TỪ NHỎ

Nghe Mạc Phàm nói xong, khuôn mặt của Băng công tử Liễu Nhất Lâm liền lộ ra biểu cảm kỳ quái.

Hắn nở một nụ cười cứng đờ, trong lòng thì khỏi phải nói, tất nhiên là đang thầm réo tên mười tám đời tổ tông của Mạc Phàm rồi.

Tại sao Diệp Tâm Hạ lại có một người anh trai cổ quái như vậy, không biết thương hoa tiếc ngọc thì thôi đi, không ngờ còn có thể nói ra mấy lời anh nuôi em gái nuôi, đúng là khiến người ta cũng phải xấu hổ thay cho Tâm Hạ!

“Không còn việc gì thì chúng ta đi chỗ khác chơi… Đừng ở đây làm chướng mắt người khác!” Mạc Phàm nói, sau đó từ từ đẩy xe lăn của Tâm Hạ đi về phía cổng trường.

Liễu Nhất Lâm tất nhiên không để Mạc Phàm được như ý. Hắn luôn cảm thấy gã này không đáng tin chút nào.

Tâm Hạ là một cô gái yếu đuối, đi đứng còn không tiện. Nếu để cho tên đàn ông kỳ quái này cứ thế đẩy đi thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa!

Vì vậy, Liễu Nhất Lâm cố gắng duy trì hình tượng ấm áp của mình, mở miệng nói: “Nếu là bạn của Tâm Hạ thì cũng là bạn của Liễu Nhất Lâm ta. Thấy cậu vừa từ phương xa đến, chắc cũng mệt mỏi rồi, hay là để ta mời khách nhé…”

“Này, ngươi có phiền không đấy? Bọn ta đang muốn tìm chỗ không người để ân ái, trẻ con không nên xem! Ngươi đừng đứng đây phá đám nữa được không?” Mạc Phàm đã sắp hết kiên nhẫn.

Tâm Hạ nghe những lời này, cả khuôn mặt nhỏ nhắn liền đỏ bừng. Cái gì mà ân ái, trẻ con không nên xem chứ? Lại còn nói hùng hồn như vậy, thật là xấu hổ chết đi được!!

Liễu Nhất Lâm nghe xong, sắc mặt vốn đã tái mét lại càng thêm trắng bệch. Gã này quả nhiên không có ý đồ tốt với Tâm Hạ. Tính tình Tâm Hạ thật quá ôn nhu lương thiện, nên mới không phản kháng câu nào.

“Không được, không được! Tâm Hạ không dám phản kháng thì mình phải đứng ra bảo vệ nàng, không thể để Tâm Hạ rơi vào miệng tên sắc lang này được…”

Nghĩ vậy, Liễu Nhất Lâm quả quyết tiến lên một bước, vẻ mặt thành thật nói:

“Bạn hiền, ta nghĩ ngươi không nên quá đáng như vậy? Mấy tháng qua ta luôn ở bên Tâm Hạ, nên biết rõ nàng là một cô gái vô cùng lương thiện!”

“Ngươi không nên lợi dụng tính cách này của nàng mà được voi đòi tiên, nói những lời làm nhục nàng như vậy! Tâm Hạ không lên tiếng không có nghĩa là Liễu Nhất Lâm ta có thể khoanh tay đứng nhìn ngươi làm bậy!!”

Tâm Hạ nghe xong liền cảm thấy không vui, định mở miệng nói rõ ràng với Liễu Nhất Lâm.

Thực tế, mấy tháng nay Tâm Hạ đã thẳng thừng từ chối Liễu Nhất Lâm vô số lần, nhưng người này cứ luôn nói với mọi người rằng nàng quen với hắn!

Khi Tâm Hạ vừa định mở miệng thì bị Mạc Phàm ngăn lại. Nếu có người quen của Mạc Phàm ở đây, nhìn thấy cặp mắt híp lại đầy gian tà của hắn lúc này, chắc chắn sẽ dành một phút mặc niệm cho Liễu Nhất Lâm. Bởi vì hắn xem như đã lọt vào sổ đen của Mạc Phàm rồi!

“Ngươi thích cô ấy, phải không?”

Mạc Phàm tất nhiên sẽ không vô cớ động thủ, chỉ mỉm cười hỏi một câu.

“Ngươi hỏi vậy là có ý gì?” Liễu Nhất Lâm nói.

“Nếu phải thì hành động của ngươi cũng coi như bình thường… Nếu không phải, thì mẹ kiếp nhà ngươi rảnh rỗi sinh nông nổi à, cứ thích xía vào chuyện người khác thế?” Mạc Phàm mắng.

Liễu Nhất Lâm nghe thấy lời lẽ thô tục như vậy liền nhíu mày, còn cố ý liếc nhìn Tâm Hạ.

Cũng tốt, hôm nay cứ trực tiếp bày tỏ tâm ý, kẻo Tâm Hạ thật sự bị con sói đói này đẩy đi mất. Thân thể băng thanh ngọc khiết của nữ thần trong lòng mình chắc chắn sẽ bị hủy hoại trong sớm chiều!

“Phải thì sao!” Liễu Nhất Lâm nghiêm mặt nói.

“Sao là sao? Vừa rồi lúc mấy con bánh bèo kia khua môi múa mép, cái bộ dạng ra vẻ ta đây phóng khoáng của ngươi khiến lão tử ngứa mắt vô cùng!”

“Nếu ngươi là đàn ông thì trực tiếp cho mỗi đứa một cước, phí lời với mấy con gà mái đó làm gì? Giờ ta nghiêm túc hỏi thì ngươi lại trả lời ‘phải thì sao’… Phải cái đầu ngươi ấy!”

Mạc Phàm nói rất lớn, khiến những người qua đường xung quanh cũng phải bật cười.

“Ta là đang cân nhắc cho Tâm Hạ.” Liễu Nhất Lâm bị chửi đến sắc mặt tái xanh, tức giận giải thích.

“Cân nhắc cái con khỉ! Ngươi vểnh tai lên mà nghe cho rõ đây…”

“Nàng là em gái ta, cũng là vợ ta nuôi từ nhỏ. Ta bao nuôi nàng đấy, hiểu chưa? Nếu ngươi còn không biết liêm sỉ mà cứ lảng vảng như ruồi nhặng bên cạnh em gái ta, ta đảm bảo sẽ đánh cho mẹ ngươi cũng không nhận ra!” Mạc Phàm hùng hồn tuyên bố.

Tâm Hạ vốn định nói rõ cho Liễu Nhất Lâm biết mình đã có người trong lòng. Thế nhưng sau khi nghe Mạc Phàm nói câu “Vợ ta nuôi từ nhỏ”, nàng thực sự chỉ muốn đào một cái lỗ chui xuống.

Trên đường có bao nhiêu người qua lại, sao anh có thể nói to như vậy chứ?

“Đánh cho mẹ ta cũng không nhận ra??”

Khuôn mặt Liễu Nhất Lâm đã hoàn toàn đen sì. Bị chửi tới mức này, hắn tất nhiên không thể tiếp tục trưng ra bộ mặt phong độ giả tạo được nữa.

“Xem ra ngươi đến đây mà không tìm hiểu trước nhỉ? Ở Chiết Giang học phủ này, chưa kẻ nào dám ăn nói ngông cuồng như vậy trước mặt Liễu Nhất Lâm ta!”

Hai gã đàn ông trong nháy mắt giương cung bạt kiếm. Khí tức của họ va chạm vào nhau, Nguyên tố Băng và Lôi cũng bắt đầu điên cuồng hội tụ về khu vực ven hồ.

Những người đi đường cũng rất nhanh ý thức được có người sắp đánh nhau, liền tự giác nhường ra một khoảng đất trống, ai nấy đều mang vẻ mặt hóng kịch vui.

“Là tên nhà quê nào không có mắt, dám gây sự với Băng công tử của chúng ta vậy?” Một tên đàn em của Liễu Nhất Lâm nói.

“Tự nhìn đi, chính là cái tên mặc áo sơ mi đen đó! Thật ra Liễu Nhất Lâm cũng đã mấy lần ám chỉ rồi, chỉ là tên kia rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!”

Một học viên thâm niên chuyên hóng chuyện nói.

“Cô gái tên Tâm Hạ kia là một Pháp sư hệ Chữa Trị. Mặc dù bẩm sinh không thể đi lại nhưng người theo đuổi cũng không ít…”

“Có điều những người theo đuổi đó hoặc là không dám cạnh tranh trực diện, hoặc là bị Liễu Nhất Lâm bí mật xử lý. Có người đành ngậm bồ hòn làm ngọt, cũng có người đã nếm mùi đau khổ.”

“Mà gã này là ai vậy, không giống người của Chiết Giang học phủ chúng ta?” Một người hiếu kỳ hỏi.

“Chắc chắn không phải rồi! Trong trường này làm gì có ai dám đối đầu với Băng công tử! Cứ nhìn đi, bây giờ còn vênh váo, lát nữa chết thế nào cũng không biết!” Tên đàn em của Liễu Nhất Lâm cười khẩy.

Một cơn gió khác thường cuốn qua, lá khô bay lượn ngổn ngang. Những người đi đường xung quanh cũng rất thức thời, vây lại tạo thành một khu vực chiến đấu khá rộng rãi. Khuôn mặt ai nấy đều toát lên vẻ mong chờ, xem trận chiến này sẽ diễn ra thế nào.

Nội quy của trường học cũng chỉ là thứ trên giấy tờ. Trên thực tế, có mấy Pháp sư thật sự kiềm chế được bản thân mình đâu?

“Tâm Hạ, nàng đến bên cạnh ta đứng đi, để ta thay nàng giáo huấn tên lưu manh này một phen! Băng hệ ma pháp của ta uy lực vô cùng mạnh mẽ, nhất định sẽ đánh cho hắn một trận no đòn. Chỉ là ta sợ nàng sẽ bị ngộ thương mà thôi…”

Băng công tử Liễu Nhất Lâm dù đã vạch mặt với Mạc Phàm nhưng vẫn không quên phong độ lịch lãm.

Mạc Phàm ngược lại không cố tình đẩy Tâm Hạ ra. Ánh mắt hắn đã bắt đầu lóe lên những tia chớp màu tím đen, rõ ràng đang tích tụ Lôi lực.

“Đối phó với loại người như ngươi, ta thích nhất là dùng sét để đánh…” Mạc Phàm đứng bên cạnh Tâm Hạ, Lôi hệ Tinh đồ nhanh chóng phác họa dưới chân hắn.

Toàn bộ quá trình diễn ra trong sự yên tĩnh tuyệt đối, không một tiếng động, nhưng lại mau lẹ vô cùng.

“Khốn kiếp, nếu ngươi muốn đấu với ta một trận thì để Tâm Hạ đứng sang một bên! Nếu không, dù ngươi ra tay với ta thế nào, ta cũng sẽ không tung bất kỳ ma pháp nào về phía đó!” Băng công tử Liễu Nhất Lâm vẻ mặt đầy chính khí nói.

“Không cần phức tạp thế đâu…” Mạc Phàm nở nụ cười.

Thật ra người đi đường không cần phải vây ra một khoảng đất trống lớn như vậy. Chỉ cần một khu đất nho nhỏ là được rồi. Mạc Phàm cố ý không đẩy Tâm Hạ ra, chính là để phòng ngộ thương thôi…

Đối phó với loại hàng này, Mạc Phàm một chiêu là có thể giải quyết!!

“Thiên Quân – Phích Lịch – Dạ Xoa!”

Mạc Phàm hiện tại đã có thể thi triển trung cấp ma pháp với tốc độ cực nhanh. Vừa dứt câu “Không cần phức tạp thế đâu”, ngón tay hắn đã chỉ xéo lên không trung.

Tức thì, một cột sấm sét màu tím đen mạnh mẽ xé toạc bầu trời quang đãng, sau đó tách ra thành vô số tia sét nhỏ hơn ầm ầm giáng xuống. Cây cối hai bên đường dưới uy lực cường đại của một đòn này trong chớp mắt liền hóa thành tro bụi…

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!