Lôi điện màu tím khổng lồ ngưng tụ thành một vùng trời sấm sét, đột ngột giáng xuống như vuốt quỷ, cảnh tượng khiến người ta kinh hồn bạt vía!
Băng công tử Liễu Nhất Lâm ở phía đối diện trông thấy cảnh này thì choáng váng. Hắn còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, nào ngờ tốc độ thi triển ma pháp Trung cấp của đối phương lại nhanh hơn mình nhiều đến thế.
Nhanh hơn gấp đôi! Tinh Đồ của hắn mới vẽ được một nửa!
Thấy tình thế không ổn, Liễu Nhất Lâm vội vàng sử dụng Thuẫn ma cụ của mình. Đó là một tấm khiên có hình dạng vây cá, bề mặt được chế tác từ những mảnh vảy cá tinh xảo, mỗi mảnh đều phản chiếu một luồng sáng đặc thù.
“Ầm!!!!!”
Tia sét tím hung hãn giáng thẳng xuống Thuẫn ma cụ hình vây cá. Trái với dự đoán của mọi người, tấm khiên tưởng chừng kiên cố lại bị luồng lôi điện kinh hoàng đánh cho tan nát trong nháy mắt.
Dù đã được ma cụ che chắn, thân thể yếu ớt của Liễu Nhất Lâm vẫn không chịu nổi dư chấn kinh hoàng, gục ngay xuống đất. Khói xanh bốc lên từ người hắn.
Cứ như vậy, Liễu Nhất Lâm nằm sấp trên mặt đất, máu mũi chảy đầm đìa trên gương mặt tuấn tú mà hắn vẫn luôn tự hào.
Toàn thân Liễu Nhất Lâm run rẩy, co quắp tại chỗ. Hắn muốn gượng dậy nhưng xương cốt gần như đã rã rời, cơn đau buốt khiến hắn phải nghiến răng ken két.
Những người qua đường đang hả hê xung quanh lúc này đều trợn tròn mắt. Bọn họ không thể tin nổi một nhân vật tầm cỡ như Băng công tử lại bị người ta hạ gục chỉ bằng một chiêu!
Tên yêu nghiệt này từ đâu chui ra vậy???
“Vãi chưởng, Liễu Nhất Lâm đụng phải thứ dữ rồi!” Một gã không nhịn được buột miệng.
“Biến thái quá! Một chiêu giải quyết gọn lẹ Băng công tử lừng danh…” Một người khác kinh hãi nói.
Nghe những lời bàn tán xôn xao cùng ánh mắt thương hại của mọi người, Liễu Nhất Lâm tức đến lồng ngực phập phồng kịch liệt.
Nhưng khi hắn ngẩng lên nhìn gã trai mặc đồ đen trước mặt, hắn không còn dám giữ thái độ khinh miệt như trước nữa.
Tuổi còn trẻ mà đã sở hữu Linh cấp Lôi chủng, lại còn tu luyện Lôi Vân đến bậc thứ hai. Tên này tuyệt đối không phải loại dễ chọc!
Lúc này, Liễu Nhất Lâm mới nhận ra đối phương là người có thực tài. Nhưng có tài thì sao chứ, điều đó không có nghĩa là hắn sẽ từ bỏ!
“Lần sau đừng để ta thấy mặt ngươi nữa… gặp lần nào, ta đánh cho mẹ ngươi cũng không nhận ra lần đó!”
Mạc Phàm đứng đó, đôi mắt cao ngạo nhìn xuống Liễu Nhất Lâm đang không gượng dậy nổi. Cả vẻ mặt lẫn hành động của hắn đều khoa trương và không hề che giấu sự khinh thường!
“Gặp ta lần nào đánh cho mẹ ta cũng không nhận ra lần đó??”
Liễu Nhất Lâm sống từng này tuổi, đây là lần đầu tiên hắn nghe có người nói với mình như vậy.
Nhưng lúc này có cứng đầu cũng vô dụng, hiện thực đã bày ra trước mắt. Thực lực của hắn và đối phương vốn không cùng một đẳng cấp!
Mạc Phàm cũng chẳng buồn phí lời với tên chảnh chọe này. Hắn đẩy xe cho Tâm Hạ rồi xoay người rời đi.
………………
Sau khi cả hai rời khỏi đám đông hỗn loạn, không khí mới trở lại yên tĩnh.
“Em có thấy anh đối xử với bạn học của em như vậy là quá đáng lắm không?” Mạc Phàm liếc nhìn Diệp Tâm Hạ đang im lặng nãy giờ, không khỏi cười hỏi.
“Hắn đúng là luôn cho mình là trung tâm của vũ trụ!” Tâm Hạ lắc đầu nói.
Tâm Hạ cũng không biết nên đánh giá Liễu Nhất Lâm thế nào. Dù hắn luôn tỏ ra phong độ, lịch thiệp trước mặt nàng, ra dáng một nam thần thực thụ, nhưng nàng luôn cảm nhận được một sự kiêu ngạo toát ra từ người hắn.
Nàng và hắn vốn không thân thiết, vậy mà cái tên “atsm” đó lại tưởng nàng sợ đám con gái của Trần Vân Kỳ nên mới trốn tránh, lại còn cho rằng nàng vì tật nguyền mà tự ti nên mới đến giúp đỡ.
“A! Hóa ra em cũng ghét hắn à. Biết vậy anh đã đánh cho hắn thêm một trận nữa rồi. Anh ghét nhất là cái loại đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm!” Mạc Phàm nói.
…………
Ra khỏi trường, Mạc Phàm thấy Tâm Hạ ăn mặc khá giản dị nên quyết định đưa nàng đi mua sắm.
Dù sao cũng sắp vào thu, tiết trời thơ mộng thế này, sao có thể để nàng không được xinh đẹp lộng lẫy?
Hơn nữa, được ngắm nàng thử đủ loại trang phục xinh đẹp, từ phong cách điềm tĩnh chuyển sang thanh tao lịch sự, đối với Mạc Phàm mà nói, đó là một sự hưởng thụ tuyệt vời nhất!
Đến cổng trường, Mạc Phàm thấy không ít cặp đôi đang đứng đợi xe. Hắn cũng không vội, kiên nhẫn đứng xếp hàng.
Mãi mới có một chiếc taxi chạy tới, Mạc Phàm vừa định đẩy Tâm Hạ lên xe thì một gã thanh niên bên cạnh bỗng lao vọt tới, nhanh như chớp mở cửa xe rồi đưa bạn gái mình vào ngồi yên vị!
“Này, tôi vẫy xe trước mà?” Mạc Phàm có chút khó chịu.
“Anh bạn, tôi cũng vẫy nãy giờ mà… chẳng qua anh không thấy thôi! Hai người đợi chuyến sau đi! Ha ha ha…” Gã thanh niên đội mũ lưỡi trai cười nói.
Tài xế taxi thấy Mạc Phàm định đẩy một cô gái ngồi xe lăn lên xe mình, theo bản năng cũng không muốn rước phiền phức. Vì vậy, ông ta bấm còi, ra hiệu cho Mạc Phàm tránh đường.
“Đi thôi! Anh bạn, cái này gọi là “nhân phẩm” cả đấy! Giống như cô bạn gái tật nguyền của anh vậy… cố gắng “đẩy xe” cho tốt nhé! Ha ha ha…” Gã thanh niên hip-hop kia cười đắc ý.
“Ngươi nói cũng có lý…” Mạc Phàm gật đầu.
Đúng là bắt taxi không dễ dàng gì! Tại sao mình không dùng một phương tiện khác nhỉ… cần gì phải đứng đây đợi như một thằng ngốc?
Nghĩ vậy, Mạc Phàm khẽ nhắm mắt. Khi đôi mắt hắn mở ra lần nữa, trong con ngươi ánh lên một luồng sáng bạc như trăng rằm.
Một Tinh Quỹ màu trăng bạc hiện ra trước mặt Mạc Phàm. Ánh trăng đan xen, xé rách không gian tạo thành một khe nứt uốn lượn, thông đến một vị diện khác đầy bí ẩn.
“Ngao ô ~~~~~~!!!!!”
Một tiếng sói tru vang lên.
Trong thoáng chốc, một cơn cuồng phong lẫm liệt nổi lên. Cổng trường đang đông người qua lại, tiếng sói tru đột ngột khiến tất cả mọi người kinh ngạc, đồng loạt quay đầu nhìn.
Ai mà ngờ được… một con sói màu lam uy mãnh đột nhiên nhảy ra từ khe nứt ánh sáng. Bộ lông của nó tung bay trong gió, vừa uy phong lẫm liệt, lại vừa tuấn dật và hoang dã!
“Ngồi lên nào!” Mạc Phàm bế bổng Tâm Hạ, nhẹ nhàng đặt nàng lên sống lưng Tật Tinh Lang.
Tâm Hạ còn chưa kịp phản ứng, không ngờ mình lại được ngồi trên lưng con sói oai vệ này. Sau một thoáng bối rối, nàng vội vàng nắm lấy bờm lông trắng của Tật Tinh Lang.
Mạc Phàm gấp xe lăn lại, tiện tay vác lên vai rồi nhảy lên lưng sói. Hắn ngồi sát sau lưng Tâm Hạ, hai tay ôm lấy vòng eo thon gọn của nàng, hít hà mùi hương thơm ngát từ mái tóc.
Nhất thời, cả cổng trường vang lên một tràng xôn xao!!
Đừng nói là taxi, dù lúc này có người lái một chiếc Lamborghini sang trọng đến đón bạn gái cũng kém xa vạn dặm.
Phải nói rằng, gã thanh niên kia đã thể hiện phong cách và sự lãng mạn của tuổi trẻ đến mức đỉnh cao, một màn trình diễn quá sức điêu luyện ngay trước cổng trường!
Gã thanh niên ban nãy còn đang đắc ý vì cướp được taxi thì lúc này mặt mày tái mét. Còn ông tài xế thì khỏi phải nói, sợ đến mức không dám nhấn ga cho xe chạy.
Mạc Phàm ôm Tâm Hạ mềm mại trong lòng, uy phong lẫm liệt ngồi trên lưng Tật Tinh Lang. Hắn triệu hồi Tật Tinh Lang ra chính là để cho cái đám gà mờ kia biết thế nào mới là động cơ gầm rú, thế nào mới là siêu xe mui trần thứ thiệt, và thế nào mới là tốc độ đỉnh cao
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi