Chúc Mông vuốt vuốt bộ râu xồm xoàm của mình, ngồi trầm tư một hồi lâu.
Thực tế, Chúc Mông hắn không phải lần đầu tiếp xúc với Đồ Đằng Huyền Xà, chuyện nó sở hữu năng lực cảm nhận siêu cường hắn cũng từng nghe qua.
Nếu đám thị vệ cung đình do mình mang tới không thể truy bắt được bọn họ, vậy thì đề xuất phái một nhóm thẩm phán viên thực tập đi cầm chân cũng là một ý hay.
Số lượng thẩm phán viên thực tập dưới quyền hắn không hề ít, thậm chí không nhất thiết phải là thẩm phán viên thực tập, mà cả những người khao khát trở thành thẩm phán viên, hay nhóm dự bị của Thẩm Phán Hội, đều có thể tham gia vào chiến dịch truy bắt này.
Một nhóm lớn thanh niên tinh anh của Thẩm Phán Hội cùng ra tay, hắn không tin với lực lượng đông đảo như vậy lại không bắt nổi một nữ nhân vừa mới thăng cấp thẩm phán viên chính thức!
“Đi, huy động toàn bộ nhân lực mà các ngươi có thể điều động cho ta, phát lệnh truy nã khẩn cấp nữ nhân Đường Nguyệt này.” Chúc Mông ra lệnh.
Một đám thị vệ cung đình cung kính hành lễ, rồi lập tức tuân theo chỉ thị của nghị viên Chúc Mông, bắt đầu huy động các thẩm phán viên thực tập và dự bị dưới trướng mình.
...
Tại khu học xá Kim Khê thuộc học phủ Chiết Giang, một nam tử đang ngồi trong ký túc xá hưng phấn la lên: “Đại ca, anh nói thật chứ!”
“Anh lừa chú làm gì. Hành động lần này yêu cầu phải là thẩm phán viên dự bị và thực tập mới có thể tham gia, nên ngay khi anh nhận được tin từ cấp trên đã lập tức nhờ người điền tên chú vào danh sách rồi…” Từ đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói có phần thô kệch.
“Em… em… em cảm ơn đại ca nhiều lắm ạ. Ước mơ từ nhỏ của em chính là được gia nhập Thẩm Phán Hội, dù chỉ là một thẩm phán viên thực tập thôi cũng được. Chỉ cần có được danh hiệu này, sau này dù là người của Chủ giáo khu cũng phải nể mặt em mấy phần.” Liễu Nhất Lâm kích động nói.
“Cơ hội lần này hiếm có lắm đấy, anh còn nghe nói, nếu chú có biểu hiện xuất sắc trong hành động lần này, thậm chí có thể trực tiếp thăng cấp lên thẩm phán viên chính thức, đó mới thật sự là tiền đồ vô lượng!” Người ở đầu dây bên kia nói tiếp.
“Trực tiếp thăng cấp thẩm phán viên… Chuyện này… Đại ca, rốt cuộc đây là nhiệm vụ gì vậy ạ?” Liễu Nhất Lâm vội vàng hỏi.
“Chuyện đó thì tạm thời anh chưa biết, nhưng nghe nói có liên quan đến con Ma Thiên Xà xuất hiện giữa phố xá sầm uất kia. Thôi, đừng hỏi nhiều nữa, mau thu dọn đồ đạc rồi qua chỗ anh đi, ông anh này của chú cũng chỉ là một thẩm phán viên thực tập thôi, tranh thủ được cơ hội này cho chú không dễ dàng đâu.”
“Vâng, em qua ngay đây.”
Trực tiếp thăng cấp làm thẩm phán viên, nếu thật sự đạt được điều này, thì chẳng khác nào Thẩm Phán Hội trực tiếp trải thảm đỏ cho ngươi lên cấp pháp sư!
Giữa pháp sư với nhau, chênh lệch lớn nhất là gì?
Là vùi đầu khổ tu sao?
Dĩ nhiên là không phải!
Một Ma Pháp Sư chân chính cần nhất chính là tài nguyên, là được một thế lực có bối cảnh lớn chống lưng bồi dưỡng.
Thẩm Phán Hội không thể nghi ngờ chính là thánh đường mà học viên các trường tha thiết ước mơ được bước vào nhất. Nghĩ đến việc chỉ cần biểu hiện xuất sắc trong nhiệm vụ lần này là có thể trở thành một thẩm phán viên chính thức, Liễu Nhất Lâm cảm thấy máu nóng trong người mình như sôi lên sùng sục.
Cơ hội cá chép hóa rồng như thế này không phải lúc nào cũng có, Liễu Nhất Lâm hắn nhất định phải nắm thật chắc!
“Liễu Nhất Lâm, cậu đi đâu đấy?” Bạn bè của Liễu Nhất Lâm thấy hắn ăn vận chỉnh tề đi về phía cổng trường, có chút khó hiểu hỏi.
“Tôi đi thi hành nhiệm vụ của Thẩm Phán Hội.” Liễu Nhất Lâm vênh mặt đắc ý nói.
“Thôi đi, bớt chém gió đi. Cậu mới chỉ là một thẩm phán viên dự bị thôi, tuy nghe cũng oách thật đấy, nhưng ai cũng biết cái mác đó so với thẩm phán viên chân chính còn cách xa vạn dặm, Thẩm Phán Hội làm sao giao nhiệm vụ cho cậu được.” Một nam sinh tóc nâu cười nói.
“Để tôi nói cho cậu biết, nếu nhiệm vụ lần này thuận lợi, tôi sẽ nhanh chóng thăng cấp lên thẩm phán viên thực tập. Nếu vận may tốt một chút, không chừng có thể lên thẳng thẩm phán viên chính thức, đến lúc đó, trong cả học phủ Chiết Giang này, còn ai dám coi thường Liễu Nhất Lâm tôi?” Liễu Nhất Lâm nói.
“Thật sự có chuyện ngon ăn như vậy à?” Nam sinh tóc nâu cảm thấy Liễu Nhất Lâm không giống đang nói đùa.
“Đương nhiên rồi!”
...
Hai người Mạc Phàm một đường tiến về phía tây. Vì cân nhắc hành động lần này cần phải bí mật, nên Mạc Phàm đến cả thú cưỡi đỉnh cấp là U Lang Thú cũng không dám thả ra, chỉ có thể cùng Đường Nguyệt thành thật đi bộ ra khỏi thành Hàng Châu.
Khi hai người đến ngoại ô Hàng Châu, trời đã tờ mờ sáng. Mạc Phàm thấy trán Đường Nguyệt lấm tấm mồ hôi, vẻ mặt vẫn còn vô cùng căng thẳng, bèn không nhịn được cười nói: “Cô đừng căng thẳng quá, tôi thấy thần của cô còn giỏi trinh sát hơn cả bé loli nhà tôi nhiều.”
“Bé loli nào?” Đường Nguyệt hỏi.
“Linh Linh của Thanh Thiên Liệp Sở, đồng nghiệp nhí của tôi đó. Cũng lâu rồi không gặp con bé, có chút nhớ.” Mạc Phàm nói.
“À, người cậu nói chắc là em gái của Lãnh Thanh. Lãnh Thanh là tài năng xuất chúng nhất của Thẩm Phán Hội chúng ta, nữ thẩm phán viên mà tôi khâm phục nhất chính là chị ấy. Lúc trước khi Hắc Giáo Đình nhắm vào cậu, tôi có việc không thể phân thân giúp được, chính Lãnh Thanh đã gợi ý tôi tìm đến Thanh Thiên Liệp Sở để ủy thác. Có điều tôi không ngờ cậu lại là người của Thanh Thiên Liệp Sở… Nói cũng lạ, người được Thanh Thiên Liệp Sở tuyển chọn thường đều là tinh anh trong tinh anh, sao lại để cho một tên nhóc như cậu gia nhập được nhỉ.” Đường Nguyệt nói.
“Hừ hừ, sao lại nói thế được, trông tôi giống hàng phổ thông lắm à?” Mạc Phàm nói.
Đường Nguyệt mỉm cười không đáp, nhưng vẻ mặt căng thẳng đã dịu đi mấy phần.
Ánh mắt nàng rơi vào đồ đằng châu đang đeo trên người, rồi lại liếc nhìn tòa thành Hàng Châu nguy nga đã bỏ lại phía sau…
“Đường Nguyệt lão sư, cô không cần phải lo lắng quá, có Mạc Phàm tôi ở đây, đảm bảo hai người sẽ bình an đến được Bạch Sơn động thiên.” Mạc Phàm vỗ nhẹ lên vai Đường Nguyệt an ủi.
“Cảm ơn cậu…” Đường Nguyệt áy náy nói.
Lúc đầu nhờ Mạc Phàm giúp đỡ, nàng không ngờ sự việc lại trở nên tồi tệ đến mức này, thậm chí còn bị Thẩm Phán Hội phát lệnh truy nã, liên lụy cả Mạc Phàm.
Đường Nguyệt ban đầu chỉ muốn Mạc Phàm cùng mình hộ tống Đồ Đằng Huyền Xà đến Bạch Sơn động thiên. Hắn là người ngoài, lại là người nàng có thể tin tưởng, có hắn đi cùng sẽ tránh được tai mắt của kẻ phản bội trong tộc. Ai ngờ Chúc Mông bên kia lại được hai đại hiệp hội ma pháp quyền lực nhất nước chống lưng, khiến Mạc Phàm cũng bị vạ lây, trở thành đồng lõa đối đầu với một nghị viên của Thẩm Phán Hội.
“Đường Nguyệt lão sư à, có điều này tôi phải nói, lần này tôi bán mạng cho cô như vậy, cô muốn cảm ơn thì chỉ có nước lấy thân báo đáp thôi.” Mạc Phàm nghiêm túc nói.
Chậc chậc, nhìn cặp gò bồng đào căng tròn như muốn phá áo mà ra kia xem, còn có cặp mông cong gợi cảm ẩn hiện phía dưới nữa, thử hỏi một thanh niên khí huyết phương cương làm sao mà nhịn nổi. Nhớ lại hồi đi học, Mạc Phàm cũng không ít lần mơ tưởng về những đường cong tuyệt mỹ đó, lại nhớ tới cảnh tượng nóng bỏng khiến người ta xịt máu mũi trên ghế sau taxi lần trước, Mạc Phàm thầm nghĩ nếu mình không tóm lấy siêu cấp vưu vật này thì quả thực quá có lỗi với bản thân, quá có lỗi với ba Mạc Gia Hưng, quá có lỗi với nghĩa vụ khai chi tán diệp của một nam nhân Mạc gia!
“Nếu cậu thật sự có thể giúp đại gia hỏa vượt qua kiếp nạn này…” Đường Nguyệt cắn chặt đôi môi đỏ mọng, do dự một hồi mới nói tiếp, “Tôi có thể đáp ứng cậu.”
Mạc Phàm há hốc mồm, cằm thiếu chút nữa rớt xuống đất.
Tôi chỉ đùa thôi mà, Đường Nguyệt lão sư lại muốn lấy thân báo đáp thật sao???
“Đường Nguyệt lão sư, cô không đùa với tôi chứ?” Mạc Phàm hỏi.
Đường Nguyệt quay lại nhìn chằm chằm Mạc Phàm một hồi, vẻ mặt không có chút gì là đùa giỡn, sau đó nhanh chóng dời tầm mắt đi, thổ lộ: “Ba tôi đã rời đi khi tôi còn rất nhỏ. Tôi chỉ nhớ ông thường nói với tôi một câu, rằng cho dù ông không ở bên cạnh, nhưng ông sẽ luôn dõi theo, luôn âm thầm bảo vệ tôi, giống như những ngôi sao trên trời vậy… Khi đó tôi không hiểu ý ông là gì, cho đến khi lần đầu tiên tôi nhìn thấy thân ảnh của thần từ dưới mặt nước Tây Hồ hiện lên. Mạc Phàm, có phải cậu cũng không tin rằng thần của chúng tôi thật sự đang bảo vệ tòa thành này không? Tôi thừa nhận tôi cũng không chắc liệu trước đây nó có phạm phải tội ác tày trời nào không, tộc nhân chúng tôi từ trước đến nay chỉ nghe theo lời dạy của tổ tiên, đời đời thờ phụng nó. Nhưng tôi có thể chắc chắn với cậu một điều, nó luôn ở bên cạnh bảo vệ tôi, chưa từng rời xa. Nó đã bảo vệ tôi nhiều năm như vậy, bây giờ đến lượt nó gặp nguy hiểm, tôi bằng mọi giá cũng sẽ bảo vệ lại nó, giúp nó vượt qua thời kỳ suy yếu này. Nó là người thân vô cùng quan trọng đối với tôi, cậu lại nguyện ý bất chấp nguy hiểm lớn như vậy để giúp tôi, cho nên dù cậu có yêu cầu gì, tôi cũng sẽ không cảm thấy quá đáng.”
Mạc Phàm nhẹ nhàng vỗ về Đường Nguyệt, xoa dịu tâm hồn đang mong manh yếu đuối của nàng lúc này.
Hắn đã nhìn ra, con rắn trùm này đối với Đường Nguyệt mà nói chẳng khác nào một người cha, một người thân trong gia đình, lúc nào cũng yêu thương chăm sóc cho nàng.
Quân tử như mình sao có thể lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn được!
Thật ra cũng không phải Mạc Phàm bị lời nói của Đường Nguyệt làm cho cảm động, mà là hắn có cảm giác nếu mình còn tiếp tục táy máy tay chân với Đường Nguyệt lão sư, không chừng ngày nào đó sẽ bị con rắn trùm cực kỳ bao che kia một ngụm nuốt chửng, lúc đó chắc chắn đến xương cũng không còn.
Làm người, quan trọng nhất là phải biết đâu là giới hạn!
Phụ nữ nói cậu có thể tiến tới, đừng có vội tin là thật.
Có khi tất cả chỉ là một CÚ LỪA mà thôi