Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 366: CHƯƠNG 364: BỆNH DỊCH NGHIÊM TRỌNG

Bạch Trấn lúc mới thành lập chỉ đơn thuần là một trạm dịch nhỏ, sau này nhờ vào địa thế thuận lợi mà trở thành đầu mối giao thông then chốt giữa các cứ điểm lớn trong khu vực an toàn. Trạm dịch xưa kia cũng dần dần biến thành một thị trấn tấp nập như ngày nay.

Ở những thị trấn giáp ranh biên giới thế này, thường là nơi tốt xấu lẫn lộn, rồng rắn hỗn tạp. Người ở đây có thể là thương nhân, pháp sư thợ săn, pháp sư quân đội, thành viên của Hội Ma Pháp, sinh viên đi rèn luyện, tay chân của các đại thế gia… Dĩ nhiên, cũng có thể lẫn vào đó một ít tội phạm bị truy nã cũng như người của Thẩm Phán Hội!

An ninh thường ngày ở Bạch Trấn không quá mức nghiêm ngặt, thậm chí nơi này có thể được xem như một khu chợ đen khổng lồ không bị bất kỳ thế lực nào quản thúc. Vì vậy, bất kể là pháp sư thợ săn tìm được bảo vật bên ngoài, hay là hàng nóng tuồn ra từ quân đội, phần lớn đều đến đây để giao dịch…

“Có chuyện gì xảy ra vậy, sao lại phải xếp hàng kiểm tra?” Mạc Phàm ngoan ngoãn xếp hàng theo dòng người dài dằng dặc tiến vào trấn, lòng đầy nghi hoặc.

“Tiểu huynh đệ, cậu không biết đó thôi, gần đây có một loại bệnh dịch lây lan rất ghê gớm, trong trấn đã có không ít người bị cách ly rồi. Vì vậy, hiện tại mỗi người vào trấn đều phải kiểm tra, xem trên người có mang mầm bệnh này không,” một vị thợ săn da ngăm đen đang buồn chán đứng bên cạnh nói.

“Thì ra là vậy, cứ tưởng đã xảy ra chuyện gì to tát rồi chứ.” Mạc Phàm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Lần này bọn họ mang theo Đồ Đằng Huyền Xà trốn đi chẳng qua chỉ là đối đầu với một mình nghị viên Chúc Mông, tội danh cũng chỉ là một loại tội danh lập lờ, chưa đến mức phải bố trí các trạm kiểm soát ở những điểm giao thông lớn. Huống chi Bạch Trấn này không thuộc về bất kỳ thế lực nào, Thẩm Phán Hội ngoài việc đích thân phái người tới đây canh giữ, nếu không thì chẳng có cách nào yêu cầu người của Bạch Trấn góp sức cho họ được.

Làm theo thủ tục kiểm tra qua loa, Mạc Phàm và Đường Nguyệt đều không có vấn đề gì, rất nhanh đã được cho qua, ngay cả kiểm tra thân phận cũng không có.

Tiến vào Bạch Trấn, Mạc Phàm và Đường Nguyệt lập tức nhận ra sự khác thường ở đây.

Nếu là ngày thường, không khí buôn bán ở đây sẽ vô cùng sầm uất, từ sạp ven đường, cửa hàng, tửu lầu, sàn giao dịch, thương hội, thứ gì cần cũng có, lượng người qua lại cũng tương đối đông đúc. Dù sao thì tuyệt đại đa số pháp sư chiến đấu với yêu ma đều nghỉ ngơi và giao dịch ở nơi này.

Nhưng hôm nay, đường phố lại vô cùng vắng vẻ, các gian hàng hoàn toàn không có, cửa hàng thì chỉ miễn cưỡng mở vài cái nhưng chẳng thấy ai ra vào. Tình hình ở sàn giao dịch có vẻ khả quan hơn một chút, nhưng lượng người giao dịch so với thường ngày quả thực kém hơn rất nhiều.

Mạc Phàm và Đường Nguyệt đi đường đã mệt, vì vậy hai người nhanh chóng tìm một nhà nghỉ đơn sơ để tạm trú.

Khung cảnh nơi này rất bình thường. Lúc Mạc Phàm đứng trước quầy chờ lấy chìa khóa, thấy cô lễ tân đang đeo một chiếc khẩu trang trắng, hắn không khỏi buột miệng: “Đợt dịch bệnh này quả thật có chút nghiêm trọng.”

Cô gái ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt cảnh giác nhìn Mạc Phàm, dường như thực sự sợ hãi khi nghe đến hai chữ “bệnh dịch”.

Một lúc lâu sau nàng mới tìm được chìa khóa, nhưng không dám nói một lời nào.

Bà chủ đứng bên cạnh thấy vậy liền nở một nụ cười trấn an rồi nói: “Còn không phải do con rắn khổng lồ kia sao? Từ sau khi nó xuất hiện, toàn bộ địa phận Hàng Châu chúng ta liền xuất hiện thứ bệnh dịch này. Theo tôi thấy, con rắn đó là hàng thật, không phải hình ảnh giả gì đâu, chính phủ vẫn cứ thích công bố mấy cái tin tức chẳng ai tin như vậy đấy.”

“Sao cô biết bệnh dịch này là do con rắn kia gây ra?” Mạc Phàm rất không hiểu hỏi.

“Bệnh dịch này xuất hiện đúng một tuần trước. Mặc dù tôi không phải pháp sư, nhưng tôi cũng biết loài rắn phần lớn đều mang độc. Cậu nghĩ mà xem, một con rắn lớn như vậy, nếu nó khuếch tán độc tính ra, chẳng phải sẽ dễ dàng tạo ra một trận ôn dịch sao? Theo tôi, tốt nhất là nhanh chóng tìm ra con rắn khổng lồ kia, chứ cứ để trận ôn dịch này tiếp tục lây lan, thì sắp có người chết rồi đấy!” bà chủ nói.

“Mẹ, mấy thứ này không phải mẹ nghe người ta đồn sao?” Cô gái đeo khẩu trang cuối cùng cũng lên tiếng.

“Mười phần thì hết chín phần là đúng rồi, trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy,” bà chủ nói.

Mạc Phàm trò chuyện thêm vài câu với hai mẹ con, sau đó cầm chìa khóa lên lầu. Thân phận của cô giáo Đường Nguyệt hiện tại rất đặc thù, không tiện lộ mặt ở đại sảnh, nên đã vội vàng lấy cớ đi tìm phòng vệ sinh để lẻn lên lầu trước.

Mạc Phàm lên lầu gặp cô giáo Đường Nguyệt, mở miệng nói: “Lúc nãy tôi nói chuyện với hai người đó, cô nghe thấy rồi phải không?”

Đường Nguyệt gật đầu, khẽ cắn môi nhưng không nói gì.

“Cô đang giấu tôi chuyện gì phải không?” Mạc Phàm thấy bộ dạng của Đường Nguyệt, không nhịn được hỏi.

Cô giáo Đường Nguyệt vẫn không trả lời, từ trong ánh mắt nàng, Mạc Phàm nhìn thấy được vài phần lo lắng và bất an.

“Được rồi, về phòng trước đã, cô cũng mệt rồi,” Mạc Phàm nói.

Bước đến căn phòng, Mạc Phàm dùng chìa khóa mở cửa. Cô giáo Đường Nguyệt tâm sự nặng trĩu đi vào, quay đầu lại nói với Mạc Phàm: “Cậu về phòng của mình đi, tôi bây giờ chỉ muốn ở một mình.”

“Thật không may, bà chủ lúc nãy nói hôm nay chỉ còn lại một phòng cuối cùng này thôi,” Mạc Phàm gãi đầu, mặt mũi lúng túng nói.

Đường Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn tên Mạc Phàm vô sỉ này, vừa bực mình vừa buồn cười nói: “Thị trấn bây giờ vắng tanh thế này, cậu nghĩ tôi sẽ tin lời này sao?”

“Ở chung chẳng phải tiện chăm sóc nhau hơn sao,” Mạc Phàm nói.

“Đi đi đi, xuống dưới thuê phòng khác đi, tôi lạ gì cái tính của cậu nữa!”

“Cô giáo Đường Nguyệt…”

Cửa phòng “Rầm” một tiếng đóng sập lại, Mạc Phàm thậm chí còn nghe được tiếng khóa trái. Xem ra mấy cảnh trên phim toàn lừa người cả.

Mạc Phàm bất đắc dĩ phải thuê thêm một phòng bên cạnh, sau đó thoải mái ngả đầu xuống giường ngủ. Đi đường xa như vậy cũng khiến hắn có chút mệt mỏi.

Ở căn phòng cách vách, Đường Nguyệt dời một chiếc ghế ra ngồi ngoài ban công.

Nhà nghỉ này vốn được cải tạo từ nhà dân, vì vậy mỗi phòng đều có một ban công riêng.

Trời đã gần trưa, thế nhưng Bạch Trấn phồn hoa dường như đang bị bao phủ bởi một tầng mây u ám. Trên đường phố thỉnh thoảng mới có vài bóng người lướt qua, ai nấy đều đeo khẩu trang che kín mũi miệng, vội vã bước đi.

Ở những trạm y tế có hình chữ thập đỏ gần đó, nhân viên y tế và bệnh nhân chen chúc hỗn loạn, xe cứu thương liên tục gào thét chạy tới chạy lui…

Khoảng thời gian gần đây, Đường Nguyệt luôn lo lắng cho sự tình của Ma Thiên Xà, vì vậy nàng không hề hay biết khu vực gần Hàng Châu đang xảy ra một đợt dịch bệnh vô cùng nghiêm trọng.

“Mạc Phàm, cậu ngủ chưa?” Đường Nguyệt do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà gọi sang ban công bên cạnh.

“Chưa ngủ, chưa ngủ!” Mạc Phàm nãy giờ chỉ chờ có thế, lập tức từ trên giường bật dậy, sau đó phóng qua chỗ của Đường Nguyệt.

“Cậu nhảy qua đây làm gì!” Đường Nguyệt tức giận trừng mắt nhìn Mạc Phàm vừa trực tiếp nhảy từ ban công bên cạnh sang phòng mình.

“Cô không sợ chúng ta nói chuyện bị người khác nghe thấy sao?” Mạc Phàm nói với vẻ mặt đầy chính nghĩa.

“Tôi không muốn lừa dối cậu.”

“Bệnh dịch kia quả thật có liên quan đến vị thần của các cô?” Mạc Phàm hỏi thẳng.

“Tôi… Tôi không biết,” Đường Nguyệt trả lời.

“Cô từng nói với tôi rằng, lúc Ma Thiên Xà lột xác thì nó sẽ không có độc tính…”

“Điều đó là thật. Trong giai đoạn lột xác, nó quả thật không có độc.”

“Không có độc, nhưng lỡ như nó có thể lan truyền ôn dịch thì sao? Tộc trưởng của các cô bảo cô mang nó đi, có thể không đơn thuần chỉ là để né tránh sự truy sát của Chúc Mông, mà còn là để mang nguồn gốc của ôn dịch rời khỏi thành phố thì sao?” Mạc Phàm cười khổ một tiếng, nói ra suy đoán của mình.

Cô giáo Đường Nguyệt cắn chặt bờ môi, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu lên, ánh mắt mang theo mấy phần kiên định nói: “Tôi tin tưởng ôn dịch không liên quan gì đến nó.”

“Cô tin là chuyện của cô, nhưng mà cô giáo Đường Nguyệt, haizz…” Mạc Phàm thở dài một hơi, không biết nên nói gì nữa.

“Mạc Phàm, tôi… tôi không biết phải làm sao bây giờ.” Đường Nguyệt lòng đã rối như tơ vò.

“Lý trí một chút đi, hay là giao nó lại cho tên nghị viên kia. Giống như lời bà chủ nói, nếu còn chờ thêm mấy ngày nữa, không chừng sẽ thật sự có người chết đấy. Tình hình của Bạch Trấn cô cũng thấy rồi, nếu để bệnh dịch này tiếp tục lan rộng, số người chết chắc chắn sẽ không dừng lại ở con số hàng trăm hàng ngàn đâu. Cô giáo Đường Nguyệt, hậu quả này cô không gánh nổi đâu.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!