Đây không phải lần đầu Mạc Phàm nghe đến cái tên Địa Thánh Tuyền. Nghe đâu ngày trước, con Độc Nhãn Ma Lang suýt nữa tiến cấp được cũng là nhờ trộm năng lượng từ nơi này. Rõ ràng, Địa Thánh Tuyền chính là thiên tài địa bảo của Bác Thành. Nếu không, lũ yêu ma cớ gì phải liều mạng xông vào lãnh địa nhân loại để trộm cắp?
“Tất nhiên, Bác Thành chúng ta cũng có một vài tài nguyên đặc thù, dành riêng cho những học sinh sắp bước vào đại học ma pháp… Đáng tiếc, Địa Thánh Tuyền là một tài nguyên vô cùng hạn chế. Mỗi lần mở ra cũng chỉ đủ cho một học sinh duy nhất. Mà người được chọn không phải do nhà trường chỉ định, cũng không phải đệ tử của thế gia ma pháp, mà chính là người chiến thắng trong trận so tài sắp tới.”
Chu hiệu trưởng nói.
Nghe đến đây, Đặng Khải không khỏi cười khổ, nói:
“Tôi và Chu hiệu trưởng đã nhiều năm không có tư cách mở ra Địa Thánh Tuyền rồi. Cảm giác như nó đã bị đám đệ tử thế gia bao thầu hết cả.”
“Chuyện này cũng không có gì lạ. Các thế gia, gia tộc tập trung tài nguyên vào một đệ tử xuất sắc, lại còn được chỉ dạy, huấn luyện vô cùng kỹ lưỡng. Đây là điều mà nhà trường không thể làm được, vì chúng ta có quá nhiều học sinh và phải đảm bảo công bằng.”
Chu hiệu trưởng bình thản nói, dường như chuyện này chẳng có gì to tát.
“Mạc Phàm à! Đối với lần quyết đấu này, chuyện thắng bại em cũng đừng nên quá coi trọng. Dù sao thì, sớm ý thức được sự cường đại của đệ tử thế gia cũng không phải chuyện xấu. Điều này sẽ thúc đẩy em nỗ lực, kiên định và vững vàng hơn trên con đường tu luyện sau này. Còn về chuyện Mục Thị muốn trả thù, em cũng không cần lo lắng. Em chỉ việc thi đậu đại học, một khi đã vào đó rồi, vòi bạch tuộc của bọn họ cũng không thể vươn xa đến vậy. Nếu em thích ở lại Bác Thành, chúng tôi cũng nguyện ý bồi dưỡng em thành tài.”
Đặng Khải nói.
Nghe xong lời của hai vị sư trưởng, trong lòng Mạc Phàm dâng lên một luồng cảm xúc ấm áp.
Thảo nào Chu hiệu trưởng và Đặng Khải lại có uy tín cao trong lòng học sinh và phụ huynh đến vậy. Hóa ra hai người họ vẫn luôn đứng về phía học sinh, tình nguyện bảo vệ những mầm non bình thường khỏi áp lực của các thế gia. Quả thật hiếm có khó tìm. Phải biết rằng, rất nhiều lãnh đạo trường công lập còn tranh nhau bắt quàng làm họ với kẻ quyền thế.
“Được rồi! Chuyện quyết đấu cứ tính sau. Bây giờ em hãy giữ tâm trạng thoải mái để có thể thể hiện tốt nhất. Mặc dù việc thắng được Vũ Ngang, kẻ được Mục Thị thế gia dốc lòng bồi dưỡng, là điều rất khó, nhưng lần quyết đấu này đối với em không mất mát gì, ngược lại còn là một cơ hội tốt. Không phải lúc nào những nhân vật tai to mặt lớn ở Bác Thành cũng tụ tập lại một chỗ để xem đám trẻ các em quyết đấu đâu.”
“Đúng vậy! Cho dù sau này em có đậu vào đại học ma pháp, muốn phát triển hơn nữa cũng không thể thiếu tài nguyên. Nếu như trước khi chọn lớp mà có một thế lực nào đó nhìn trúng và nguyện ý chống lưng, con đường sau này của em sẽ dễ thở hơn nhiều. Dù sao thì, khi đã vào đại học ma pháp, sự cạnh tranh còn khốc liệt hơn ở đây gấp bội. Nếu không có gì chống lưng, em làm sao đấu lại những học sinh có thế lực lớn đứng sau?”
Chu hiệu trưởng dặn dò Mạc Phàm.
Hai vị sư trưởng không hề nói những lời sáo rỗng với hắn… mà đó là những điều vô cùng thực tế. Họ đang chỉ ra những vấn đề mà sau này Mạc Phàm có thể sẽ gặp phải, mong hắn hiểu được con đường Ma Pháp Sư không hề đơn giản như hắn nghĩ.
Mạc Phàm lại cảm ơn hai vị sư trưởng thêm một lần nữa.
…………….
Thời gian trôi qua thật nhanh, bên trong trang viên gia tộc Mục Thị đang bận rộn chuẩn bị cho lễ trưởng thành.
Mạc Phàm bước ra khỏi cổng trường, ngửa mặt lên trời cảm thán một câu.
“Ài, thế mà đã ba năm rồi!”
Không lâu trước đây, hắn còn khao khát được bước chân qua cánh cổng này.
Ba năm trước, hắn bước vào. Ba năm sau, hắn lại sắp bước ra.
Hôm nay, trước cổng trường vẫn là dòng xe tấp nập đưa đón. Đa phần họ đến đón con cái về nhà. Nhà trường cho học sinh nghỉ 10 ngày để ôn thi. 10 ngày sau sẽ chính thức bắt đầu kỳ thi tốt nghiệp.
Mà trước kỳ thi tốt nghiệp, Mạc Phàm còn có một thử thách quan trọng hơn.
Thực tế, hắn đã chờ đợi ngày này từ rất lâu rồi!
Chuyện ba năm trước, hắn không hề quên. Chuyện Mục Hạ ngạo mạn cướp đi căn nhà của gia đình hắn, đẩy cha hắn, Mạc Gia Hưng, vào thân phận hèn mọn. Điều đó khiến trái tim hắn quặn đau.
Hắn cũng không quên chuyện hai năm trước, Mục Trác Vân đuổi cả nhà hắn đi không khác gì đuổi một con chó, rồi sau đó lại dùng thái độ cao thượng, gọi cả nhà hắn quay về, chẳng khác nào ném cho một khúc xương rồi bảo lại đây mà gặm. Chẳng lẽ cứ ở dưới đáy xã hội thì phải chịu để cho đám người này tác yêu tác quái, mặc sức chi phối hay sao?
Không ai sinh ra đã là nô tài, trừ khi kẻ đó cam tâm tình nguyện liếm giày cho chủ nhân!
Hôm đó mắng vẫn chưa đủ hả giận. Lũ chó má! Lũ tép riu! Lão chuột cống hôi thối! Ngày mai, chính hắn sẽ đạp lên Mục Thị thế gia. Bao năm khổ luyện, cuối cùng cũng đến lúc thể hiện. Ngày mai, hắn sẽ hung hăng chà đạp lên tên đệ tử mà bọn chúng dốc lòng bồi dưỡng, để cho lũ ngu xuẩn đó biết thế nào là trời cao đất dày!
………
“Mạc Phàm, Mạc Phàm!”
Một giọng nói quen thuộc của một người đàn ông trung niên gọi hắn.