Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 77: CHƯƠNG 75: BIẾN HÓA KHÔN LƯỜNG

“Không cần, không cần đâu. Con vào đại học rồi, nhà này để không à? Tâm Hạ là một cô nương tốt bụng, đáng yêu, đàn ông con trai chúng ta phải chăm sóc con bé cho tốt chứ. Mỗi tháng cha vẫn cho Tâm Hạ một ít tiền... Con bảo mỗi tháng đưa cha 10 vạn, cộng thêm tiền cha lái xe một năm cũng được 8 vạn, con cứ giữ lấy mà mua ma cụ hay thứ khác đi. Cha nghe nói thứ đó rất quan trọng với Pháp sư.”

Mạc Gia Hưng nói tiếp.

“Ma cụ, con có rồi!”

“À, à, chuyện đó cha biết rồi. Con giành được một món ma cụ từ tay huấn luyện viên Trảm Không, đúng là làm cha nở mày nở mặt. Lúc cha đến trạm dịch, nghe mấy người thợ săn nhắc đi nhắc lại chuyện này không biết bao nhiêu lần!”

Nhắc đến chuyện đó, gương mặt Mạc Gia Hưng lại rạng rỡ hẳn lên, dù sự việc đã trôi qua cả năm trời.

“Ngày mai, con có một trận quyết đấu với Vũ Ngang của Mục thị sơn trang.”

Mạc Phàm nói thẳng cho cha mình biết.

“Cha biết, cha biết. Thế nên cha đã nhờ một vị lão gia bên nhà họ Mục nói giúp, bảo thằng nhóc Vũ Ngang kia nương tay với con một chút. Dù sao con cũng chỉ làm nền cho nó trong lễ trưởng thành thôi mà. Được biểu diễn trước mặt bao nhiêu nhân vật tai to mặt lớn của Thành Bác, đây là cơ hội ngàn năm có một đấy con ạ. Vì vậy, lúc đó con nên nghĩ cách làm sao để gây ấn tượng với họ thì hơn… Mà này, lần sau đừng có đắc tội với lão Mục nữa. Chuyện ngày xưa con với Ninh Tuyết bỏ trốn đã làm lão không vui rồi. Thằng nhóc thối nhà ngươi lúc đó cũng giỏi thật! Thiếu chút nữa là cuỗm luôn viên ngọc quý nhà người ta đi mất rồi!”

Mạc Gia Hưng nói.

Về chuyện năm xưa, Mạc Gia Hưng cũng không hề trách Mạc Phàm.

Lúc ấy Mạc Phàm mới mấy tuổi, làm ra chuyện ngốc nghếch cũng là điều bình thường. Huống hồ, chuyện đó cũng đâu phải lỗi của một mình con trai ông, nguyên nhân chính là do thế lực nhà người ta quá lớn mà thôi.

Ai, giá như Mục Ninh Tuyết là con gái nhà thường dân thì tốt biết mấy, có phải bây giờ ông đã có thêm một cô con dâu rồi không. Thằng nhóc thối này năng lực khác thì không có, chứ tài cua gái cũng không tệ. Tuổi còn nhỏ mà đã dám dắt con gái nhà người ta bỏ trốn, đúng là giỏi thật.

Lần quyết đấu ma pháp này, trong mắt Mạc Gia Hưng lại là một chuyện tốt.

Đệ tử của các gia tộc có gia thế đều mong ước được một lần xuất hiện trong buổi lễ thành niên long trọng như thế này. Dù có phải làm nền cho Vũ Ngang thì cũng đã là một vinh dự lớn. Ai mà ngờ được, Mạc Phàm im hơi lặng tiếng bấy lâu lại may mắn có được cơ hội tốt như vậy. Nguyên nhân chính là do Mạc Phàm tính tình cao ngạo, ảo tưởng có thể phân thắng bại với người ta. Của cải nhà người ta nhiều như thế, chúng ta chỉ có thể làm nền thôi. Nếu Mạc Phàm có thể diễn tốt một chút, tương lai khi Vũ Ngang trở thành một nhân vật lớn ở Thành Bác, chẳng phải Mạc Phàm sẽ có cái danh “từng giao đấu một trận” với đại nhân vật hay sao!

“Cha, con có thể thắng!”

Mạc Phàm nói rất nghiêm túc.

“Tâm cao khí ngạo, tâm cao khí ngạo! Con có được thành tích như ngày hôm nay, cha đã hài lòng lắm rồi.”

Mạc Gia Hưng cười ha hả, vỗ vỗ vai Mạc Phàm.

Mạc Phàm nhìn thái độ của cha mình mà trong lòng thấy bực bội.

Tại sao ai cũng nghĩ mình chỉ xứng làm pháo hôi cho mấy thằng nhà giàu đó vậy?

Gia tộc Mục thị đã sớm gửi thiệp mời đi khắp nơi. Trang viên Mục thị lúc này khách quý chật nhà, các bậc lão làng tụ hội. Điều này khiến đám công nhân làm vườn trở nên bận rộn hơn hẳn. Họ phải tỉa hoa, làm cỏ, trồng thêm cây… công việc chồng chất.

Đối với lễ trưởng thành này, Mục Trác Vân quả thực đã hao tổn rất nhiều tâm tư. Hắn muốn cả Thành Bác phải biết đến buổi lễ này.

Mạc Phàm lúc này vẫn còn đang bực bội chuyện lúc trước. Bây giờ hắn mới hiểu tại sao lão già Mục Trác Vân lại cho hắn quyết đấu với Vũ Ngang. Hóa ra lão hồ ly kia đã có kế hoạch hoàn hảo từ sớm, một kế hoạch vừa giúp lão tăng thêm danh vọng, vừa kiếm thêm tiền bạc trong bữa tiệc long trọng này.

Trong buổi yến tiệc, mọi người vừa có thể vui vẻ ăn uống, vừa có thể xem đám trẻ tuổi chiến đấu, còn gì sung sướng hơn nữa. Kế hoạch của lão chuột cống kia chính là vừa có thể trừng phạt Mạc Phàm trước bàn dân thiên hạ, lại vừa có thể khiến hắn nở mày nở mặt. Chuyện tốt như vậy, sao Mục Trác Vân lại không làm chứ?

Thật ra, Mạc Phàm cũng không ngờ lão khốn Mục Trác Vân kia lại gióng trống khua chiêng rầm rộ đến vậy.

E rằng chuyện này đúng như lời hiệu trưởng Chu và thầy Đặng Khải đã nói, đây chính là một trận so tài giữa học sinh của trường và đệ tử thế gia.

Hiện tại, Mạc Phàm cũng được xem là danh xứng với thực, là học sinh đệ nhất của Thiên Lan ma pháp cao trung. Cho nên dù hắn không tự rước phiền toái với lão Mục từ sớm, thì trận chiến này hắn cũng khó mà tránh khỏi.

Cũng tốt, ân oán mới cũ tính chung một lượt!

“Lão khốn kiếp, ngươi càng gióng trống khua chiêng rầm rộ bao nhiêu, lão tử đây càng khiến ngươi mất mặt thảm hại bấy nhiêu!”

Mạc Phàm đứng trước căn nhà cũ kỹ, ngẩng đầu nhìn Mục thị sơn trang đèn hoa sáng rực, trên mặt nở một nụ cười lạnh.

Trong sơn trang, Mục Trác Vân bỗng hắt xì một cái.

Hắn đang ngồi trong phòng trà nhấm nháp trà, vuốt vuốt chòm râu. Gương mặt hắn tràn đầy hạnh phúc khi thấy Mục Ninh Tuyết đã được nghỉ hè về nhà sớm.

“Lễ trưởng thành này vốn dĩ cha chuẩn bị cho con, nhưng không ngờ con lại xuất sắc hơn cả tưởng tượng của chúng ta. Cái Thành Bác nho nhỏ này con không cần phải tranh đoạt nữa. Buổi lễ này cứ dành cho Vũ Ngang đi. Vũ Ngang rất trung thành với chúng ta, tương lai có thể trở thành phụ tá đắc lực giúp chúng ta tranh phong với đệ tử của các thế gia khác!”

Mục Trác Vân mở miệng nói.

Vì cô con gái cưng của mình, Mục Trác Vân cũng phải hao tâm tổn huyết một phen.

“Cha, tại sao vẫn chưa buông tha cho cậu ấy? Dù cha muốn danh chính ngôn thuận giành được suất vào Địa Thánh Tuyền cho Vũ Ngang, thì cũng có thể chọn người khác mà.”

Cuối cùng, Mục Ninh Tuyết không nhịn được lên tiếng.

Người mà nàng đang nói đến chính là Mạc Phàm.

“Thằng hỗn đản đó dám mắng cha trước mặt bao nhiêu người, sao cha có thể dễ dàng tha cho nó được? Không phải nó tự cho mình trong sạch cao thượng sao? Không phải nó cảm thấy mình lợi hại lắm sao? Cha cho nó cơ hội tuyệt vời như vậy thì có gì không tốt? Chuyện này cha đã sắp xếp xong cả rồi, đến lúc đó con chỉ cần ngồi bên cạnh cha xem kịch là được.”

Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Mục Trác Vân thoáng chốc thay đổi.

Đến bây giờ con vẫn còn muốn che chở cho tên tiểu tử kia sao?

Mục Trác Vân cuối cùng cũng hiểu tại sao bao nhiêu đệ tử xuất sắc từ các đại thế gia theo đuổi con gái mình, mà nó lại chẳng thèm nói với họ một câu. Hóa ra người mà con gái hắn để ý lại chính là cái thằng nhóc nghèo kiết xác, mạnh miệng, chỉ có chút bản lĩnh quèn kia ư?

“Cha bảo Vũ Ngang ra tay có chừng mực một chút!”

Mục Ninh Tuyết biết không thể lay chuyển được cha mình, đành lên tiếng nhắc nhở.

“Con yên tâm, ta rất biết chừng mực. Ta chỉ muốn cho thằng nhóc không biết trời cao đất dày kia hiểu rằng, cái thứ tôn nghiêm mà nó suốt ngày rao giảng căn bản chẳng là cái thá gì. Ngày mai, nó sẽ hiểu thế nào là mất hết mặt mũi khi bị người ta đánh cho thương tích đầy mình trước hàng trăm con mắt!”

Thằng oắt con! Muốn đấu với Mục Trác Vân ta sao? Ngươi còn non lắm! Cái thời ta tung hoành ở Thành Bác, ngươi vẫn còn chưa ra đời đâu.

Cách Mục Trác Vân ta đối nhân xử thế biến hóa khôn lường. Ta sẽ khiến ngươi không thể ngóc đầu lên nổi ở cái đất Thành Bác này

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!