Ngày mai là một ngày đặc biệt quan trọng đối với hắn.
Trẻ con nhà nghèo thì làm gì biết đến cái gọi là lễ trưởng thành. Nhưng trong mắt người khác, hắn lại có một buổi lễ trưởng thành ra trò. Dĩ nhiên, trong mắt đám nhà giàu, hắn chỉ là một diễn viên phụ trong buổi lễ này mà thôi.
Xem ra, hắn chẳng khác nào hòn đá lót đường để tôn lên sự ưu việt và nổi bật của gã Vũ Ngang kia.
Nhưng, mọi chuyện sẽ thật sự diễn ra như thế sao?
Hắn ngồi trên một tảng đá, ngửa cổ nốc một hớp rượu.
Trước mắt hắn là một tòa cao ốc. Tòa nhà Đại Hạ cao gần 100 mét, sừng sững như một gã khổng lồ. Bóng lưng hắn đổ dài, tựa như một hiệp sĩ đơn độc đang đối mặt với tòa thành rực rỡ ánh đèn.
Mạc Phàm đang ngồi trên sườn núi sau nhà. Hắn rất thích nơi này. Từ đây, hắn có thể bao quát hết cảnh sắc phồn hoa của Thành Bác, có thể thấy tòa nhà Đại Hạ, thấy Mục Thị sơn trang, thấy cả con sông và trường Thiên Lan Ma Pháp Cao Trung.
Đang chìm trong dòng suy tư, Mạc Phàm bỗng nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng vọng lại từ phía sau. Bước chân đều đặn, khoan thai.
Một cơn gió đêm lạnh buốt thổi qua, Mạc Phàm không cần quay đầu cũng biết người đến là ai.
“Ta hỏi Tâm Hạ, cô ấy nói ngươi ở đây.”
Một giọng nói trong trẻo, dễ nghe vang lên. Nếu không mang theo sự lạnh lùng xa cách, giọng nói ấy hẳn sẽ trong vắt tựa tiếng chuông bạc.
“Muộn thế này rồi còn tìm ta làm gì? Tính bỏ trốn cùng ta à?”
Mạc Phàm tiện tay nhặt một tờ báo bị gió thổi bay đến, đặt xuống bên cạnh mình, ra ý mời người mới tới ngồi.
Mục Ninh Tuyết đứng lặng, nhìn bóng lưng quen thuộc của Mạc Phàm hòa vào màn đêm. Ánh mắt nàng có vài phần xao động.
Hồi nhỏ, hắn thường dắt nàng đến những nơi kỳ quặc. Hắn thì chẳng ngại ngần, cứ thế ngồi bệt xuống đất, còn nàng lúc nào cũng sợ làm bẩn chiếc váy công chúa của mình. Những lúc như vậy, hắn lại lôi đâu ra một chiếc áo khoác coi như sạch sẽ trải xuống cho nàng ngồi. Có lẽ là áo của hắn, dù đôi khi nó cũng bẩn chẳng kém gì mặt đất.
“Ngày mai ngươi đừng đến. Vũ Ngang sẽ không nương tay với ngươi đâu. Hắn là con chó trung thành của cha ta, cha ta bảo gì hắn nghe nấy. Ngươi chỉ cần nói một câu không phải với cha ta thôi, hắn cũng sẽ ghi hận ngươi đến chết.”
Mục Ninh Tuyết không ngồi xuống, chỉ đứng đó nói với Mạc Phàm.
“Cha ngươi quả nhiên nuôi được một con chó săn ngoan ngoãn. Ta đoán ông ta bảo cắn ai là nó cắn người đó ngay.”
Mạc Phàm cũng chẳng có thiện cảm gì với Vũ Ngang.
“Hắn là một kẻ lập dị, ta cũng không ưa hắn.” Mục Ninh Tuyết nói.
“Vậy thì tốt quá, ngày mai ta sẽ thay ngươi dạy dỗ hắn một trận.” Mạc Phàm cười nói.
“Ngươi không hiểu à? Ta bảo ngươi ngày mai đừng đến!” Mục Ninh Tuyết nhíu mày.
“Đại tiểu thư, Ma Pháp sư của cô đã đến cấp độ nào rồi?”
“Cứ coi như ngươi tránh được tai họa ngày mai đi. Sau đó mau chóng rời khỏi đây, vào một trường đại học ma pháp nào đó. Bốn năm sau, khi ta đã nắm được quyền lực trong gia tộc, ngươi quay lại Thành Bác sẽ không còn ai dám động đến ngươi nữa.”
“Ngươi muốn bao nuôi ta à? Hay là muốn gả cho ta?” Mạc Phàm quay đầu lại, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
“Ngươi… ngươi…” Mục Ninh Tuyết tức đến mức lồng ngực phập phồng không thôi.
Nàng thật lòng muốn giúp hắn, vậy mà hắn lại giở giọng trêu chọc. Hắn có hiểu không vậy, một khi đã đắc tội với cha nàng thì ở cái đất Thành Bác này, hắn sẽ không còn chốn dung thân!
Biết không thể khuyên nổi Mạc Phàm, Mục Ninh Tuyết đành bực bội quay người rời đi.
…
“Phàm ca, nghe nói tiểu công chúa tìm huynh à?” Trương Tiểu Hầu nhắn tin tới.
“Ừ!”
“Sao rồi huynh?”
“Vẫn sùng bái ta như ngày nào. Còn nhờ ta giúp nàng dạy dỗ tên Vũ Ngang một trận nữa.”
“Xạo ke!”
“Thôi được rồi! Nàng bảo ta mau chạy trốn đi, không thì bị đánh chết đấy, ha ha ha!”
“Phàm ca, em cũng khuyên huynh nên chuồn đi. Tên Vũ Ngang đó là một kẻ điên chính hiệu, không giống người thường đâu.”
…
Ngày đó cuối cùng cũng đến.
Sáng sớm, tiếng huyên náo từ sơn trang xa xa đã vọng tới căn nhà nhỏ của hắn.
Từng đoàn xe Limousine sang trọng nối đuôi nhau tiến vào trang viên Mục Thị. Mạc Phàm thì lạch cạch đi xe ôm tới. Chắc chẳng ai ngờ cái kẻ đến bằng xe ôm này lại chính là “đối thủ của Vũ Ngang”. Cái danh hiệu này xem ra cũng mất giá quá rồi.
Vừa đến trước cổng sắt hoa lệ, Mạc Phàm đã thấy vài bóng dáng quen thuộc.
“Lê Kiệt, Phì Thạch, cuối cùng các cậu cũng tới. Mau vào đi, trong trang viên có mấy vị đầu bếp giỏi nhất Thành Bác đấy, đảm bảo hợp khẩu vị các cậu.”
Quách Thải Đường đứng ngoài cổng đón tiếp đồng đội của mình.
“Ha ha, nhờ phúc của cậu, mấy đứa tép riu như bọn tớ mới có dịp đến đây mở mang tầm mắt.” Phì Thạch vừa nói vừa xoa xoa cái bụng trống rỗng của mình.
“Tiếc thật, Phạm Mặc lại có việc không đến được. Nếu không, để cậu ta thấy cuộc sống xa hoa của cậu, chắc chắn sẽ bám theo cậu đến cùng trời cuối đất cho xem.” Lê Kiệt trêu.
Quách Thải Đường hung hăng lườm Lê Kiệt một cái.
Thật ra, trong lòng nàng cũng có chút tiếc nuối. Lần này nàng rất hy vọng có thể mời được Phạm Mặc đến nhà chơi.
A, Phạm Mặc?
Quách Thải Đường vừa chuyển tầm mắt đã thấy một bóng người quen quen. Nàng nhìn kỹ lại, vẻ mặt lập tức biến thành chán ghét.
Đâu phải Phạm Mặc, rõ ràng là tên khốn Mạc Phàm!
Không biết tên này ăn phải gan hùm mật gấu gì mà dám quyết đấu với Vũ Ngang. Chắc chắn sẽ bị đánh cho tàn phế.
“Hừ, ngươi cũng đến rồi à?” Quách Thải Đường liếc Mạc Phàm một cái, điệu bộ vô cùng ngạo mạn.
“Ừ, đến ăn chực đây.” Mạc Phàm cũng không vừa, đáp trả.
Quách Thải Đường tức ói máu. Tên khốn này coi Mục Thị sơn trang là cái gì? Quán cơm từ thiện chắc?
“Bây giờ ngươi xin lỗi ta, có lẽ ta sẽ nói Vũ Ngang nương tay với ngươi một chút!” Quách Thải Đường hừ lạnh.
“Chuyện đó mà ngươi vẫn để bụng đến giờ à? Thôi được rồi, cùng lắm ta chịu thiệt lấy ngươi về làm vợ, nói đi, bao giờ cưới?”
“Ngươi đi chết đi!”
Trêu chọc Quách Thải Đường xong, Mạc Phàm cười ha hả rồi ung dung bước vào Mục Thị sơn trang.
Dù gì hôm nay hắn cũng là một trong những nhân vật chính, cũng được coi là khách quý. Nhiều đồ ăn ngon thế này, cứ phải chén đã rồi tính sau.
“Này, cái thằng ngông cuồng đó là ai vậy?”
“Chắc là con cháu nhà nào rồi, mới dám trêu ghẹo Quách Thải Đường của chúng ta như vậy.”
“Thế gia cái nỗi gì! Hắn chỉ là con của một gã tài xế quèn. Chính là cái tên đã mắng Mục lão gia trước mặt mọi người, cũng là kẻ sẽ quyết đấu với Vũ Ngang hôm nay.” Quách Thải Đường khinh bỉ nói.
“Giới trẻ bây giờ đứa nào cũng ngông cuồng vậy sao?”
“Cũng không hẳn. Cậu xem Phạm Mặc trong đội chúng ta kìa. Cậu ta là Lôi hệ, thực lực cao cường, tuổi trẻ tài cao nhưng không hề tự phụ. Thải Đường à, tôi khuyên cô thật lòng đấy, phải giữ chặt Phạm Mặc vào, không là cậu ta chạy theo con khác mất…” Phì Thạch lại nói thêm.
“Đừng nói bậy! Hừ! Lần này tôi có mời mà cậu ta không đến thôi. Ai thèm chứ!!”
Hai má Quách Thải Đường đỏ bừng, vội vàng hạ giọng giải thích.