Vì đi sâu vào trang viên Mục thị, Mạc Phàm đã bỏ lỡ cuộc thảo luận quan trọng về mình giữa Phì Thạch, Lê Văn Kiệt và Quách Thải Đường. Lúc này, trong đầu hắn vẫn đang mường tượng, nếu đám người kia biết Phạm Mặc và Mạc Phàm chỉ là một, không biết vẻ mặt của họ sẽ đặc sắc đến mức nào nhỉ?
Thôi, có lẽ hắn nên tập trung tính toán cho trận quyết đấu hôm nay thì hơn.
Hắn tiến đến khu vực tiệc buffet của trang viên. Quả nhiên, đồ ăn ngon vô số. Đúng lúc Mạc Phàm đang đói meo, hắn định bụng tìm một bàn chén no nê một bữa thì đụng mặt một gã râu ria xồm xoàm đang được mấy vị thiếu phụ vây quanh.
“Nhóc con, gan cũng to thật đấy, dám đến đây dự tiệc cơ à!”
Gã râu ria trừng mắt nhìn Mạc Phàm.
“Tổng huấn luyện viên, ngài cũng đến đây ăn chực à?”
Mạc Phàm không ngờ Tổng huấn luyện viên Trảm Không cũng có mặt ở đây.
“Khụ khụ, cậu được lắm!”
Trảm Không vất vả thoát khỏi vòng vây của đám thiếu phụ, kéo Mạc Phàm ra một góc, nhướng mày hỏi:
“Sau khi tốt nghiệp thì đến quân bộ của ta, thế nào? Nếu cậu vào được một trường đại học ma pháp tốt, quân đội cũng có thể đào tạo cậu không thua kém gì đại học. Ta biết nhóc con nhà cậu có gây sự với Mục thị, nhưng có quân đội chính phủ chúng ta bảo vệ, đám thế gia kia dù có ghét cậu đến mấy cũng không làm gì được cậu đâu!”
Đây không phải lần đầu Trảm Không mời Mạc Phàm gia nhập đội của mình. Còn chuyện có phải ông ta muốn đòi lại tấm Liêm Cốt Thuẫn quý giá trong tay Mạc Phàm hay không thì tính sau. Vào quân đội rồi, có gì mà không đòi lại được!
“Không thích, suốt ngày canh gác ở biên cương nhàm chán lắm. Ta thích ở trong thành phố lớn hơn.”
Mạc Phàm thẳng thừng từ chối.
“Thành phố lớn thì có gì hay? Toàn bê tông cốt thép, khói bụi xe cộ, lại còn hôi thối. Ở trạm dịch của chúng ta non xanh nước biếc, hoa thơm chim hót, đồ ăn không ngon thì có thể ra ngoài săn vài con yêu ma về nếm thử, phiêu diêu tự tại, cậu không thấy thế tốt hơn à?”
Trảm Không cười híp cả mắt nói.
“Dù sao thì ta cũng không nhập ngũ.”
Mạc Phàm nói chắc như đinh đóng cột.
“Được, được lắm! Nhóc con nhà cậu có khí phách. Nếu hôm nay cậu gật đầu, sau này có chuyện lớn gì xảy ra, ta sẽ đứng ra giải quyết giúp. Nhưng cậu đã bướng bỉnh như vậy, thì lúc bị cái tên Vũ Ngang kia đánh cho gần chết, ta cũng mặc kệ!”
Trảm Không tức sôi máu nói.
Với danh tiếng của Trảm Không, không biết bao nhiêu pháp sư trẻ tuổi nguyện sống nguyện chết xin được nhập ngũ, muốn họ vào đội dễ như trở bàn tay. Ông đã hạ mình mời mọc Mạc Phàm, thế mà thằng nhóc này lại còn chê bai, không nể mặt ông chút nào!
Mạc Phàm định rời đi thì Trảm Không đè một tay lên vai hắn.
“Tổng huấn luyện viên, ngài làm vậy là có ý gì? Ta không vào quân đội của ngài, ngài định cưỡng chế ta sao?”
Mạc Phàm khó hiểu vặn lại.
Trảm Không thu lại vẻ mặt đại thúc bỉ ổi, nghiêm túc trở lại rồi hạ giọng nói:
“Cậu không vào quân đội của ta cũng được, nhưng phải giúp ta một chuyện.”
“Chuyện gì?”
Mạc Phàm khó hiểu hỏi.
“Lúc quyết đấu với tên Vũ Ngang kia, cậu chú ý cho ta một chút.”
“Chú ý cái gì cơ?”
“Thì cứ chú ý nhiều hơn.”
“Nghe không hiểu.”
Mạc Phàm định hỏi lại thì thấy mấy vị nam nữ trung niên có địa vị không thấp đang tiến về phía họ.
Mạc Phàm chẳng tài nào hiểu nổi vị Trảm Không này muốn nhờ hắn chuyện gì.
———————
Một lúc sau, Hiệu trưởng Chu, Đặng Khải, Dương Tác Hà, những nhân vật quan trọng nhất của Thành Bác đều đã xuất hiện. Mục Trác Vân cùng Vũ Ngang đích thân ra nghênh đón.
Hiệu trưởng Chu là đại diện cho khối trường học ma pháp, là ngôi sao sáng nhất của Học viện Ma pháp Thiên Lan.
Đặng Khải là một trong những người đứng đầu Liên minh Thợ săn, địa vị rất cao.
Dương Tác Hà đại diện cho Hiệp hội Ma pháp, quyền lực chỉ đứng sau hai người.
Đại diện quân đội là Trảm Không, vị tổng huấn luyện viên này có thể xem là một trong những pháp sư mạnh mẽ nhất ở đây. Tại Thành Bác, ông chính là một vị Chiến Thần Hộ Vệ!
Mục Trác Vân thì không cần phải nói, là người đứng đầu một gia tộc lớn.
Mạc Phàm bất ngờ nhận ra mấy đại nhân vật của Thành Bác đều là người hắn quen biết, chẳng lẽ hắn cũng có thể xem là một nhân vật tầm cỡ rồi ư?
Thật ra Mạc Phàm biết rõ, hắn so với mấy lão làng này còn chênh lệch rất xa. Hắn được các thế lực này chú ý đến cũng chỉ vì là học sinh xuất sắc nhất. Một khi bước chân ra xã hội, sóng sau xô sóng trước, có lẽ họ sẽ nhanh chóng quên mất hắn thôi.
Lê Vân Ba, Phan Lệ Quân, Bạch Dương, ba vị huấn luyện viên này cũng tới tham dự. Từ miệng mấy lão làng ở trạm dịch, Mạc Phàm biết được ba vị này có thực lực nhỉnh hơn đội trưởng Từ Đại Hoang một chút. Họ chính là những người tiến gần đến cấp bậc Trung cấp Pháp sư nhất.
Thực tế ở Thành Bác, đạt tới Trung cấp Pháp sư đã là rất ghê gớm rồi. Bất kỳ thế lực nào cũng sẵn lòng dành cho họ một chức vụ cao để lôi kéo về phe mình.
Nói trắng ra, khi Mạc Phàm đạt tới Trung cấp Pháp sư, Mục Trác Vân cũng không dám tìm hắn gây phiền phức nữa. Ở Thành Bác này, Trung cấp Pháp sư chỉ đếm trên đầu ngón tay.
—————-
“Lần này Mục Trác Vân chơi lớn thật! Lão mời nhiều người như vậy, cảm giác như tất cả nhân vật có máu mặt ở Thành Bác đều nhận được thiệp mời và nể mặt lão mà tới dự.”
Trong yến tiệc, mọi người xôn xao bàn tán.
“Chứ còn gì nữa. Mục thị có một Mục Ninh Tuyết, tương lai địa vị của cô ấy còn có thể vượt xa đám người này. Vì vậy lão Mục Trác Vân rất muốn một tay che trời ngay từ bây giờ. Hôm nay, lão muốn giới thiệu người thừa kế của Mục gia với toàn thể Thành Bác. Sau này cậu ta có ra ngoài bôn ba, cũng chẳng ai dám gây khó dễ. Nếu lão đã mời mà có người không tới, ta tin chắc chắn kẻ đó sẽ bị ghi vào sổ đen.”
“Không đến mức khoa trương vậy chứ?”
Một người khác nói.
“Khoa trương chứ, rất khoa trương là đằng khác. Ngươi xem, mấy lão già này bao nhiêu tuổi mới tu luyện tới Trung cấp Pháp sư? Rồi nhìn Mục Ninh Tuyết mà xem, nàng mới bao nhiêu tuổi? Cứ thế mà suy ra, tương lai Mục thị có thể nắm giữ bao nhiêu phần quyền lực ở Thành Bác.”
“Cho nên, ngoại trừ lão đại Trảm Không của chúng ta có tu vi vượt trội, thì tất cả mọi người đều phải nể mặt lão Mục Trác Vân. Ta thật không hiểu thằng nhóc Mạc Phàm kia nghĩ cái gì nữa. Đến chúng ta còn phải khúm núm trước mặt lão, vậy mà nó lại dám đối đầu… Chắc nó chán sống ở Thành Bác rồi!”
“Haiz, cũng không nên nói vậy. Ta nghe nói quan hệ giữa Mục Ninh Tuyết và Mục Trác Vân không được tốt lắm. Nếu Mục Ninh Tuyết nói không được động đến Mạc Phàm, lão Mục Trác Vân cũng không dám làm quá đâu.”
“Đúng vậy, đúng vậy. Hơn nữa, ta còn biết tên Mạc Phàm kia là học sinh đệ nhất của Học viện Ma pháp Thiên Lan. Trong kỳ rèn luyện, hắn còn được lão đại Trảm Không yêu thích. Hiệu trưởng Chu và Đặng Khải thì ra sức bảo vệ hắn. Hai người kia có thể không dám đắc tội với lão Mục Trác Vân, nhưng lão đại Trảm Không thì khác, lão đại chẳng bận tâm nhiều đến vậy. Ở đây, lão đại Trảm Không có sợ ai chứ? Kẻ nào dám động đến người của lão đại, chắc chắn lão sẽ cho cả nhà chúng nó lên dĩa!”
Phì Thạch thấy đám người kia đang thảo luận náo nhiệt, máu “hóng hớt” lại nổi lên. Hắn nhanh chóng chen vào đám đông.
Một lúc sau, khi Phì Thạch trở về, cô nàng Tiểu Khả tò mò hỏi:
“Phì Thạch ca, sao mọi người cứ bàn tán về Vũ Ngang và Mạc Phàm thế?”
“À, chuyện này anh cũng vừa hóng được một ít. Mạc Phàm sẽ đại diện cho thế lực trường học, dùng thân phận học sinh để quyết đấu với đệ tử thế gia là Vũ Ngang. Người chiến thắng tất nhiên sẽ giành được cơ hội vô cùng quý giá, đó là được vào Địa Thánh Tuyền tu luyện.”
Phì Thạch giải thích.
“Thì ra là vậy, em nghe nói đã rất nhiều năm rồi, trường học chưa có ai được vào Địa Thánh Tuyền tu luyện.”
“Đó là điều hiển nhiên. Trường học đào tạo số lượng lớn học sinh, thỉnh thoảng cho ra lò một hai tài năng kiệt xuất đã là thu hoạch lớn rồi. Còn đệ tử thế gia đều là tinh anh, số lượng ít nhưng lại được tập trung tài nguyên. Cho nên cái cậu Mạc Phàm kia, hôm nay có lẽ sẽ trở thành hòn đá lót đường cho Vũ Ngang, cũng là chuyện thường tình thôi.”
“Thật đáng tiếc cho cậu ấy. Là học sinh xuất sắc nhất được chọn ra từ 1500 người, vậy mà cuối cùng vẫn không bằng một đệ tử thế gia.”
Tiểu Khả bĩu môi nói.
“Haiz, đầu thai cũng là cả một nghệ thuật đấy.”