Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 80: CHƯƠNG 78: ĐÊM NAY, KẺ ĐÓNG VAI PHỤ

Sân đấu giữa Mạc Phàm và Vũ Ngang.

Lượn một vòng quanh đám đông, Mạc Phàm cũng hóng hớt được vài thông tin qua lời bàn tán của mọi người.

Mà cũng phải nói, chỉ là một trận quyết đấu giữa hai người trẻ tuổi, có cần phải làm rùm beng thế không? Hóa ra, nguyên nhân sâu xa là vì trận đấu này đại diện cho cuộc tranh giành quyền lực giữa các thế lực lớn ở Thành Bác.

Trận chiến này đối với hắn mà nói cũng không phải chuyện xấu. Nếu thể hiện tốt, dùng câu "nhất chiến thành danh" để hình dung cũng không hề quá lời!

"Chu Mẫn, Trương Tiểu Hầu, Hà Vũ, Trương Anh Lộ, Hứa Chiêu Đình, Vương Tam Bàn… sao các cậu cũng vào được đây?"

Mạc Phàm chợt phát hiện một nhóm bạn học quen thuộc đang đứng trò chuyện.

"Trường có cho một danh sách khách mời, với lại Mục Bạch cũng đưa bọn tớ vào nữa. Hôm nay là ngày đệ nhất cao thủ của trường ta quyết đấu, sao bọn tớ có thể không đến xem được chứ?" Hứa Chiêu Đình nói, giọng có vài phần chua xót.

Hứa Chiêu Đình là một Lôi hệ pháp sư. Vốn dĩ người quyết đấu hôm nay phải là cậu ta, ai ngờ lại bị Mạc Phàm nẫng tay trên.

Tuy nhiên, sau lần rèn luyện sinh tử đó, Hứa Chiêu Đình cũng không còn ác cảm với Mạc Phàm nữa. Suy cho cùng, mạng của mọi người đều do Mạc Phàm cứu. Thật ra, họ còn hy vọng Mạc Phàm có thể biểu hiện thật tốt trong trận này để giữ lại chút thể diện cho trường.

"Phàm ca, em thấy trong danh sách khách mời còn có cả chú Mạc Gia Hưng nữa. Chắc là do tên Mục Hạ kia làm." Trương Tiểu Hầu nói.

"Vậy cũng tốt."

"Mạc Phàm, cậu cố gắng lên nhé." Chu Mẫn nở nụ cười tươi như hoa để cổ vũ Mạc Phàm.

Mạc Phàm gật đầu.

Hai năm trước, chỉ vì một phút bốc đồng mà Mạc Phàm đã tạo ra trận quyết đấu này, không ngờ hôm nay nó lại biến thành một sự kiện được đông đảo mọi người quan tâm.

Cũng được thôi! Cái cảm giác được vạn người chú ý thế này, có lẽ cả đời chỉ trải nghiệm được một lần, còn hơn là sống cả đời trong một xó xỉnh âm u không ai ngó ngàng tới!

...

"Thưa các vị, thưa các vị! Hoan nghênh chư vị đã tới dự tiệc ngày hôm nay. Ta thật sự rất vui khi mọi người có thể đến chúc mừng cho con trai ta. Thời gian trôi nhanh quá, chúng ta đều đã già rồi, bây giờ thi triển một ma pháp cũng thấy khó khăn, nên tương lai của Thành Bác có lẽ nên thuộc về những người trẻ tuổi tài giỏi. Bọn chúng ngày nay còn kiệt xuất hơn chúng ta ngày trước. Có lẽ các vị cho rằng ta mở tiệc chiêu đãi mọi người chỉ vì lễ trưởng thành của con trai ta là một sai lầm lớn, nhưng ta trước sau vẫn luôn tin tưởng rằng bọn chúng sẽ là hậu sinh khả úy. Mục Trác Vân ta vì tương lai Thành Bác mà bồi dưỡng ra vô số pháp sư kiệt xuất, đó là điều duy nhất mà ta có thể làm cho thành phố này. Tương lai của Thành Bác sau 10 năm, 20 năm nữa có thể huy hoàng, phồn hoa hay không đều nằm trong tay lớp trẻ này. Cho nên, các vị có cảm thấy vì tương lai của Thành Bác mà ta tổ chức một yến tiệc long trọng như vậy để mọi người cùng chứng kiến là xứng đáng không?"

Mục Trác Vân ngồi ở ghế chủ tọa trên cao, tay nâng ly rượu đỏ, mặt tươi cười rạng rỡ, nói với các vị khách xung quanh.

"Hay! Vì tương lai của Thành Bác, mọi người cùng nâng ly nào!" Dương Tác Hà là người đầu tiên đứng dậy, nâng ly hưởng ứng.

"Những người có mặt ở đây đều có tư cách thảo luận về tương lai của Thành Bác. Mà tương lai của Thành Bác sao có thể thiếu lão già Mục Trác Vân ta được. Vì tương lai của Thành Bác, ta xin cạn ly rượu này, ai không uống hết không được ngồi xuống!"

Tất cả khách khứa đều đứng lên, nâng ly chúc mừng.

Giữa đám đông đang nâng ly, Mạc Phàm lại bắt gặp một cảnh tượng thú vị. Lão sư Đường Nguyệt vừa nâng ly chúc mừng Mục Trác Vân vừa trợn trắng mắt. Điều này cho thấy cô giáo vẫn ghét cay ghét đắng lão già Mục Trác Vân kia.

Cũng không biết sau này lão sư Đường Nguyệt có tính sổ gì với lão Mục Trác Vân không nữa.

Sau màn phát biểu hoành tráng, cả Mục Thị sơn trang như sôi sục hẳn lên. Nguyên nhân tất nhiên là vì trận quyết đấu ma pháp sắp diễn ra!

Rất nhiều người đến đây không phải để nghe những lời sáo rỗng của lão Mục Trác Vân. Điều họ quan tâm là năm nay Địa Thánh Tuyền sẽ rơi vào tay ai.

Cả Thành Bác có biết bao Sơ cấp pháp sư được bồi dưỡng, nhưng cả đời cũng chỉ thi triển được vài ma pháp sơ cấp nhàm chán. Trong số đó, có bao nhiêu người có thể tiến lên Trung cấp pháp sư?

Tinh trần vốn thần bí khó lường. Dù đã tốn vô số tiền của vật chất để tu luyện từ đầu, nhưng cuối cùng cũng chẳng có mấy ai thành công đột phá. Vì vậy, Địa Thánh Tuyền, thứ có thể giúp pháp sư tiến gần hơn đến ngưỡng cửa Trung cấp, chính là một thánh vật, là thiên tài địa bảo mà người người mơ ước.

Đáng tiếc, thứ này chỉ dành cho những pháp sư trẻ tuổi đầy khát vọng, mỗi năm chỉ mở ra một lần cho một người duy nhất, và đa số đều rơi vào tay đệ tử thế gia.

Trước đây, khi còn là học sinh, Mạc Phàm chẳng hề biết Thành Bác lại có một bảo vật như vậy. Chỉ vì một lần lỗ mãng mắng chửi lão Mục Trác Vân mà hắn lại có cơ hội chạm tay vào thứ mà vô số người điên cuồng thèm khát này.

Dường như tất cả mọi người đều đồng tình với lời nói kia, nên tất cả đều ngồi xuống cùng một lúc. Họ thật sự muốn xem tiềm lực của hắn đến đâu.

Cuối cùng, trận quyết đấu ma pháp cũng bắt đầu. Mạc Phàm biết thừa lão Mục Trác Vân đã sắp xếp mọi thứ, chỉ chờ hắn bước vào sân đấu mà thôi.

Sân quyết đấu có hình bầu dục, lớn hơn sân huấn luyện của trường rất nhiều, trông như một thao trường thu nhỏ.

Hai bên khán đài đã được bố trí đầy đủ ghế ngồi cho tất cả quan khách đến tham dự.

Mạc Phàm đứng giữa sân đấu, thực tế chỉ có một mình hắn. Vũ Ngang vẫn chưa xuất hiện, hiển nhiên là lão Mục Trác Vân cố tình làm vậy để Vũ Ngang có màn ra mắt ấn tượng hơn.

Cảm giác đứng một mình thế này thật chẳng dễ chịu chút nào.

Bọn họ làm thế này khiến Mạc Phàm có cảm giác mình chẳng khác nào một con bò tót bị đẩy ra giữa đấu trường, để cho tất cả mọi người săm soi xem nó khỏe thế nào, thân hình ra sao, sừng có sắc nhọn không. Đợi đến khi đấu sĩ bò tót anh tuấn lịch lãm bước ra, ánh đèn sân khấu sẽ bừng sáng, theo sau là những tràng pháo tay và tiếng hò reo vang dội.

...

"Con trai ta đó, đúng đúng, chính là con trai ta."

Mạc Gia Hưng có lẽ là một người lạc quan hết thuốc chữa. Ông đang vui vẻ khoe khoang với lão công nhân gác cổng của Mục Thị.

"Không tệ, không tệ, Lão Mạc, ông cũng coi như đổi đời rồi nha." Một công nhân trồng cây nói với vẻ giễu cợt.

"Còn phải nói sao. Thằng bé đánh đấm đừng để bị thương tích đầy mình là được. Tôi nghe nói lúc tập luyện với đám huynh đệ tỷ muội, thằng nhóc Vũ Ngang kia ra tay tàn độc lắm." Một công nhân vệ sinh nói xen vào.

"Người trẻ tuổi so tài với nhau, sao có thể ra tay tàn độc được chứ." Mạc Gia Hưng cười ha hả.

Trong mắt Mạc Gia Hưng, trận quyết đấu này chỉ là một cuộc so tài bình thường. Ông cảm thấy Mục Trác Vân lớn tuổi rồi, sao lại đi chấp nhặt một đứa trẻ. Nhưng trên thực tế, rất nhiều người biết lão Mục Trác Vân kia sẽ không nương tay với tiểu tử Mạc Phàm không biết trời cao đất rộng này.

"Đặt cược đê, đặt cược đê, tao cá tiểu tử Mạc Phàm chỉ trụ được một giây!"

"Thằng điên, nó là học sinh đệ nhất của trường Thiên Lan ma pháp cao trung đấy, sao có thể thua nhanh vậy được."

"Kệ mày, tao vẫn cược thế. Bản lĩnh của Vũ Ngang thế nào tao cũng nghe qua rồi."

Giữa lúc mọi người đang bàn tán xôn xao, Vũ Ngang cuối cùng cũng xuất hiện trong một bộ vũ trang được chế tác đặc biệt.

Trang phục này dường như được làm từ da hoặc lụa cao cấp, dưới ánh đèn chiếu vào liền sáng lấp lánh. Hơn nữa, trên người hắn còn đeo một món trang sức vô cùng đặc biệt. Cả người hắn toát lên khí chất của một vị vương tử khi bước vào điện phủ.

Màn xuất hiện của Vũ Ngang đã chiếm không ít thời gian. Bộ trang phục này so với bộ đồ trên người Mạc Phàm quả thực là một trời một vực.

Vũ Ngang khoác trên mình bộ y phục lộng lẫy khiến khí chất của hắn thoáng chốc tăng lên mấy bậc. Cộng thêm vóc người cao gầy, khí chất lại có phần âm nhu, càng khiến các cô gái mê mẩn.

Hắn mặc một bộ đồ trắng như tuyết, trên đó còn khắc gia huy của gia tộc Băng hệ. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Vũ Ngang chính là người tỏa sáng nhất đêm nay. Hắn nở một nụ cười tự tin, như đang tuyên bố với tất cả mọi người, đêm nay, sân khấu này là của hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!