Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 83: CHƯƠNG 81: HỎA TƯ - BẠO LIỆT

“Khi trận đấu gần ngã ngũ, bảo Vũ Ngang dừng tay. Nếu không, mặt Mạc Phàm sẽ bị đông cứng, gây ngạt thở, nguy hiểm đến tính mạng.”

Hiệu trưởng Chu dường như đã thấy trước kết quả, bèn nói với Đặng Khải.

“Yên tâm đi. Một pháp sư Hỏa hệ sao có thể chết dễ dàng dưới băng tuyết như vậy được chứ.”

Mục Trác Vân mỉm cười, tay vuốt chòm râu.

Hắn liếc nhìn quan khách xung quanh, thấy ai nấy đều đang trợn mắt há mồm.

Ha ha ha, bất ngờ lắm phải không? Chắc các ngươi không thể ngờ Vũ Ngang mới 18 tuổi đã nắm giữ được Băng Mạn cấp 3 đâu nhỉ!

Ở trường Ma pháp Cao trung Thiên Lan, học sinh nào nắm giữ được kỹ năng cấp 2 trước khi tốt nghiệp đã được xem là kiệt xuất. Những học sinh này, nếu đạt điểm cao trong kỳ sát hạch rèn luyện, hầu hết đều có thể tiến vào đại học ma pháp danh giá.

Còn kỹ năng cấp 3 ư, đó là cảnh giới mà không biết đến bao giờ chúng mới chạm tới được!

Vũ Ngang, con nuôi của ông ta, 18 tuổi đã nắm giữ kỹ năng cấp 3, nổi bật hơn hẳn 1500 học sinh của trường Ma pháp Cao trung Thiên Lan, và cũng vượt xa các đệ tử thế gia khác.

Thằng nhãi Mạc Phàm này, đúng là không biết tự lượng sức mình. Cái thứ ngu xuẩn dám lớn tiếng chửi rủa Mục Trác Vân ta đây. Ta đâu dễ dàng bỏ qua cho nó như vậy. Năm đó không phải mày chửi sướng miệng lắm sao? Thằng ranh con, để xem ta trị mày thế nào!

“Vẫn là nhân tài của Mục Thị, bội phục, bội phục.”

“Trác Vân lão ca, chiêu này của ông đúng là bất ngờ thật. Băng Mạn cấp 3, ông giấu kỹ quá đấy. May mà tôi không cho thằng con nhà tôi tỷ thí với Vũ Ngang, nếu không kết cục cũng chẳng khác gì cậu học sinh đáng thương kia.”

Một lão nhân cười ha hả nói.

“Haizz, Băng Mạn cấp 3 vừa ra, coi như đã thống trị cả thế hệ trẻ của Thành Bác rồi. Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên.”

Băng Mạn cấp 3 có sức chấn nhiếp cực kỳ mạnh mẽ, khiến cho trận chiến này dù diễn biến thế nào cũng không còn ý nghĩa. Thắng lợi hiển nhiên thuộc về kẻ nắm giữ kỹ năng cấp 3. Các vị quan khách trên khán đài hầu hết đều thi nhau chúc mừng, nịnh hót Mục Trác Vân.

Mục Trác Vân đang âm thầm tận hưởng những lời tán dương. Hắn tổ chức buổi lễ thành niên này rầm rộ như vậy, chẳng phải là để cho tất cả mọi người ở Thành Bác này biết lớp trẻ của Mục Thị nhà hắn cường đại đến nhường nào hay sao?

“Đặng Khải, đến lúc rồi đó.”

Hiệu trưởng Chu vẫn rất lo lắng cho Mạc Phàm, liền lên tiếng.

“Đặng Khải? Sao còn chưa dừng trận đấu lại? Mạc Phàm không có một ma cụ phòng ngự nào cả. Chậm một chút nữa, máu của cậu ta sẽ ngừng lưu thông, gây ra di chứng nghiêm trọng đấy.”

Trên sân quyết đấu, Đặng Khải cũng muốn cho trận đấu chênh lệch quá lớn này dừng lại. Thế nhưng, một ngọn lửa le lói cực nóng bên trong màn tuyết mịt mù đã khiến ông ta gạt đi ý định đó.

“Lão Chu, e rằng cậu nhóc Mạc Phàm này không đơn giản như chúng ta tưởng đâu.”

Đặng Khải không rời mắt khỏi Mạc Phàm, trầm giọng nói.

Hiệu trưởng Chu lòng đầy nghi hoặc. Vừa định nói thêm, một ngọn lửa xinh đẹp đến lạ thường xuất hiện trong màn tuyết đã thu hút sự chú ý của ông.

Trong tình thế này mà vẫn cố hoàn thành Hỏa Tư sao?

Nhưng Hỏa Tư - Phần Cốt trong màn băng tuyết dày đặc thế này, e rằng uy lực sẽ suy giảm nghiêm trọng. Chút uy lực nhỏ nhoi đó mà đánh vào ma cụ thì cũng như gãi ngứa.

Nói cách khác, cho dù Mạc Phàm có thể hoàn thành Hỏa Tư trước khi bị đông cứng, thì nó cũng sẽ bị ma cụ phòng ngự mà Vũ Ngang còn chưa sử dụng tới chặn lại. Giãy giụa như vậy…

Ừm, hình như không phải!

Ngọn Hỏa Tư này…

Đôi mắt hiệu trưởng Chu bỗng nhiên mở to. Ngay sau đó, ông dùng cảm giác cường đại của mình để dò xét bên trong màn tuyết. Ông cảm nhận được một luồng khí tức Hỏa hệ cực nóng và cuồng bạo tỏa ra từ trong đó!

Đây không phải là Hỏa Tư - Phần Cốt cấp 2!

Ngọn lửa này tuy nhỏ bé nhưng lại cực kỳ nóng bỏng và có sức xuyên thấu kinh người. Băng tuyết ngập trời cũng không cách nào dập tắt được nó!

Hỏa Tư một lần nữa hiện ra trước mặt Vũ Ngang, khi hắn vẫn đang điều khiển băng tuyết.

Vũ Ngang cười khẩy một tiếng, thầm triệu hồi một ma cụ phòng ngự từ thế giới tinh thần của mình.

“Băng Ai Chi Thuẫn!”

Vũ Ngang đánh thức ấn ký Băng Ai Chi Thuẫn trong linh hồn. Trong chớp mắt, một dấu vết nhỏ hiện ra, nhanh chóng lớn dần và biến thành một tấm khiên băng hình vòng cung, bảo vệ an toàn tuyệt đối cho hắn.

Tất cả quan khách thấy cảnh này, có người thở dài, có người lại cười nhạo.

Có cần phải dùng đến cả tấm khiên này không? Không khoe của thì khó chịu à!

“Hỏa Tư…”

“Bạo Liệt!!”

Từ bên trong màn tuyết lạnh lẽo vô tình, một giọng nói vang vọng khắp võ đài.

Vừa dứt lời, giữa sân đấu trắng xóa bỗng rực lên một màu đỏ rực đến kinh người.

Tia lửa đỏ ban đầu chỉ nhỏ như ánh nến, nhưng chỉ trong chớp mắt, nó bùng nổ dữ dội.

“ẦM~~~~~~~~!!!!”

Không hề có dấu hiệu báo trước, ngọn lửa đột nhiên nổ tung.

Lấy điểm lửa rơi xuống làm trung tâm, từng vòng sóng lửa cuồng bạo lan tỏa ra xung quanh, thiêu đốt mọi thứ.

Ánh lửa đỏ rực chói lòa, không khí bị nén đến xoắn lại rồi nổ tung, âm thanh vang dội đến tận khán đài.

Mọi người thấy vậy liền trợn mắt há mồm, tất cả ánh mắt đều dán chặt vào ngọn Hỏa Tư - Bạo Liệt nóng bỏng kia.

Trời ạ!!!

Đây đâu phải là Hỏa Tư - Phần Cốt!!

Hỏa Tư - Bạo Liệt!!

Đây là kỹ năng Hỏa hệ cấp 3 đấy!!!

Mọi người còn chưa kịp hoàn hồn sau khi chứng kiến Băng Mạn cấp 3 của Vũ Ngang, thì ngay lập tức đã bị Mạc Phàm làm cho một cú nổ trời giáng. Nội tâm mọi người lúc này dậy sóng, không tài nào bình tĩnh nổi.

Đội trưởng Từ Đại Hoang của Thành Thị Liệp Yêu Đội thấy cảnh này, suýt nữa thì tròng mắt cũng rớt ra ngoài.

Hỏa Tư - Bạo Liệt có thể xem là tuyệt kỹ của ông ta. Trong giới pháp sư thợ săn, dựa vào kỹ năng cấp 3 này, ông cũng được xem là một trong những thợ săn hàng đầu. Nhưng vấn đề là, để có được nó, ông đã phải mất 30 năm ròng rã, hao tổn không biết bao nhiêu tâm huyết mới đột phá được. Thế mà một học sinh còn chưa tốt nghiệp trung học đã có thể nắm giữ nó… Sự thật phũ phàng này, bảo ông ta làm sao chấp nhận nổi!

Hiệu trưởng Chu và Đặng Khải, hai người dù đã sớm nhận ra ngọn Hỏa Tư của Mạc Phàm có vấn đề, nhưng cho đến lúc này, tâm trạng của họ vẫn không thể nào bình tĩnh lại được.

Bọn họ quản lý trường học bao năm nay, một học sinh nắm giữ kỹ năng Hỏa hệ cấp 3 trước khi tốt nghiệp... Hình như đã rất lâu rồi chưa từng xuất hiện một người như vậy!

Phải biết rằng chỉ một giây trước, họ còn đang cảm thán rằng đệ tử thế gia đúng là đệ tử thế gia, học sinh của mình dù xuất sắc đến đâu cũng không thể nào thắng được. Ai ngờ chỉ trong chớp mắt, Mạc Phàm lại cho họ một sự bất ngờ ngoài sức tưởng tượng.

Tên tiểu tử này là quái thai hay sao vậy trời?

Với tài nguyên hạn hẹp của trường mà cậu ta có thể tu luyện đến cảnh giới này!

Pháp sư Trung cấp Dương Tác Hà của Hội Ma Pháp cũng sững sờ. Hắn liếc nhìn xung quanh thấy tất cả mọi người đều ngây ra, liền hỏi:

“Cậu nhóc này đã có ai lôi kéo chưa? Hình như là chưa đúng không? Ta muốn cậu ta!”

Chu Minh Quân của gia tộc họ Chu mỉm cười nói:

“Hội Ma Pháp của các vị thiếu gì pháp sư Hỏa hệ, thôi nhường cho Mục Thị chúng ta đi.”

“Cậu nhóc này là người của quân đội chúng ta, các người đừng có tranh giành!”

La Vân Ba không nhịn được, vội vàng lên tiếng.

Vũ Ngang là đệ tử thế gia, ở độ tuổi này đã tu luyện được kỹ năng Băng hệ cấp 3 khiến mọi người phải trầm trồ. Thế nhưng, một học sinh bình thường của trường Ma pháp Cao trung Thiên Lan cũng đạt tới cảnh giới này, thì lại khiến cả tòa thành phải chấn động

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!