“Cô Đường Nguyệt... có phải cô lại thiên vị, cho Mạc Phàm thứ gì tốt nữa đúng không? Sao hắn có thể biến thái đến mức này chứ?”
Hứa Chiêu Đình không nhịn được hỏi.
Lần này, "con cưng của Lôi hệ" là hắn đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục.
Nửa năm trước, hắn mới nắm giữ được kỹ năng Lôi hệ cấp 2, còn tưởng đã rút ngắn khoảng cách với Mạc Phàm không ít. Ai ngờ thằng cha Mạc Phàm này tu luyện như ngồi trên tên lửa vậy! Mẹ nó chứ, mình vừa xong cấp 2 thì hắn đã lên cấp 3 rồi. Nếu cô Đường Nguyệt không thiên vị, Hứa Chiêu Đình hắn quyết không tin Mạc Phàm lại có thể tu luyện nhanh đến thế.
“Không có, tất cả đều do cậu ấy tự tu luyện.”
Đường Nguyệt lắc đầu.
Nàng có thể lờ mờ đoán được tốc độ tu luyện của Mạc Phàm nhanh hơn người thường rất nhiều, nhưng việc hắn nắm giữ được Hỏa Tư cấp 3 thì nàng cũng chưa bao giờ nghĩ tới.
Đối thủ một mất một còn của Mạc Phàm – Mục Bạch, lúc này mặt mày đã sa sầm.
Không hiểu sao, hắn có cảm giác như vừa bị Mạc Phàm tát một cái thật đau. Ngọn lửa từ kỹ năng Hỏa Tư cấp 3 kia như muốn xông thẳng đến lấy cái mạng chó của hắn vậy!
“Trác Vân... đại ca Trác Vân...”
Mục Hạ ngồi đó, sắc mặt cứng đờ.
Còn Mục Trác Vân, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Gương mặt hắn tràn đầy tức giận, nhưng còn nhiều hơn là sự kinh ngạc!
“Ta quả thật đã đánh giá thấp nó rồi!”
Cuối cùng, Mục Trác Vân phải thốt ra một câu như vậy.
Mục Hạ bất giác nhìn sang chỗ Mạc Gia Hưng đang ngồi.
Gã tài xế khờ khạo này lẽ nào lại thật sự đổi đời? Hắn táng gia bại sản cho Mạc Phàm vào học viện ma pháp, chỉ để thằng nhóc này trở thành thiên tài ư???
Hỏa Tư cấp 3 đấy! Vũ Ngang nhà hắn đã phải dùng bao nhiêu tài nguyên mới tu luyện được đến Băng Mạn cấp 3 cơ mà!!!
……..
Trên khán đài, hầu hết khách mời đều trố mắt kinh ngạc, mãi không thôi!
Trong sân đấu, khí thế băng tuyết cuồng loạn đầy trời dần tan đi. Lúc này, mọi người mới thấy rõ thân ảnh Mạc Phàm đang ngạo nghễ đứng giữa sân.
Đối thủ của hắn, Vũ Ngang, sau khi triệu hồi Băng Ai Chi Thuẫn, tấm khiên giờ đã vỡ tan thành vô số mảnh băng tinh rơi lả tả. Còn bản thân Vũ Ngang, kẻ được tấm khiên bảo vệ, đã bị đánh bay xa bốn, năm mét. Dù khoác trên mình bộ lễ phục hoàng tử màu trắng, nó cũng đã bị vụ nổ làm cho biến dạng hoàn toàn. Cả người hắn chật vật ngã sõng soài trên đất, đâu còn chút khí phách nào của nhân vật chính trong bữa tiệc hôm nay.
Băng tuyết cuối cùng cũng tan hết. Mạc Phàm đợi cơ thể ấm dần lại rồi bước về phía Vũ Ngang.
Mẹ kiếp, mày tưởng mỗi mình mày có kỹ năng cấp 3 chắc? Còn giả vờ cool ngầu, bố nổ chết mày!
“Hay lắm, ha ha, hay lắm. Thật sự rất tuyệt!”
Vũ Ngang đang chật vật trên mặt đất bỗng nhiên đứng dậy.
Mạc Phàm cũng không ngờ gã này vẫn còn tỉnh táo.
Theo lý thuyết, dù Băng Ai Chi Thuẫn đã chặn phần lớn uy lực của Hỏa Tư - Bạo Liệt, dư chấn của vụ nổ vẫn không thể nào cản được. Cỗ dư lực mạnh mẽ đó đủ để khiến Vũ Ngang hôn mê…
“Không thể nào, Hỏa Tư cấp 3 mà vẫn không hạ được hắn???”
“Thân thể hắn làm bằng sắt à??”
Lúc này, Mục Trác Vân hừ lạnh một tiếng, thầm mắng: May mà ta đã chuẩn bị cho nó một bộ áo giáp ma cụ, nếu không hôm nay đã bị thằng nhãi giấu nghề này đánh bại rồi.
Thiếu chút nữa thôi, Mạc Phàm đã giành chiến thắng trong trận quyết đấu này. Hỏa Tư - Bạo Liệt mạnh mẽ như vậy, ở cấp bậc này gần như không ai có thể chống đỡ nổi. Đáng tiếc, mọi người không ngờ lão cáo già Mục Trác Vân lại xảo quyệt đến thế!
“Giày ma cụ, khiên ma cụ, giờ lại thêm cả áo giáp ma cụ quý giá. Ngươi có cần phải xa xỉ đến thế không!”
Vị nam tử họ Chu không nhịn được kêu lên.
Hiệu trưởng Chu và thầy Đặng Khải thấy vậy cũng ngây người.
Áo giáp ma cụ cũng là một ma cụ phòng ngự, nhưng giá trị của nó lớn hơn khiên ma cụ rất nhiều. Tầm bảo vệ của khiên ma cụ rất hạn hẹp, hơn nữa có một vài kỹ năng nó không thể ngăn cản. Ngược lại, áo giáp ma cụ, ngoại trừ các kỹ năng công kích tinh thần, thì gần như có thể chống lại mọi đòn tấn công. Hơn nữa nó lại dễ dàng mặc trên người, phạm vi bảo vệ lên đến 360 độ.
“Ha ha, quên chưa nói với mọi người. Đây là quà sinh nhật 18 tuổi ta tặng cho con trai ta, một bộ áo giáp Băng Tằm để phòng ngừa tiểu nhân đánh lén.”
Mục Trác Vân vuốt râu, chậm rãi nói.
“Đùa nhau à, thế này thì đấu cái gì nữa? Toàn thân mặc ma cụ. Có bản lĩnh thì cởi hết ra mà đấu, quá vô sỉ!”
Chu Mẫn rốt cuộc không nhịn được nữa, tức giận nói.
Hứa Chiêu Đình, Vương Tam Bàn và những người khác cũng bất bình thay.
Nếu không có ma cụ, Vũ Ngang đã sớm bị Mạc Phàm đánh cho ra bã rồi. Hỏa Tư cấp 3 chính là kỹ năng dùng để dạy người khác cách làm người mà!
“Bối cảnh cũng là một loại thực lực.”
Mục Trác Vân chẳng hề nao núng, bình thản giải thích.
Hắn lười đôi co với đám học sinh quèn kia. Mục Thị của hắn có nhiều tài nguyên như vậy, mấy đứa đệ tử nghèo kiết xác như các ngươi mà cũng vọng tưởng đấu lại gia tộc của hắn sao???
“Đáng tiếc… quá đáng tiếc. Cậu học sinh Mạc Phàm này quả thực rất xuất sắc, nhưng cuối cùng vẫn thua vì ma cụ.”
Dương Tác Hà thở dài.
Ở đây cũng có rất nhiều người cảm thấy tiếc cho Mạc Phàm.
Hôm nay, hắn tung ra Hỏa Tư cấp 3 đã đủ để ngạo nghễ trước tất cả bạn học cùng trang lứa ở thành Bác. Rất nhiều đệ tử thế gia cũng sẽ bị hắn đè bẹp dưới chân. Nhưng quyết đấu là quyết đấu, thua là thua. Đúng như Mục Trác Vân nói, bối cảnh cũng là một loại thực lực. Đạo lý này, rất nhiều người sau khi ra xã hội mới có thể thấu hiểu.
“Ngươi đúng là có một người cha tốt!”
Mạc Phàm nhìn Vũ Ngang phủi bụi trên áo giáp Băng Tằm, trong ánh mắt bùng lên ngọn lửa phẫn nộ.
Nào là giày ma cụ, khiên ma cụ, giờ lại thêm cả áo giáp ma cụ. Hoàn toàn không cho người khác đường sống!!
Hắn nhìn nụ cười điên dại của Vũ Ngang mà cảm thấy chán ghét đến tột cùng.
“Nói thật, ngươi rất giỏi. Ta còn tưởng ngươi chỉ là một thằng hề bịp bợm, thì ra là cố tình giấu nghề để chờ dịp ‘nhất minh kinh thiên’. Đáng tiếc, ngươi chỉ còn cách có một chút, một chút xíu nữa thôi, ha ha ha!!”
Vũ Ngang cười lớn, không thèm để ý đến việc Mạc Phàm có thể sử dụng Hỏa Tư - Bạo Liệt thêm lần nữa.
(*Nhất minh kinh thiên: Bình thường không có gì nổi trội, nhưng khi hành động sẽ tạo ra thành tích khiến mọi người kinh ngạc.)
Đứng trong sân đấu, thầy Đặng Khải lòng đầy bi thương, không biết phải nói gì. Cuối cùng, thầy không nhịn được, lên tiếng nhắc nhở Mạc Phàm:
“Mạc Phàm!! Bỏ đi! Áo giáp Băng Tằm chuyên khắc chế kỹ năng Hỏa hệ. Hỏa Tư - Bạo Liệt của em e rằng không thể làm hắn bị thương đâu.”
“Thầy Đặng Khải nói không sai. Băng Mạn của ta sẽ biến ngươi thành một bức tượng băng, đến khi tuyết tan cũng khó mà đứng dậy nổi. Bây giờ ngươi đến trước mặt nghĩa phụ ta dập đầu nhận sai, ta sẽ nể tình ngươi là một đối thủ không tồi mà tha cho.”
Vũ Ngang đứng đó, khoác trên mình áo giáp Băng Tằm, không khác gì một vị thần đang nhìn xuống con kiến Mạc Phàm.
Ánh mắt cao ngạo của Vũ Ngang khiến người ta phát ghét.
Nụ cười của lão cáo già Mục Trác Vân kia càng làm hắn tức đến cực điểm.
Bối cảnh cũng là một loại thực lực??
Mạc Phàm cũng muốn cười, nhưng lúc này hắn không cười nổi.
Hắn nhìn những vị khách xung quanh, nhìn những nhân vật có uy tín của thành Bác đang ngồi đó, dường như tất cả mọi người ở đây đều đồng tình với lời của Mục Trác Vân. Bọn họ dùng ánh mắt đồng tình với câu nói đó mà nhìn hắn.