Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 85: CHƯƠNG 83: TRẬN QUYẾT ĐẤU VẪN CHƯA XONG

“Mục Trác Vân, hôm nay hai vị pháp sư trẻ tuổi của Bắc Thành chúng ta đã có một màn trình diễn vô cùng xuất sắc. Trận đấu đã kết thúc rồi, ngài lại là người đứng đầu Bắc Thành, chuyện Mạc Phàm cuồng ngôn lúc trước, hay là ngài rộng lượng bỏ qua cho nó đi.”

Chu hiệu trưởng cuối cùng cũng lên tiếng.

Ai ở đây cũng biết Mạc Phàm và Mục Trác Vân có xích mích với nhau. Bọn họ cũng biết, nếu trận này Mạc Phàm thua thì phải đến trước mặt Mục Trác Vân dập đầu xin lỗi, dập đầu đến khi nào Mục Trác Vân hài lòng mới thôi.

Màn trình diễn của Mạc Phàm trong trận đấu này đã khiến tất cả mọi người phải chấn kinh. Chỉ dựa vào sức mình mà tu luyện được Hỏa Tư cấp 3, thiên tài như vậy thật khiến người ta phải kính nể.

Lúc này, ánh mắt của Mục Ninh Tuyết cũng hướng về phía Mục Trác Vân. Nàng vẫn hy vọng cha mình có thể bỏ qua chuyện này.

Trận quyết đấu này, nếu không phải Vũ Ngang chiếm ưu thế nhờ có nhiều ma cụ, thì hắn đã thảm bại dưới tay một Mạc Phàm không ai ngờ tới. Mục Ninh Tuyết cảm thấy trận này dù thắng cũng chẳng có gì vinh quang.

“Bỏ qua cho nó ư? Tại sao ta phải bỏ qua cho nó chứ!”

Mục Trác Vân hừ lạnh một tiếng, nói.

Nó nghĩ nó là cái thá gì mà dám mắng ta trước mặt bàn dân thiên hạ. Bị nhục nhã như thế, Mục Trác Vân ta sau này còn mặt mũi nào mà lăn lộn ở đất Bắc Thành này nữa. Thắng chính là thắng. Lúc trước đã nói thế nào thì bây giờ cứ vậy mà làm!

“Mạc Gia Hưng, ông vui mừng cái gì thế? Chuyện con trai ông chửi mắng người ta ông có biết không?”

Ở hàng ghế phía trên, một ông lão làm vườn nói với Mạc Gia Hưng.

“Chửi mắng cái gì?”

Mạc Gia Hưng đang vui vẻ liền ngơ ngác hỏi lại. Hắn vui mừng là vì không ngờ con trai mình lại có thể khiến cho toàn bộ các nhân vật lớn ở đây phải xúc động.

“Trời ạ! Chẳng lẽ ông không biết lão gia tử Mục Trác Vân và con trai ông từng có một ván cược sao? Nếu Vũ Ngang thua, Mục Trác Vân sẽ xin lỗi cha con ông chuyện mấy năm trước. Còn nếu con trai ông thua, nó phải dập đầu xin lỗi lão gia tử Mục Trác Vân cho đến khi nào lão hài lòng mới thôi. Bọn trẻ nhà chúng ta cũng chỉ dám oán thầm trong bụng vài câu, còn con trai ông lại dám mắng thẳng vào mặt lão gia. Dù lão gia có là bậc đại nhân vật, dễ dàng tha thứ cho nó đi chăng nữa thì trong lòng vẫn còn tức giận. Hôm nay, xem ra lão gia không có ý định bỏ qua cho Mạc Phàm đâu!”

Lão làm vườn nói nhỏ với Mạc Gia Hưng.

Lão Mạc Gia Hưng này quả thật không hề hay biết trận quyết đấu này còn là một ván cược. Đúng là một người cha hồ đồ.

Mạc Gia Hưng nghe xong liền sững sờ. Quả thật hắn không hề biết chuyện này!

Con trai hắn bướng bỉnh và ngạo mạn thế nào, Mạc Gia Hưng hắn biết rất rõ. Nhưng cái chuyện đánh cược, nếu thắng thì bắt người ta dập đầu xin lỗi hai cha con mình trước mặt bạn bè, thầy cô, hàng xóm, trước mặt cả Mục Ninh Tuyết nữa thì là thế nào đây?

Bọn trẻ bây giờ sao thế không biết? Mới bị mắng một câu đã đòi sống đòi chết. Giống như chuyện này, nó lại muốn người ta phải dập đầu xin lỗi cha con mình. Làm vậy rồi sau này còn sống ở đây thế nào được nữa!

Mạc Gia Hưng kích động vội vàng đứng dậy, chạy về phía ghế chủ tọa.

“Mục lão gia, Mục lão gia…”

Mạc Gia Hưng vừa chạy vừa gọi lớn.

“Ồ, Mạc Gia Hưng à?”

Mục Trác Vân híp mắt lại nhìn. Lão tài xế này, hắn vẫn còn nhớ.

“Xin ngài nể tình tôi đã phục vụ cho gia đình ngài nhiều năm mà bỏ qua cho con trai tôi. Ngài xem, hôm nay ở đây có biết bao nhiêu người, nào là bạn học, thầy cô, bạn bè…”

Mạc Gia Hưng vội vàng xin xỏ.

“Đừng, đừng. Ông đừng lôi chuyện làm lâu năm ra nói với ta. Nghe cứ như ta bạc đãi, không trả lương cho ông vậy. Lần trước, ta đã nể tình ông làm việc cần cù chăm chỉ mà bỏ qua rồi. Hôm nay, dù ông có nói gì đi nữa thì cũng phải thông qua nó!”

Thái độ của Mục Trác Vân vô cùng kiên quyết.

Mạc Gia Hưng nghe vậy liền luống cuống. Lúc này, hắn thật sự đã nghĩ đến chuyện dập đầu thay con.

Thời đại này rồi, ai nấy đều coi trọng thể diện. Nếu phải làm cái trò dập đầu xin lỗi trước mặt bao nhiêu người thế này, lòng tự tôn sẽ bị đả kích lớn đến mức nào?

“Chuyện này… tôi thay nó, tôi thay nó. Con dại cái mang. Tôi thay nó dập đầu xin lỗi ngài, cho tới lúc nào ngài hài lòng mới thôi.”

Mạc Gia Hưng bối rối nói.

Nói đoạn, người tài xế này quả thật đã quỳ xuống dập đầu trước mặt bao nhiêu người. Mạc Gia Hưng với vầng trán đầy nếp nhăn, ngẩng đầu nhìn Mục Trác Vân đang ngồi ở trên cao.

Trong thoáng chốc, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Mạc Gia Hưng.

Mạc Gia Hưng cảm nhận được vô số ánh mắt đang nhìn mình, cảm giác vô cùng ô nhục.

Nhưng hắn cẩn thận nghĩ lại, cũng không đến nỗi nào. Nếu để Mạc Phàm, một kẻ dùng ma pháp để kiêu ngạo với bạn bè đồng trang lứa phải làm chuyện này, sự ô nhục đó còn lớn hơn gấp vạn lần.

Con trai hắn đã giành được sự công nhận của các nhân vật lớn ở Bắc Thành. Thậm chí còn suýt nữa đánh bại được Vũ Ngang, người được Mục Thị gia tộc trọng điểm bồi dưỡng. Trong ba năm qua, chắc chắn con trai hắn đã phải nỗ lực tu luyện phi thường… Mạc Phàm là một đứa trẻ thông minh. Nó dám cùng Mục Trác Vân đánh cược như vậy, chẳng phải là để lấy lại thể diện cho người cha vô dụng này sau cái vụ bị đuổi đi như một con chó hay sao?

Con trai hắn mạnh hơn hắn rất nhiều. Sau này, nó có lẽ sẽ trở thành một Ma Pháp Sư vô cùng xuất sắc. Hôm nay, nếu nó phải dập đầu xin lỗi người ta, rất có thể sẽ tạo thành một bóng ma tâm lý. Lão là một người tài xế già, không có tiền đồ gì, cả đời này đã mất mặt quen rồi, chút chuyện này thì cũng chẳng thấm vào đâu.

Mạc Gia Hưng thấy Mục Trác Vân vẫn không có dấu hiệu nguôi giận, bèn cắn răng, chuẩn bị quỳ lạy tiếp.

Trên sân quyết đấu, Mạc Phàm chứng kiến cảnh tượng này, nhất thời cảm thấy như có vạn mũi tên xuyên tim. Chưa bao giờ hắn cảm thấy đau đớn quặn thắt đến thế.

Kẻ cao cao tại thượng, sẽ mãi mãi cao cao tại thượng sao?

Kẻ hèn mọn thấp kém, sẽ cả đời hèn mọn thấp kém sao?

Xã hội này, có thật sự tồn tại cái gọi là bình đẳng hay không?

Nếu bình đẳng, thì làm gì có chuyện hắn và Mục Ninh Tuyết vừa đến với nhau đã bị đuổi đánh.

Nếu bình đẳng, thì trong một trận quyết đấu công bằng, dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người, tại sao lại xuất hiện nhiều ma cụ đắt đỏ đến như vậy? Khiến cho một kẻ cỏ rác như hắn cảm thấy khó mà vượt qua được ngọn núi lớn sừng sững trước mặt!

Ở kiếp trước, giai cấp được xác định rất rõ ràng, mọi người đều biết mình ở vị trí nào. Nhưng ở thời đại này, có quá nhiều giai cấp vô hình khiến người ta không thể nhận ra. Điều đáng sợ nhất là, khi còn ở trường học thì ai cũng như ai, nhưng khi bước ra xã hội, sự phân chia giai cấp giống như một tia sét bất ngờ giáng xuống, đánh cho ngươi không kịp trở tay, đánh cho ngươi đau đến không muốn sống!

Người ngồi, kẻ quỳ?

Người đứng và kẻ quỳ, vốn dĩ đã không bao giờ như nhau!

“Cha, người đứng dậy đi.”

Mạc Phàm nói với Mạc Gia Hưng đang ở trước mặt Mục Trác Vân.

Mạc Gia Hưng quay đầu lại, nhưng không dám đứng dậy. Hắn sợ một khi mình đứng lên, Mục Trác Vân sẽ bắt con trai hắn đến xin lỗi.

Còn Mục Trác Vân vẫn ngồi đó, thờ ơ như cũ.

Mạc Phàm liếc nhìn người cha lại một lần nữa hy sinh vì mình, rồi lại nhìn sang lão già Mục Trác Vân không hề có ý định bỏ qua chuyện này.

“Cha, đừng vội hành đại lễ với lão già Mục Trác Vân đó, trận quyết đấu vẫn chưa kết thúc đâu.”

Mạc Phàm nhìn Mạc Gia Hưng, đôi mắt hắn lóe lên một tia lạnh băng cùng sự phẫn nộ tột cùng.

“Hành đại lễ???”

Mạc Gia Hưng nghe con trai mình nói mà không hiểu gì.

Mục Trác Vân lại càng không hiểu thằng nhãi này đang nói cái quái gì.

Hành đại lễ? Mục Trác Vân ta hôm nay mà không bắt cha con nhà ngươi quỳ xuống xin lỗi, ta không còn là Mục Trác Vân nữa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!