Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 87: CHƯƠNG 85: TRỜI SINH SONG HỆ

Lúc này, đám bạn học của Mạc Phàm – Chu Mẫn, Triệu Khôn Tam, Mục Bạch, Trương Tiểu Hầu, Vương Tam Bàn – đều trợn mắt há mồm, ánh nhìn điên cuồng. Chẳng lẽ do đọc quá nhiều sách ma pháp nên sinh ra ảo giác rồi sao? Không được, phải quay về trường làm ngay 10.000 bài tập cho tỉnh táo lại mới được. Sắp đến kỳ thi tốt nghiệp trung học mà xuất hiện ảo giác thế này thì đúng là điềm gở.

Toàn trường chìm trong tĩnh lặng thật lâu, thật lâu!

Lôi Ấn vừa xuất hiện đã khiến nhận thức của tất cả mọi người sụp đổ hoàn toàn, hồi lâu sau vẫn không ai thốt nên lời.

“Ai… ai có thể… ai có thể nói cho ta biết, rốt cuộc… rốt cuộc là chuyện quái gì đang xảy ra không?!”

Vị nam tử họ Chu bật dậy. Hắn đảo mắt nhìn quanh, nhưng chỉ thấy tất cả các nhân vật lớn ở đây đều bị đạo Lôi Ấn kia dọa cho đờ đẫn cả rồi.

Cũng không một ai đứng ra giải thích cho hắn. Chẳng lẽ hắn mù thật rồi sao?

“Trung cấp Ma Pháp sư! Hắn là Trung cấp Ma Pháp sư nên mới thức tỉnh được hệ thứ hai. Chắc chắn là như vậy!” Tiết Mộc Sinh điên cuồng hét lên.

“Không phải!”

Chu hiệu trưởng, người có địa vị cao nhất, lập tức phủ định.

Mọi người liền đổ dồn ánh mắt về phía Chu hiệu trưởng. Giờ phút này, ai cũng tin rằng chỉ có một người đức cao vọng trọng như ông mới có thể giải thích cho đám người đang ngơ ngác, điên cuồng vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đây.

“Hắn vẫn là Sơ cấp Ma pháp sư.” Chu hiệu trưởng khẳng định chắc nịch.

“Vậy tại sao hắn lại có Lôi hệ…”

Chu hiệu trưởng hít một hơi thật sâu. Có thể thấy được tâm trạng của vị nhân vật đức cao vọng trọng nhất thành Bác lúc này kích động đến nhường nào. Ông kích động đến mức cơ mặt cũng run lên, phải hít thở thật sâu mới có thể nói thành lời.

“Trời sinh song hệ! Hắn… Mạc Phàm là… trời sinh song hệ!!”

Cuối cùng, Chu hiệu trưởng cũng nói ra phán đoán của mình.

Đúng vậy, chắc chắn là trời sinh song hệ!

Tu vi của học sinh này tuyệt đối không thể đạt tới Trung cấp. Hắn có thể thi triển kỹ năng Lôi hệ thì chỉ có một lời giải thích duy nhất: trời sinh song hệ!

Hắn thức tỉnh Hỏa hệ, sau đó lại thức tỉnh thêm cả Lôi hệ!

Trường Ma pháp Cao trung Thiên Lan của ông đã cho ra đời một học sinh vô cùng, vô cùng, vô cùng hiếm thấy trên thế giới này – một thiên tài trời sinh song hệ!

“Trời sinh song hệ! Lạy Chúa tôi! Trên đời này thật sự tồn tại trời sinh song hệ sao?”

“Tôi… tôi không biết phải nói gì nữa.”

“Tiết… Tiết Mộc Sinh, Mạc Phàm… không phải là học sinh của ông sao? Ngày hắn thức tỉnh không phải do ông chủ trì à?” Chủ nhiệm Trần Vĩ Lượng ngây người như phỗng, quay sang hỏi Tiết Mộc Sinh đang đứng bên cạnh.

“Đúng là ta, nhưng… ta nhớ rõ ràng hắn chỉ có Hỏa hệ.” Tiết Mộc Sinh cố gắng, cố gắng lục lại ký ức, nhưng hết lần này đến lần khác đều không tài nào nhớ nổi chuyện ngày hôm đó đã xảy ra như thế nào.

Cú sốc này khiến tất cả mọi người quên mất cả trận quyết đấu giữa hai người trẻ tuổi. Việc Mạc Phàm là trời sinh song hệ đã làm chấn động tất cả, khiến mọi người quên mất hôm nay vốn là buổi lễ trưởng thành của Vũ Ngang. Đêm nay, không một ai có thể so được với ánh hào quang của Mạc Phàm. Đêm nay là đêm của hắn, hắn chính là ngôi sao sáng chói nhất.

“Thằng nhóc này… quân đội chúng ta lấy chắc rồi! Ai dám tranh giành với bọn ta, ta tịch thu nhà kẻ đó!” Thống soái quân đội Trảm Không đứng phắt dậy, tuyên bố.

Ở thành Bác này, Trảm Không hắn nào có sợ ai. Kẻ nào dám nhảy ra tranh giành thằng nhóc trời sinh song hệ Mạc Phàm này, hôm nay Trảm Không hắn sẽ tiễn kẻ đó lên đường.

Vãi thật! Nam tử họ Chu vốn tưởng bị điều đến thành Bác là coi như đời tàn, ai ngờ cái chốn khỉ ho cò gáy này lại lòi ra một mầm non ma pháp nghịch thiên như vậy chứ! Mới có Hỏa hệ mà Trảm Không đã để mắt, muốn lôi kéo vào quân đội rồi. Ai mà ngờ được thằng nhóc này lại còn giấu một thiên phú kinh thiên động địa như thế. Trảm Không một khi đã quyết thì dù có phải táng gia bại sản cũng sẽ lôi Mạc Phàm về cho bằng được!

Nam tử họ Chu định đứng lên nói gì đó, kết quả bị Trảm Không dội cho một câu rụng rời.

Mẹ nó chứ, đừng có bá đạo như vậy, Chu gia chúng ta cũng muốn mà!

Hiện tại, nam tử họ Chu hối hận vô cùng, tại sao lúc nãy không mạnh mẽ nhảy ra lôi kéo thằng nhóc này về phe mình. Bây giờ nó đã là trời sinh song hệ, khiến cho tất cả thế lực ở thành Bác đều muốn tranh giành… giành đến mức đầu rơi máu chảy cũng không màng!

“Lão đại Trảm Không, nhiều chuyện ở thành Bác này đúng là do ngài định đoạt, nhưng chuyện giành người thì đâu thể nói chiếm là chiếm được. Ta sẽ bẩm báo chuyện này lên cấp trên. Hội Ma Pháp chúng ta chưa bao giờ bỏ lỡ bất kỳ một thiên tài tuyệt thế nào. Huống hồ, nói về việc bồi dưỡng pháp sư, ai dám tự nhận là am hiểu hơn tổ chức của chúng ta chứ?” Dương Tác Hà liền xông ra nói.

Tiểu gia tộc, tiểu thế gia có thể nể mặt quân đội, nhưng Hội Ma Pháp của bọn họ thì không cần phải như vậy, thích thì cứ làm thôi.

Tịch thu nhà?

Trên thế giới này còn chưa nghe nói có kẻ nào dám tịch thu nhà của Hội Ma Pháp bọn họ!

“Ây da, các vị, nghe lão phu nói một lời được không? Học sinh này là từ trường chúng ta mà ra, cho nên chúng ta nguyện ý dốc hết tài lực để bồi dưỡng nó thành tài. Mong mọi người nể mặt ta mà buông tha cho nó. Cảm ơn, cảm ơn.” Chu hiệu trưởng cũng lên tiếng.

Mẹ kiếp nhà các ngươi! Hai lão già Trảm Không và Dương Tác Hà này lại dám ngang nhiên cướp học sinh chưa tốt nghiệp của ta. Thằng bé này và ta có duyên với nhau! Đừng tưởng một câu dọa là lão phu đây lùi bước, có giỏi thì tịch thu trường của ta xem nào… Đừng quên, rất nhiều người trong quân đội các ngươi cũng xuất thân từ trường của chúng ta đấy. Ngon thì nhào vô!

Còn Mục Trác Vân thì ngơ ngác đứng chết trân tại chỗ. Hắn nhìn mọi người đang chấn động vì Mạc Phàm, nhìn các thế lực lớn tranh giành Mạc Phàm ngay trước mắt mình, rồi lại nhìn Mạc Phàm đang nắm trong tay song hệ Lôi và Hỏa đứng giữa sân đấu.

Mục Ninh Tuyết nhà hắn có thiên phú ma pháp phải nói là vô cùng hiếm thấy, nhưng nói về độ hấp dẫn đối với các thế lực lớn thì… e rằng con gái hắn vẫn thua cái thằng trời sinh song hệ này mấy phần. Dù sao, Mục Ninh Tuyết trời sinh Linh phẩm Băng hệ, nàng tuyệt đối áp đảo bạn bè cùng trang lứa. Nhưng Linh phẩm Băng hệ đối với những đại thế gia phú hào mà nói, vẫn có thể dựa vào tài nguyên mà tạo ra được. Còn trời sinh song hệ, dù có đốt đèn tìm khắp thế gian cũng không thể nào tìm ra người thứ hai!

Có thể nói, vào lúc này, ngay cả bản thân Mục Trác Vân hắn cũng muốn lôi kéo thằng nhóc này về phe mình.

“Mau đứng dậy, lão đệ Mạc Gia Hưng, mau đứng dậy đi. Ta chỉ muốn dạy dỗ con trai ngươi một chút thôi, sao có thể làm ra chuyện như vậy được chứ.” Mục Trác Vân vội vàng đỡ Mạc Gia Hưng đứng lên, thái độ quay ngoắt 180 độ.

Mạc Gia Hưng được đỡ dậy, vẫn còn hoang mang không hiểu, bèn đảo mắt nhìn khắp bốn phía.

Có lẽ một người tài xế quèn như ông không hiểu trời sinh song hệ đại biểu cho điều gì, nhưng chỉ cần nhìn vẻ mặt của những nhân vật tai to mặt lớn xung quanh, nhìn cảnh bọn họ tranh giành nhau, ông cũng biết con trai mình kiệt xuất đến nhường nào.

Không, hai từ ‘kiệt xuất’ có lẽ không đủ để hình dung. Con trai ông đã làm chấn động cả cái thành Bác này rồi!

Tốt quá rồi… thật sự… thật sự tốt quá rồi! Không uổng công ông bán đi căn nhà duy nhất để cho con vào được trường Ma pháp Cao trung Thiên Lan. Nếu lúc đó ông do dự một chút thôi, có lẽ ông đã tự tay bóp chết một pháp sư thiên tài ngay từ trong trứng nước. Nhìn vẻ mặt của những đại nhân vật kia, nhìn cảnh bọn họ tranh giành không chút nể nang… Lão thiên ơi, Mạc Gia Hưng ta đã tích đức gì mà sinh được một đứa con trai xuất chúng đến vậy!

Mạc Gia Hưng lau vội nước mắt trên mặt rồi đứng thẳng người dậy.

Cuộc sống bận rộn, thu nhập thấp kém, cộng thêm hoàn cảnh đưa đẩy khiến ông phải luôn khom lưng uốn gối. Bình thường, ông phải cúi đầu, thậm chí quỳ lạy trước những người giàu có này… Rốt cuộc, bây giờ ông cũng đã hiểu vì sao lúc nãy con trai lại bảo ông đứng thẳng lưng lên. Đó là vì từ giờ phút này trở đi, hai cha con họ không cần phải quỳ gối cúi mình trước bất kỳ ai nữa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!