“Đại ca, Vũ Ngang vẫn còn nằm trên sân đấu.”
Mục Hạ lên tiếng nhắc nhở Mục Trác Vân.
Sắc mặt Mục Trác Vân lập tức sa sầm.
Mẹ kiếp, suýt nữa thì quên mất, hôm nay là lễ trưởng thành của con trai ta Vũ Ngang. Tại sao buổi lễ long trọng thế này lại biến thành ngày tên tiểu tử vô liêm sỉ Mạc Phàm gây chấn động cả Thành Bác vậy!
Mà đáng hận hơn nữa là trận quyết đấu ma pháp này hắn đã thua, đồng nghĩa với việc hắn phải xin lỗi hai cha con Mạc Phàm trước mặt bao nhiêu quan khách ở đây!
Nghĩ đến đây, lồng ngực Mục Trác Vân phập phồng kịch liệt, huyết áp như muốn tăng vọt.
…
Trên sân quyết đấu, Mạc Phàm cũng lười nhìn thằng Vũ Ngang đang nằm sóng soài trên đất chẳng khác gì một con chó chết.
Bối cảnh à! Dám ở trước mặt lão tử mà khoe khoang bối cảnh. Ngươi không biết lão tử đây chuyên trị cái loại giả tạo chó chết nhà các ngươi sao!
Mạc Phàm quay người, đi về phía khán đài.
Kết quả đã quá rõ ràng, hắn thắng.
Dù thấy cả khán trường sợ đến nổi da gà, nhưng điều đó không quan trọng. Lúc này, điều hắn quan tâm nhất chính là vẻ mặt của lão già khốn kiếp Mục Trác Vân trông như thế nào.
Quả nhiên, vẻ mặt lão già Mục Trác Vân bây giờ trông như thể tức đến hộc máu.
“Lúc trước cha ta đã quỳ làm mẫu cho ông xem rồi. Lão già, ông đã thấy thì giờ làm theo đi chứ.”
Mạc Phàm đi tới trước mặt Mục Trác Vân, hừ lạnh một tiếng.
Ngày hôm nay, lão tử đã chờ đợi từ rất lâu rồi. Vừa hay có tất cả mọi người ở đây để chứng kiến Mục Trác Vân ngươi nếm trải cảm giác phải khúm núm trước người khác là như thế nào!
Gương mặt già nua của Mục Trác Vân bắt đầu run lên bần bật.
Thật ra hắn rất để tâm tới Mạc Phàm, sợ tiểu tử này lật kèo nên đã cố tình chuẩn bị cho Vũ Ngang một bộ áo giáp ma cụ. Nhưng hắn có nằm mơ cũng không ngờ Mạc Phàm lại là trời sinh song hệ, mà Lôi Ấn còn tu luyện tới cấp thứ ba!
Buổi lễ trưởng thành long trọng của con trai hắn đã hoàn toàn trở thành sân khấu cho màn “nhất minh kinh thiên” của tên tiểu tử này. Trở thành bệ phóng cho kẻ khác, cảm giác này khiến hắn tức sôi máu.
“Chuyện kia… Không sao, không sao đâu. Thật ra Mục lão gia vẫn luôn chiếu cố chúng ta. Mạc Phàm, hay là chuyện này bỏ qua đi con.”
Cuối cùng, Mạc Gia Hưng vẫn là một người lương thiện. Ông cảm thấy việc bắt Mục Trác Vân quỳ xuống xin lỗi chẳng khác nào giết chết lão, nên lên tiếng khuyên can con trai. Dù sao người ta cũng là một nhân vật có máu mặt, nên cho họ chút thể diện.
“Đúng vậy, đúng vậy. Chuyện này bỏ qua đi. Tối nay ở đây, quả thật mọi người đã được mở mang tầm mắt.”
Mục Hạ vội vàng nhảy ra nói, thái độ vẫn như một con buôn khéo léo, mang theo vài phần nịnh nọt.
Bỏ qua ư?
Nếu lúc nãy, lão khốn Mục Trác Vân này có ý định bỏ qua mọi chuyện thì có lẽ hắn cũng cho qua, không cần phải dùng đến Lôi Ấn để nghiền nát bọn họ!
“Hừ, chỉ là một cái dập đầu tạ lỗi, có gì khó khăn đâu. Mục Trác Vân ta đã nói là làm. Cược thua thì phải chịu!”
Mục Trác Vân hung hăng phun ra một câu.
Nói xong, lão đã đứng trước mặt Mạc Gia Hưng.
Miệng thì nói đầy kiêu hãnh, nhưng động tác lại có chút cứng nhắc.
Thật sự phải quỳ xuống dập đầu xin lỗi hai cha con bọn họ sao?
Có lẽ sau cái dập đầu này, Mục Trác Vân hắn cũng chẳng còn mặt mũi nào ở đất Thành Bác này nữa.
Khốn kiếp, thật sự quá khốn khiếp! Trời sinh song hệ, loại thiên phú nghịch thiên này tại sao lại rơi vào tay tên hỗn đản Mạc Phàm kia chứ. Bảo sao hắn không hề sợ hãi khi đến quyết đấu, thì ra thằng oắt con này còn giấu con bài tẩy.
Dù Mục Trác Vân đã cáo già đề phòng, nhưng lại không hề nghĩ tới đối phương là trời sinh song hệ.
Sau một hồi giãy dụa, Mục Trác Vân cắn răng, từ từ khuỵu hai gối xuống.
“Mục lão ca, đừng vậy, đừng làm vậy. Ai, chúng ta cũng không có thâm cừu đại hận gì, hà cớ phải làm thế. Hơn nữa thời đại này rồi, cần gì phải làm vậy. Cổ nhân có câu ‘một nụ cười xóa tan mọi cừu hận’. Chúng ta xem như chuyện này chưa từng xảy ra đi.”
Mạc Gia Hưng vội vàng đỡ Mục Trác Vân dậy.
Mục Trác Vân có chút ngạc nhiên nhìn Mạc Gia Hưng.
Đối với chuyện này, hầu hết mọi người đều sẽ vô cùng hả hê. Trên đời này, không phải ai cũng được Mục Trác Vân hắn quỳ lạy tạ lỗi. Huống hồ mới vừa rồi, chính Mạc Gia Hưng còn phải quỳ trước mặt lão.
“Mạc Phàm, chuyện này dừng ở đây thôi con.”
Mạc Gia Hưng quay lại nói với Mạc Phàm.
Mạc Phàm nhún vai. Cha hắn đã lên tiếng, chẳng lẽ hắn không nghe.
Dù sao thì Mục Trác Vân cũng đã khuỵu gối, coi như đã dập đầu rồi. Oán khí bao năm của hắn cũng đã theo đạo Lôi Ấn cuồng bạo kia mà phát tiết ra ngoài hết.
“Hay, nói hay lắm! ‘Một nụ cười xóa tan mọi cừu hận’. Quả thật hôm nay là một ngày vui mừng nhất. Bởi vì hôm nay, Thành Bác chúng ta đã cho ra đời một thiên tài trời sinh song hệ kiệt xuất, khiến tất cả mọi người ở đây đều chấn động. Trước đó không lâu, Mục Ninh Tuyết trời sinh Linh phẩm Băng hệ đã làm chúng ta cảm thấy tương lai của Thành Bác sẽ trở nên huy hoàng. Ai ngờ được Mạc Phàm, trời sinh song hệ, lại còn kinh khủng hơn một bậc. Quả thật ông trời rất ưu ái Thành Bác của chúng ta!”
Chu hiệu trưởng đức cao vọng trọng cất tiếng cảm khái.
Thành Bác ở phương Nam không phải là một thành thị đặc biệt xuất chúng. Đã không biết bao nhiêu năm rồi, nơi này chưa từng xuất hiện một vị Ma pháp sư nào thực sự xuất sắc.
Nhưng giờ đây, với Mục Ninh Tuyết trời sinh Linh phẩm Băng hệ và Mạc Phàm trời sinh song hệ, hai người này có thể khiến Thành Bác vang danh, trở thành một thành thị đáng chú ý nhất ở phương Nam!
Nghĩ đến đây, tất cả các nhân vật lớn có mặt đều không khỏi kích động.
“Mạc Phàm, ta đã nói rồi, chỉ cần ngươi gia nhập quân đội của chúng ta, tương lai chắc chắn sẽ trở thành một thủ lĩnh. Lúc đó, tài nguyên tu luyện nhiều không kể xiết. Về chuyện thăng quan tiến chức, ta khẳng định một câu, sẽ rất nhanh.”
Trảm Không là người đầu tiên nhảy ra, nói một cách nghiêm túc.
“Trảm Không, ngươi làm cái gì vậy? Lựa chọn gia nhập thế lực nào là quyền tự do của mỗi người. Ngươi cứ cưỡng ép lôi kéo như vậy là có ý gì?”
Dương Tác Hà tức giận nói.
“Ta khinh! Thế này mà gọi là cưỡng ép lôi kéo sao? Ta và Mạc Phàm vốn xưng huynh gọi đệ, hắn là đệ đệ kết nghĩa của ta.”
Trảm Không trừng mắt nói.
La Vân Ba và Phan Lệ Quân, hai vị huấn luyện viên đứng bên cạnh, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
Lão đại Trảm Không và Mạc Phàm thành huynh đệ kết nghĩa từ lúc nào vậy?
“Huấn luyện viên trưởng, ngài làm loạn cái gì đó?”
Mạc Phàm cũng không vừa, nói lại.
“A? Ngươi không hài lòng sao? Vậy thì ngươi làm đại ca. Ngươi làm đại ca kết nghĩa của ta cũng được. Dù sao sau khi ngươi gia nhập quân đội, ta đảm bảo ngươi sẽ vinh hoa phú quý suốt đời.”
Trảm Không lập tức nói.
Mồ hôi của La Vân Ba và Phan Lệ Quân giờ chảy như thác.
Trời đất quỷ thần ơi! Ngài đường đường là thủ lĩnh quân đội Thành Bác lại có thể hạ mình gọi một tiểu tử 18 tuổi làm đại ca. Thể diện của quân đội đã bị lão đại vứt đi đâu hết rồi. Lão đại Trảm Không, ngài có thể giữ một chút liêm sỉ của quân nhân không vậy?
Giờ phút này, hai vị huấn luyện viên chỉ muốn kéo lão đại của mình đi, thật sự quá mất mặt, xấu hổ muốn độn thổ