【 Chiến giáp Thâm Uyên - Lãnh Chúa: Chiến giáp tiên phong của đại quân tinh nhuệ vương triều Hắc Đế. Sở hữu sức chiến đấu cấp Lãnh Chúa, sẽ tự động thảo phạt dã thú trong khu vực tác chiến! 】
Nhìn vào bảng thông tin, Hứa Kinh Niên mới phát hiện vẻ ngoài của Chiến giáp Thâm Uyên này tương tự như khẩu Kinh Hãi Đại Pháo.
"Đều là sản phẩm đến từ vương triều Hắc Đế, thế lực này rốt cuộc là gì nhỉ?"
Hắn hơi thắc mắc.
Ngay cả Chiến giáp Thâm Uyên cấp Lãnh Chúa mà cũng có thể chế tạo hàng loạt, thực lực này đúng là hơi bị khủng bố rồi!
Ông!
Đúng lúc này, Chiến giáp Thâm Uyên bắt đầu chuyển động, bề mặt của nó chiếu ra một bản đồ 3D.
Trong bản đồ 3D được chiếu ra, nó đánh dấu toàn bộ khu vực cần bảo vệ thành màu xanh lá.
Đó chính là phạm vi được đống lửa của Hứa Kinh Niên chiếu sáng.
Tiếp đó, Chiến giáp Thâm Uyên bước những bước chân máy móc, bắt đầu tuần tra trong khu vườn.
Nó hoàn toàn tự động bảo vệ gia viên.
Dường như nó không chịu sự điều khiển của Hứa Kinh Niên, có lẽ một khi có dã thú địch xâm nhập vào phạm vi chiếu sáng của đống lửa, Chiến giáp Thâm Uyên sẽ bắt đầu phản kích.
Đông! Đông!
Tiếng bước chân nặng nề vang vọng trong vườn.
Hứa Kinh Niên lại không hề cảm thấy ồn ào, ngược lại còn thấy tràn đầy cảm giác an toàn.
“Ríu rít!”
Hắn đặt Diệp Tử xuống.
“Tốt rồi, đi làm ruộng thôi.”
Hứa Kinh Niên cúi xuống véo nhẹ đôi tai xù lông của Diệp Tử.
Sau đó, hắn đi đến bên cạnh Chiến giáp Thâm Uyên, muốn tìm hiểu trước thực lực của thứ này.
Để trong lòng có sự chuẩn bị.
Đông!
.
Có điều, Chiến giáp Thâm Uyên dường như chẳng muốn để ý đến hắn, khi Hứa Kinh Niên chặn đường, nó sẽ trực tiếp đi vòng qua.
Trí thông minh khá thấp.
Nó cũng không thể đối thoại với hắn, càng không có khả năng điều khiển, đúng là một vệ sĩ tận tâm tận tụy bảo vệ gia viên.
“Haiz, thôi được rồi...”
Hứa Kinh Niên lắc đầu, Chiến giáp Thâm Uyên này trông tuy giống bọ hung, nhưng xét về chất liệu thì vẫn ngầu phết.
Giống như Kinh Hãi Đại Pháo, đều đến từ cùng một lò, chắc chắn không phải hàng lởm.
Bây giờ tuần thứ ba đã kết thúc, chỉ còn tuần cuối cùng trọn vẹn để có thể yên ổn trôi qua.
Sau đó, mê vụ sẽ sớm phun trào.
Dã thú sẽ bạo loạn, điên cuồng tấn công vào đống lửa!
Đến lúc đó, một trận chiến không thể tránh khỏi là điều chắc chắn, tự nhiên cũng có thể thấy được thực lực của Chiến giáp Thâm Uyên này!
"Cố gắng hơn nữa, tuần sau cũng giành hạng nhất. Cứ như vậy, trong nhà sẽ có hai cỗ Chiến giáp Thâm Uyên!"
Hứa Kinh Niên cảm thấy cực kỳ vững tâm.
Hai cỗ Chiến giáp Thâm Uyên có sức chiến đấu cấp Lãnh Chúa, cộng thêm Nguyên Bảo thăng cấp Lãnh Chúa đã là chuyện chắc như đinh đóng cột.
Đến lúc đó, trong gia viên của hắn sẽ có ba sức chiến đấu cấp Lãnh Chúa, có thể sát cánh chống lại đợt tấn công của dã thú!
Còn có hiệu ứng thiêu đốt phụ trợ từ đống lửa.
Thế này thì, chỉ cần không kéo đến bảy tám con cự thú cấp Lãnh Chúa, gia viên của hắn sẽ không dễ dàng gặp nguy.
Hiện tại, ít nhất trong lòng Hứa Kinh Niên đã có sự chuẩn bị.
Bây giờ số người sống sót quá ít, hắn cảm thấy, đến lúc đó qua một đợt, e là lại có cả đống người phải bỏ mạng...
Mà đúng lúc này, mê vụ tử vong bốn phía thế mà lại cuồn cuộn chuyển động như hắn tưởng tượng!
"Cái quái gì vậy?"
Hứa Kinh Niên kinh hãi, ngay lập tức dùng liên kết tinh thần gọi Nguyên Bảo mau về nhà.
Thế nhưng.
Chỉ thấy mê vụ cuộn trào, tạo thành một vòng xoáy trên đỉnh gia viên, từ bên trong hạ xuống một luồng mê vụ hình dạng lệnh bài!
Nó rơi xuống bên cạnh đống lửa, lơ lửng giữa không trung.
【 Lệnh bài Thâm Uyên: Chỉ định sủng thú, giúp nó nhận được sự công nhận từ Thâm Uyên, mê vụ tử vong sẽ trở nên thân thiện với nó, đồng thời có khả năng thao túng mê vụ trong phạm vi mười mét! 】
【 Thời gian còn lại: Bảy ngày 】
"Hóa ra là phần thưởng cho người đứng đầu bảng đấu đơn, cứ tưởng mê vụ phun trào sớm chứ!"
Hứa Kinh Niên bừng tỉnh ngộ.
Sau khi xem xong mô tả của lệnh bài mê vụ này, hắn lập tức hết hoảng.
Sủng thú sử dụng lệnh bài này là có thể thao túng mê vụ!
Thế thì bá quá rồi!
Cứ như vậy, nếu Hứa Kinh Niên muốn ra ngoài thăm dò thì cũng không cần đuốc nữa.
Bởi vì phần thưởng đấu đơn lúc đầu hắn không rõ là gì, nên cũng không mong chờ như Chiến giáp Thâm Uyên.
Nhưng xem ra thế này.
Hình như cũng không tệ chút nào!
“Giáp?!”
Nguyên Bảo từ trong hầm chui ra, vẻ mặt căng thẳng, vội vàng chạy đến bên cạnh chủ nhân hỏi xem đã xảy ra chuyện gì.
Vừa rồi mệnh lệnh Hứa Kinh Niên đưa ra rất khẩn cấp, nên nó cũng không dám chậm trễ một khắc nào mà chạy về ngay.
"Nguyên Bảo ngươi về nhanh thật, quá tuyệt! Nhưng xin lỗi nhé, không có chuyện gì đâu, là ta phán đoán sai..."
Hứa Kinh Niên lắc đầu xin lỗi.
Nguyên Bảo có thể nhanh chóng chạy về, nghe lời chủ nhân như vậy là một việc rất đáng khen ngợi.
Nhưng lại không có chuyện gì xảy ra.
Cho nên Hứa Kinh Niên cho rằng, phải nói rõ cho Nguyên Bảo, để tránh sau này nó không coi ra gì, diễn lại vở "Cậu bé chăn cừu"...
"Giáp."
Nguyên Bảo cọ cọ móng vuốt.
Nó thì chẳng quan tâm gì cả, chỉ cần không phải đánh nhau là mọi chuyện đều ổn, quay người chuẩn bị tiếp tục xuống hầm đào khoáng.
"Chờ chút, ta đưa sức mạnh Thâm Uyên này cho ngươi điều khiển trước đã, lát nữa còn phải mở rương!"
Hứa Kinh Niên nói xong liền đi đến trước lệnh bài mê vụ, sau đó thao tác một phen, xác định đối tượng là Nguyên Bảo.
Lập tức.
Lệnh bài mê vụ bay thẳng về phía Nguyên Bảo, sau đó đập vào cơ thể bọc thép của nó rồi nổ tung thành khói đen.
Khói đen lại tụ thành một luồng, toàn bộ chui vào mảnh vảy sắt giữa trán Nguyên Bảo.
Và mảnh vảy đó lập tức biến thành màu đen.
“Giáp?!”
Nguyên Bảo thì vô cùng kinh ngạc.
Trong nháy mắt, nó đã nắm được cách sử dụng sức mạnh Thâm Uyên, ngạc nhiên nhìn về phía chủ nhân.
"Nhìn ta làm gì, mau thử xem cái gọi là sức mạnh Thâm Uyên này thao túng mê vụ như thế nào?"
Hứa Kinh Niên chỉ thị.
"Giáp!"
Nguyên Bảo gật đầu.
Nó cũng cảm thấy năng lực này thật khó tin, muốn thử ngay lập tức.
Liền chạy đến rìa mê vụ.
Nó giơ móng vuốt lên.
Vù!
Lập tức, mê vụ trước mặt nó cũng bắt đầu cuộn trào dữ dội.
Khi thì tách ra hai bên.
Lúc lại khép vào.
Nguyên Bảo chơi rất vui vẻ, nó cảm giác những luồng mê vụ tử vong này như một bộ phận của chính mình, có thể tùy ý điều khiển.
Còn Hứa Kinh Niên thì quan sát.
Hắn nhìn mê vụ tử vong lúc nhúc di chuyển như vật sống.
Loại mê vụ này, đúng như cái tên tử vong của nó, trong sương mù ẩn chứa năng lượng ăn mòn yếu ớt.
Với làn da của sinh vật bình thường, về cơ bản chỉ cần dính một chút là sẽ đau đến chết đi sống lại, phần tiếp xúc sẽ bị huyết nhục thối rữa tan rã.
Vậy mà Nguyên Bảo lại có thể tùy ý điều khiển mê vụ tử vong.
Quan trọng nhất là, hắn nhìn vào bộ hàm sắt của Nguyên Bảo, nảy ra một ý nghĩ táo bạo.
"Nguyên Bảo, hay là ngươi thử tập trung hết đám mê vụ này lại, vo thành một quả cầu nhỏ xem?"
Hắn chỉ huy.
"Giáp?"
Nguyên Bảo nghiêng đầu thắc mắc.
Sau đó nó giơ cả hai móng vuốt lên, không ngừng xoa qua xoa lại trong không khí, trông hệt như đang vò mạt chược...
Mà mê vụ tử vong đen kịt trước mặt nó cũng bắt đầu xoay tròn, đồng thời không ngừng tụ lại về phía trung tâm.
Một lát sau.
Không biết đã nén bao nhiêu mê vụ tử vong.
Cuối cùng, trên móng vuốt của Nguyên Bảo, lơ lửng một quả cầu năng lượng đen nhánh.
"Giáp?"
Nó sáng mắt lên, không cần Hứa Kinh Niên mở miệng, liền há bộ hàm sắt ra, ngoạm một phát nuốt chửng...