Nguyên Bảo nuốt quả cầu năng lượng đen nhánh được dung hợp từ sương mù tử vong vào bụng.
Rồi tiêu hóa nó ngay lập tức.
Chỉ một quả như vậy mà năng lượng hấp thụ đã bằng khoảng một phần mười Hỏa Tinh hoặc Nham Tinh.
"Vầy cũng được à!"
Hứa Kinh Niên kinh ngạc.
Chỉ một ý nghĩ của hắn mà lại thành công!
Mặc dù Nguyên Bảo phải mất ít nhất năm sáu phút để dung hợp đám sương mù tử vong này...
Mà năng lượng thu được cũng chỉ bằng một phần mười khoáng thạch.
Với khoảng thời gian đó, nếu may mắn, nó đã có thể đào được một viên Nham Tinh rồi.
Nhưng khoáng thạch thì có hạn, đào hết một mỏ quặng là lại phải đi tìm mỏ mới.
Còn sương mù tử vong lại là tài nguyên có ở khắp mọi nơi trong thế giới này, lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn...
Tương đương với việc chỉ cần Nguyên Bảo có thể liên tục nắm giữ Sức mạnh Vực Sâu thì sẽ không bao giờ phải lo thiếu tài nguyên.
Đây là một tin tốt.
Ít nhất cũng cho Hứa Kinh Niên một sự đảm bảo cơ bản, không cần lo lắng sau khi đào hết khoáng thạch thì Nguyên Bảo sẽ không có gì để ăn.
"Giáp!"
Nguyên Bảo tiêu hóa xong quả cầu năng lượng đen nhánh, toàn thân khẽ run lên.
Nó lại được nếm thử hương vị mới!
Vừa chua vừa chát...
Cảm giác hơi bị phê!
Mà Hứa Kinh Niên vẫn luôn bật đồng bộ cảm giác, hắn thông qua trạng thái đồng cảm để phán đoán thuộc tính của quả cầu năng lượng đen nhánh.
Phần lớn là thuộc tính Ám.
Còn một phần nhỏ phức tạp hơn, hắn khó mà phân biệt được thuộc tính, nếu phải miêu tả thì nó giống như sát khí cực độ...
Đây cũng chính là nguyên nhân khiến sương mù tử vong có tính ăn mòn.
"Tiểu quỷ, quả cầu năng lượng dung hợp từ sương mù này không chỉ ăn được đâu, mà còn có thể dùng để chiến đấu nữa đấy!"
Hứa Kinh Niên nói với Nguyên Bảo.
Dù sao thì quả cầu năng lượng đen nhánh đó cũng là do không biết bao nhiêu sương mù tử vong nén lại mà thành.
Tính ăn mòn của nó đương nhiên cũng gấp trăm lần sương mù tử vong!
Nếu ném ra để tấn công đối thủ, nói quá lên một chút thì về cơ bản có thể đạt được hiệu quả tương tự như một "lỗ đen"!
Bất cứ thứ gì bằng xương bằng thịt dính phải đều sẽ bị ăn mòn nhanh chóng, hệt như bị lỗ đen hút vào vậy...
Quá khủng bố!
Hứa Kinh Niên không ngờ rằng Sức mạnh Vực Sâu mà hắn chẳng hề để tâm này lại bá đạo đến thế!
Bây giờ, hắn cũng không nói được rốt cuộc là Chiến giáp Vực Sâu cấp Lãnh Chúa tốt hơn, hay Sức mạnh Vực Sâu tốt hơn.
Hoặc có thể nói, cả hai phần thưởng đều ngon!
Chiến giáp Vực Sâu, nếu mỗi tuần đều có thể ổn định hạng nhất, vậy thì mỗi tuần sẽ sản xuất hàng loạt được một chiến lực cấp Lãnh Chúa!
Sức mạnh Vực Sâu, nếu cũng ổn định hạng nhất mỗi tuần, thì Nguyên Bảo về cơ bản có thể trở thành chủ nhân sương mù!
"Không tệ!"
Chỉ có thể nói, không uổng phí thời gian và công sức của Hứa Kinh Niên.
Nói thật, ở Đấu trường Vực Sâu hành gà cả một đêm, mà Nguyên Bảo lại nghiền ép tuyệt đối.
Cứ như xem kịch vậy.
Nhưng xem lâu khó tránh khỏi nhàm chán...
"Chiến giáp Vực Sâu và Sức mạnh Vực Sâu đều rất tốt. Tiếp theo là mở rương, nào, Nguyên Bảo!"
Hứa Kinh Niên gọi tiểu quỷ lại.
Đồng thời đi đến bên đống lửa, vừa đúng lúc bọn họ nghiên cứu Sức mạnh Vực Sâu thì rương báu đã được gửi đến.
Vẫn là rương báu Kim Cương lấp lánh kinh điển và rương báu chiến lực sủng thú Bạch Cốt.
Phần thưởng hạng nhất của hai bảng xếp hạng!
"Diệp Tử, mày cũng thế, đừng trồng cây nữa, mau tới thử vận may đi!"
Hứa Kinh Niên gọi.
Coi như là một cậu nhóc vừa mới ra đời, đương nhiên cũng phải để nó mở vài cái rương báu.
Xem xem nó là phúc tinh trời sinh, hay là sao chổi bẩm sinh...
Diệp Tử chậm rãi chạy tới.
Có Nguyên Bảo ở bên cạnh, nó có vẻ hơi rụt rè, không dám có hành động gì lớn.
Chỉ cần không phải đi dò đường hay đang ở trong tình thế nguy hiểm, phần lớn thời gian Nguyên Bảo đều tháo mũ trùm ẩn thân xuống.
Bởi vì nếu đội mũ lên, chủ nhân sẽ dễ lơ là và không tìm thấy nó...
Nó thích cảm giác khi vừa chui ra khỏi hang, chủ nhân liền lập tức nhìn sang, cùng với ánh mắt công nhận thỉnh thoảng lóe lên của chủ nhân...
Mũ trùm được treo ở sau gáy.
Khi cần giảm cảm giác tồn tại, nó chỉ cần dùng móng vuốt nhấc mũ trùm lên là được.
"Giáp!"
Lúc này Nguyên Bảo thấy Diệp Tử tới, liền dứt khoát đưa móng vuốt ra, vỗ lên bờ vai đầy lông của cậu nhóc.
Còn gật đầu tán thành.
Rõ ràng là đang ra hiệu: "Tiểu đệ, đại ca sẽ che chở cho mày, cảm động không?"
“Chít chít…”
Diệp Tử rụt người gật đầu.
Nhìn hai sủng thú tương tác thân mật, Hứa Kinh Niên mỉm cười.
Hắn đương nhiên biết rõ cảm xúc của từng đứa sủng thú.
Tuy Diệp Tử có hơi sợ hãi.
Nhưng Nguyên Bảo hoàn toàn là thân thiện, không có chút ác ý nào.
Hứa Kinh Niên cảm thấy không cần thiết phải ngăn cản Nguyên Bảo thân thiết với Diệp Tử, tiếp xúc nhiều một chút, quen rồi sẽ ổn thôi.
Nếu không, sủng thú chỉ thân với chủ nhân mà không có sự gắn kết với nhau thì cảm giác cũng không đúng lắm.
Sau đó.
Hắn mở kênh chat của Nhà Khoáng Thạch, trao đổi một lượt với mấy khách hàng trung thành.
Kẻ Hủy Diệt và Siêu Cấp Tiểu Vân đều ngay lập tức gửi yêu cầu giao dịch rương báu của họ qua.
Đây là vé vào cửa mà họ đã hứa trước đó.
Hứa Kinh Niên dùng không khí để trao đổi.
Rất nhanh, bên cạnh đống lửa lại có thêm hai cái rương báu.
Thứ hạng sủng thú của Kẻ Hủy Diệt cao hơn tuần thứ hai một bậc, lên hạng tám.
Nhưng phần thưởng vẫn là rương báu hỗ trợ sủng thú.
Còn Siêu Cấp Tiểu Vân, trong tuần thứ ba, sau khi có Hỏa Tinh của Hứa Kinh Niên để khởi động, cũng đã lọt vào top một ngàn.
Phần thưởng là rương báu Hoàng Kim.
Như vậy là đã có bốn cái rương báu.
Nhưng vẫn chưa hết.
"Thánh liếm" đại lão A Hổ cũng gửi yêu cầu giao dịch rương báu của hắn tới, là một cái rương báu Bạch Kim.
Vẫn là trao đổi bằng ba mươi viên Nham Tinh.
Nhưng như vậy cũng vừa vặn làm cạn kiệt kho Nham Tinh trong nhà.
Lúc này chỉ còn lại chưa tới mười viên Nham Tinh.
Số lượng ít đến đáng thương.
Kể cả cho Nguyên Bảo ăn hết, thanh tiến độ trưởng thành cũng chỉ tăng được nhiều nhất là 10%...
May mà bây giờ đã có Sức mạnh Vực Sâu.
Nguyên Bảo hóa thân thành chủ nhân sương mù, có thể vò nặn ra quả cầu năng lượng đen nhánh, không còn phải lo lắng tài nguyên cạn kiệt nữa.
Tuy nhiên, mỏ khoáng chắc chắn vẫn phải đào, dù sao năng lượng từ việc nén sương mù thực sự quá ít!
Không đủ cho Nguyên Bảo nhét kẽ răng.
Muốn tăng trưởng thần tốc thì vẫn phải cần đến khoáng thạch...
Thế là.
Hứa Kinh Niên cùng Nguyên Bảo và Diệp Tử đối mặt với đống lửa, đứng thành một hàng, khuôn mặt ai nấy đều lấp lánh ánh lửa.
Mà trước mặt họ.
Là năm loại rương báu khác nhau được xếp ngay ngắn, mỗi cái đều có ngoại hình rất đặc biệt!
“Hoàng Kim, Bạch Kim, Kim Cương lấp lánh, hỗ trợ sủng thú, chiến lực sủng thú! Phen này mở rương mỏi tay luôn!”
Hứa Kinh Niên nghiêm túc suy nghĩ một chút.
Cuối cùng, hắn vẫn không chống lại được sự cám dỗ của việc mở rương, quyết định tự mình mở một lần nữa!
Hắn xui xẻo, nên sẽ mở cái rương Hoàng Kim cùi nhất.
Diệp Tử là lính mới, vậy cứ để nó mở hai cái xịn nhất xem sao, rương báu hỗ trợ sủng thú và rương báu chiến lực sủng thú đều giao cho nó.
Nguyên Bảo vận may không tệ, cho dù cấp bậc rương báu thấp một chút, mở ra bảo vật cũng sẽ không kém!
Rất tốt, phân chia hợp lý!
Hứa Kinh Niên quyết định, hắn sẽ mở đầu cho may mắn, nếu xui xẻo thì coi như lót đường cho hai đứa sủng thú.
Nếu may mắn thì coi như là đầu xuôi đuôi lọt!
“Nhìn cho kỹ đây, để chủ nhân của các ngươi dò đường trước đã!”
Hứa Kinh Niên nói.
Hắn vốn định xoa đầu hai đứa sủng thú, nhưng lại sợ hút hết vận may của chúng nó nên đi thẳng lên luôn.
Sau đó dùng tay, nhẹ nhàng vỗ vào nắp rương.
Rầm!
[Bạn đã mở rương báu Hoàng Kim, nhận được: Bản thiết kế Nền Đá Phù Văn x1]
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽