Trong trường hợp này.
Bình thường, người trên mặt đất không trông chờ sủng thú tự mình trở nên cường đại, mà hy vọng đem năng lực của nó phân phối cho những người khác, càng nhiều càng tốt...
Mỗi người bọn họ.
Chỉ cần được thủ hộ thần thú bảo hộ, liền có thể nhận được một phần năng lực.
Ví dụ như khả năng nhìn xa của Lâm Ngữ.
Chính là đến từ một thủ hộ thần thú thuộc loài diều hâu.
Mà năng lực như của Nguyên Bảo: phun lửa từ mông, sau đó hóa lớn trong ánh kim quang...
Lâm Ngữ chỉ dùng mắt thường thì không thể nhìn ra đẳng cấp cụ thể, không biết Nguyên Bảo đang nện tơi bời một con cự thú cấp Lãnh Chúa.
Nàng chỉ là thực sự không tài nào phán đoán được, loài người mà nhận được năng lực này thì có ích lợi gì chứ?
Phun lửa từ mông, nghe có hơi...
Thậm chí còn không bằng năng lực nhìn xa nữa!
Nhưng Hante thì lại khác!
Nó một quyền đấm nổ đầu của một con dã thú mãng xà khổng lồ, thậm chí trực tiếp nổ tung thành một đống máu thịt bầy nhầy...
Màn thể hiện sức mạnh này, nếu không biết rõ đẳng cấp, thậm chí còn kinh người hơn cả Nguyên Bảo!
Dù sao, con cự mãng cấp Trác Việt này có kích thước cũng không nhỏ hơn con cự thú cấp Lãnh Chúa mà Nguyên Bảo đang đập là bao.
"Con này mình cũng muốn!"
Lâm Ngữ hưng phấn tự nhủ.
Nàng càng coi trọng Hante hơn...
Bởi vì loại sủng thú hệ sức mạnh này, Lâm Ngữ biết trên mặt đất cũng có những loại thủ hộ thần thú tương tự.
Ví như, những công nhân bốc vác mà nàng từng thuê trước đây, bọn họ đều nhận được sự chúc phúc của một thủ hộ thần thú.
Tùy tiện một người, dùng một quyền được chúc phúc, đã có thể dễ dàng đấm chết một con trâu!
"Nếu mình mang con thú đá nhỏ này về nhà, tiện thể thêm cả con thú giáp phun lửa kia nữa, Thánh Đình thì là cái thá gì chứ?!"
Lâm Ngữ càng nghĩ càng thấy sướng.
Nàng dần dần phát hiện, nơi này quả thực là một kho báu, nhưng nghĩ lại, nàng cũng không chắc chúng có phải là thú hoang dã hay không.
Lúc này.
Sau khi Hante tiêu diệt con mãng xà cấp Trác Việt, nó liền lắc lắc nắm đấm đá cho văng hết thịt nát, rồi quay đầu, khẽ cử động bả vai...
Nó tiếp tục đi về phía hai con cự thú cấp Trác Việt cao mười mét đang bị hai cái kẹp săn thú cực lớn vây khốn ở bên cạnh.
Mà Lâm Ngữ cũng không nhìn nữa.
Bây giờ nàng muốn biết hơn, nơi này đã hiển thị là vị trí mà lần trước nàng nhận được thông báo.
Vậy có người ở đây không?
Nàng tiếp tục nhìn sang những vị trí khác trong "ngôi làng hoang có hàng rào" này.
Sau đó...
Nàng ngay lập tức nhìn thấy khu trồng trọt chiếm diện tích cực lớn, mấy luống mía non xanh mơn mởn.
Còn có cả vài loại thực vật kỳ lạ khác...
"Hả? Thủ hộ thần thú cũng biết làm nông à... Hay là, nơi này có con người sinh sống?"
Ban đầu nàng nghĩ rằng.
Nơi này, phần lớn là căn cứ do Thâm Uyên để lại từ trước, sau đó có lẽ vì lý do nào đó mà bị bỏ hoang...
Rồi bị hai thú con của thủ hộ thần thú này chiếm lấy, xem như tổ ấm hoang dã của chúng.
Nhưng bây giờ xem ra.
Những dấu vết trồng trọt này, dường như không giống như nơi không có người ở, hai căn nhà kia cũng không có vẻ cũ kỹ...
Tiếp đó.
Lâm Ngữ lại nhìn thấy, bên kia hàng rào, có một con thú nhỏ lông xù đang cẩn thận từng li từng tí trèo xuống từ bức tường đá.
Nó dùng móng vuốt bám vào tường đá, hai cái chân ngắn cũn ngoắc ngoắc xuống dưới, xác nhận xong mới đặt chân, vô cùng cẩn thận.
Chính là Diệp Tử.
Mà phía trên nó, Chiến giáp Thâm Uyên thì quan sát xung quanh một chút, rồi đột ngột nhảy xuống!
Rầm ——
Làm tung lên một ít bụi đất.
Lúc này, Hante và Nguyên Bảo đều đang chiến đấu, Diệp Tử thấy bọn họ không cần hỗ trợ, nên quyết định tự mình trốn cho kỹ.
Thế là nó trèo xuống, chuẩn bị quay về bên đống lửa...
Lâm Ngữ vừa nhìn thấy cảnh này, chỉ cảm thấy cực độ kinh ngạc: "Sao lại thế, vẫn còn nữa à, con thứ ba!"
Hơn nữa, theo bước chân của Diệp Tử.
Nàng cũng phát hiện, cỗ Chiến giáp Thâm Uyên này đang đi theo Diệp Tử, không rời nửa bước như một vệ sĩ chuyên nghiệp...
Điều này càng làm nàng kinh hãi và nghi ngờ.
Thủ hộ thần thú, tại sao có thể giao tiếp với Chiến giáp Thâm Uyên, hơn nữa, dường như còn chung sống hòa thuận đến vậy?!
Phải biết rằng, vương triều Hắc Đế bây giờ đã bị hủy diệt, đây là sự thật không thể nghi ngờ, đến đứa trẻ ba tuổi trên mặt đất cũng biết.
Hơn nữa chỉ cần được giáo dục...
Là có thể hiểu được, nguyên nhân lớn nhất dẫn đến sự diệt vong của vương triều Hắc Đế, thực chất là do săn giết quá nhiều linh thú, phạm phải điều cấm kỵ tối cao.
Cuối cùng dẫn đến diệt vong...
Vậy mà bây giờ, nàng lại tận mắt thấy, một thủ hộ thần thú lông xù vô cùng đáng yêu, lại chung sống với một cỗ máy săn thú lạnh như băng?!
Thậm chí kẻ sau lại là vệ sĩ của kẻ trước?
Chuyện này...
Có chút nực cười...
"Rốt cuộc là tình huống gì thế này, ba thủ hộ thần thú, lại còn có liên quan mật thiết đến vương triều Hắc Đế? !"
Lâm Ngữ trừng to mắt.
Cho dù nàng đã đọc qua rất nhiều sách vở ghi chép, đối mặt với tình huống này, cũng chỉ có thể cảm thấy lạ lẫm.
Thực ra Chiến giáp Thâm Uyên cũng không sao...
Nhưng cùng một nơi lại xuất hiện ba thú con của thủ hộ thần thú, e là nhiều đến phát sợ rồi!
Nếu nàng đem tin tức này truyền ra ngoài...
Tất cả mọi người trên mặt đất sẽ phát điên mất!
Tuy nhiên, sự nguy hiểm của Thâm Uyên cũng đủ để cảnh tỉnh mọi người, dùng hiện thực giúp bọn họ tỉnh táo lại.
Muốn xuống Thâm Uyên ư?
Không ai có thể làm được điều đó, trừ nàng...
Nhưng bây giờ, câu đố bày ra trước mắt nàng lại có chút quá nhiều, bất cứ sự vật nào phát hiện được lúc này đều vượt ra ngoài nhận thức của nàng.
Cực kỳ khao khát, nhưng lại không thể nào hiểu nổi.
Nàng nhìn Diệp Tử, giống như một fan cuồng đang rình coi từ trong bóng tối, thậm chí không nhịn được mà nuốt nước bọt...
Đáng tiếc chỉ có thể nhìn từ xa, không thể mân mê...
Nàng chỉ có thể tiếp tục quan sát tình hình.
Mà lúc này, Hante đã một quyền một đứa, chỉ với hai cú Đấm Đá Rung Trời cận chiến, đã giải quyết luôn cả hai con cự thú cấp Trác Việt kia!
"Gầm...!"
Điều này khiến sĩ khí của Hante tăng vọt!
Vì vậy nó hiên ngang quay người, còn chẳng thèm leo lên tường thành đá, mà chạy thẳng về phía bên kia, tìm kiếm những con thú săn khác...
Nắm đấm đá của nó, ngứa tay không chịu nổi!
Gần như cùng lúc đó.
Nguyên Bảo cũng dùng lượng năng lượng tiêu hao cực ít, tiêu diệt một con cự thú cấp Lãnh Chúa mà không bị chút tổn thương nào, dùng thánh quang để "thanh tẩy" nó!
Có điều là theo đúng nghĩa đen...
Mà ở một bên khác.
Con dã thú cấp Lãnh Chúa mà Nguyên Bảo và Hante không kịp xử lý, vẫn không thể phát động tấn công thành công.
Bởi vì, nó đã bị Pháo Đài Nọc Độc solo...
Nói đúng hơn thì, còn có thêm sự trợ công từ ngọn lửa vô tận mà đống lửa vừa tích tụ đủ năng lượng tung ra.
Con dã thú cấp Lãnh Chúa vốn định xông lên một cách mạnh mẽ này, lại đến cả một tiếng cũng không kịp phát ra.
Bởi vì cơ thể nó đã bị ăn mòn...
Vốn dĩ, nó gào thét với cái miệng to như chậu máu, xông đến dưới tường thành đá, định vung một vuốt tấn công.
Lại không ngờ rằng.
Cái miệng lớn mở ra vì gào thét, đã bị Pháo Đài Nọc Độc nhắm chuẩn, rót thẳng năng lượng sương mù tử vong đã được nén lại vào.
Cổ họng bị ăn mòn, dạ dày cũng bị ăn mòn, thân thể cường tráng, nhưng lại bị ăn mòn từ trong ra ngoài...
Lại thêm ngọn lửa vô tận của đống lửa.
Đúng là đã độc lại còn gặp lửa...
Con cự thú cấp Lãnh Chúa này, cứ như vậy kết thúc cuộc đời ngắn ngủi của nó, chết rồi đến cả cái xác cũng biến thành một vũng bùn thối.
"Không tệ!"
Hứa Kinh Niên vô cùng hài lòng với tình hình hiện tại, Nguyên Bảo và Hante đối phó với những con dã thú này, trước mắt mà nói thì không tốn chút sức nào.
Mà Hante, cũng đang đối đầu với con dã thú cấp Trác Việt cuối cùng đang tấn công gia viên ở gần đây.
Xem ra, chẳng có gì hồi hộp cả.
Cơ bản là nghiền ép!
Cứ như vậy, nếu tiếp theo vẫn ở mức độ này, Hứa Kinh Niên cho rằng, căn nhà này cuối cùng cũng có thể giữ được.
Thậm chí còn có chút nhẹ nhõm!
Điều này cũng đúng, dù sao, đến cả cấp Quân Vương cũng không có, căn bản không tạo ra được áp lực gì...
Hứa Kinh Niên lại thấy hơi ngứa ngáy, ngược lại còn cảm thấy dã thú cấp Quân Vương không đến thì mình lại bị thiệt.
Bình thường, hắn không ra ngoài thăm dò, gia viên cơ bản đều an toàn.
Cũng chẳng có cách nào để thu hoạch...
Chỉ trông chờ vào đợt phun trào của Thâm Uyên và bạo loạn của dã thú này để hốt một mẻ lớn, kết quả... chỉ có thế này thôi sao?..
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh