Dựa theo kinh nghiệm lần trước.
Hứa Kinh Niên biết, đợt phun trào sương mù này không phải chỉ kéo dài một, hai tiếng ngắn ngủi, mà sẽ tiếp diễn trong một khoảng thời gian khá dài.
Lần trước, Nguyên Bảo không địch lại Quân Vương nên đã rút xuống lòng đất, dẫn đến việc hắn không nắm rõ tình hình trên mặt đất.
Nhưng lúc đó...
Hắn đọc kênh chat và biết được, thời gian phun trào của Vực Sâu được phán đoán dựa trên thời gian tồn tại của màn sương đỏ tươi.
Có lẽ sẽ kéo dài trọn một ngày!
Hơn nữa, theo thông tin hắn biết được, không phải lũ dã thú sẽ có mục tiêu rõ ràng và chỉ tấn công các gia viên có lửa trại.
Mà là trong tình trạng bạo loạn, tất cả dã thú trong vực sâu sẽ như thể phê thuốc, điên cuồng chạy tán loạn khắp nơi.
Việc chúng tấn công các gia viên có lửa trại chỉ là vì khi thấy ánh lửa, chúng sẽ như con thiêu thân lao đầu vào lửa, càng kích động sự điên cuồng của bầy dã thú.
Nói cách khác.
Nguy cơ của gia viên, dù vừa rồi đã được Nguyên Bảo và Hante dễ dàng đối phó với cuộc tấn công của hai Lãnh Chúa và bốn Trác Việt...
Nhưng nguy cơ từ đợt phun trào của Vực Sâu vẫn chưa được giải trừ.
Tuy nhiên, ngoài việc kiên nhẫn chờ đợi, Hứa Kinh Niên cũng không thể làm gì hơn, những gì cần chuẩn bị hắn đã lo liệu xong từ trước.
Mà Nguyên Bảo và Hante cũng không hề rảnh rỗi...
Trong thời gian ngắn, không có bất kỳ con dã thú nào đến tấn công gia viên của Hứa Kinh Niên, yên tĩnh như ngày thường.
Cái "mặt trời" bí ẩn trên bầu trời chiếu rọi cũng không có phản ứng gì bất thường.
Cứ như thể đó thật sự chỉ là ánh mặt trời đơn thuần.
Vì vậy, Nguyên Bảo không chịu ngồi yên, thậm chí còn bắt đầu thu dọn chiến lợi phẩm trước thời hạn, vận chuyển xác dã thú về gia viên...
Còn Hứa Kinh Niên rảnh rỗi đến phát chán, mở kênh chat lên thì phát hiện lúc này im ắng đến lạ thường!
Thông tin ngày trước cứ trôi vèo vèo xem không xuể, giờ đây lại im ắng như thể đang offline...
"Xem ra bây giờ ai cũng bận rộn cả rồi..."
Hứa Kinh Niên đành chịu, muốn hóng drama cũng không được, đành mở Hội Khoáng Thạch lên, bên này ngược lại có chút náo nhiệt.
Lúc này, trong nhóm Hội Khoáng Thạch, có đến năm thành viên hoàn toàn không cần lo lắng về đợt phun trào của Vực Sâu!
Siêu Cấp Tiểu Vân: "Sướng thật, nằm trên ghế xích đu xem chiến giáp Vực Sâu đồ sát khắp nơi, cảm giác an toàn nó phải thế này chứ..."
Kẻ Hủy Diệt: "Chuẩn rồi, tôi cũng vậy, đi theo sếp là chuẩn bài, đúng là tận hưởng cảm giác gánh team nằm thắng!"
Lúc này, trong lòng mọi người đều đồng loạt nảy sinh cảm giác đồng tình, đi theo sếp quả nhiên là quyết định đúng đắn!
Họ không những không đi sai đường...
Mà hoàn toàn ngược lại.
Còn bước trên một con đường rộng thênh thang!
Jack: "Đúng thế, có một bộ chiến giáp Vực Sâu sức chiến đấu cấp Lãnh Chúa thì đúng là cân hết đợt phun trào này, bá cháy luôn!"
Lâm Lâm: "Ừm, em tuyên bố, sếp là sếp trọn đời của em..."
Nhìn bọn họ tán gẫu.
Vương Minh ghen tị chết đi được...
Nói đúng ra, cậu ta là người duy nhất không cần lo lắng về đợt phun trào sương mù, một chút cũng không cần.
Ngay cả Siêu Cấp Tiểu Vân và những người khác cũng có khả năng toi mạng nếu trong lúc phun trào sương mù mà xuất hiện một con cấp Quân Vương...
Dù sao, cũng chẳng ai nói rằng khu vực xanh không thể xuất hiện dã thú cấp Quân Vương!
Nhưng Vương Minh lại không cần lo lắng.
Bởi vì cậu ta đến nhà còn chẳng có...
Nhưng cậu ta cũng là người khổ nhất, lúc nào cũng có một thanh đao "bắt về dạy dỗ" lơ lửng trên đầu, có thể nói là bi thảm đến tột cùng.
Có lúc mệt đến nỗi đứng cũng ngủ gật được.
Vương Minh: "Các người cứ hưởng thụ đi..."
- Ngự Thú Chi Vương -: "Vương Minh, cậu cũng đỡ rồi, không đến nỗi quá thảm. Ít nhiều cũng được coi là đang được 'đại lão dã thú' bao nuôi mà..."
Hứa Kinh Niên nhìn tin nhắn của Vương Minh.
Hắn thực sự cảm thấy.
Con dã thú bí ẩn đang bắt Vương Minh sửa đường kia tuy rất đáng ghét, nhưng ít nhất nó còn cho Vương Minh nghỉ ngơi.
Cũng biết kết hợp lao động và nghỉ ngơi, không thể bóc lột hắn đến chết...
Nhìn lại sủng thú của Hứa Kinh Niên mà xem, đến giờ Nguyên Bảo vẫn chưa có một lần nghỉ ngơi đúng nghĩa.
Đối với Nguyên Bảo mà nói, chỉ riêng việc đào khoáng đã được coi là một hình thức giải trí khá ổn rồi...
Vương Minh: "Haiz."
Vương Minh cũng không có gì để phản bác, chỉ có thể thở dài một tiếng, xem như miễn cưỡng đồng tình với lời của Hứa Kinh Niên.
Nghe vậy cũng thấy tương lai có chút hi vọng...
Lâm Lâm: "Sếp ơi, anh ở khu vực trung tâm mà bây giờ cũng rảnh rỗi chat chit à, không cần canh nhà sao?"
Siêu Cấp Tiểu Vân: "Đúng đó sếp, khu vực trung tâm không có dã thú cấp Quân Vương nào tấn công gia viên của anh à?"
Rõ ràng, họ đã ma quỷ hóa độ khó của khu vực trung tâm Vực Sâu...
Theo nhận thức chung.
Độ khó của khu vực trung tâm, phần lớn là Trác Việt thì ẩn mình trong bụi cỏ, Lãnh Chúa nhiều như chó, còn Quân Vương thì đi đầy đường...
Về những dã thú cấp cao hơn nữa, họ cho rằng chắc cũng không ít, nhưng không dám nghĩ xa hơn.
Chủ yếu là vì họ chỉ biết đến cấp Quân Vương.
Cao hơn nữa đã là cảnh giới xa lạ rồi...
Đương nhiên, mọi người có nhận thức này cũng rất hợp lý, dù sao khu vực trung tâm là nơi duy nhất mà gần như toàn bộ người chơi đều bỏ mạng.
Chỉ có Hứa Kinh Niên là người sống sót duy nhất...
Độ khó có thể tưởng tượng được!
Thế nhưng, trên thực tế...
Hứa Kinh Niên đến nay cũng chỉ gặp được hai con dã thú cấp Quân Vương, và cả hai đều không được coi là quá mạnh.
Con Quân Vương cây đại thụ ký sinh dây leo kia, và con Ốc Anh Vũ Đá Cổ bẩm sinh cấp Quân Vương, kỹ năng đều không quá ưu việt.
Thậm chí có thể nói, Nguyên Bảo trước mặt chúng, tuy không đến mức là người của hành tinh Tam Thể, thì ít nhất cũng thuộc dạng quái vật bug game...
Hai con Quân Vương này, thứ duy nhất có thể so sánh với Nguyên Bảo hiện tại chỉ là cảnh giới Quân Vương của chúng.
Về các phương diện khác, Nguyên Bảo cân tất.
Hứa Kinh Niên thậm chí còn cảm thấy, với bảng chỉ số hiện tại của Nguyên Bảo, dù là cấp Chí Tôn thì phần lớn cũng không bằng nó.
"Ừm, bất tri bất giác đã bồi dưỡng Nguyên Bảo thành một con Quân Vương toàn năng thế này, vừa biết làm nũng, vừa biết đào khoáng, lại biết chiến đấu..."
Hứa Kinh Niên cũng cảm thấy hơi quá đà.
Còn có việc gì mà Nguyên Bảo không làm được sao?
Nghĩ vậy.
Bỗng nhiên, trên mặt đất.
Hante vẫn chưa có phản ứng gì, rảnh rỗi ngồi bệt dưới đất, bắt chước Hứa Kinh Niên nhắm mắt dưỡng thần.
Nhưng Nguyên Bảo lại lập tức phản ứng...
"Giáp?!!"
Nguyên Bảo đã vận chuyển xong xác của những con dã thú bị đánh bại lúc trước, dùng nhà kho tiện lợi của nó làm trạm trung chuyển, vô cùng thuận tiện.
Và ngay lúc này.
Nó đã nhanh chóng phóng người bay lên Pháo Hạm Vực Sâu, cổ hơi vươn về phía trước, nhìn về hướng tây.
Hứa Kinh Niên cũng lập tức cảnh giác.
Hắn chú ý thấy, hướng đó chính là khu vực càng sâu trong trung tâm Vực Sâu, cũng đồng nghĩa với khả năng nguy hiểm hơn.
Mặc dù, hiện tại trông có vẻ chưa có chuyện gì xảy ra.
"Giáp!"
Nhưng Nguyên Bảo đã vào tư thế sẵn sàng chiến đấu, nó có thể cảm nhận rõ ràng, ở cách đó không xa, có một tồn tại từ cấp Quân Vương trở lên đang đến gần!
Thậm chí.
Hứa Kinh Niên nhìn trên bản đồ ở trạng thái ngắm bắn của Pháo Hủy Diệt Hắc Đế cũng không thấy có chấm đỏ dã thú nào tiếp cận.
Đã vượt ra ngoài phạm vi bao phủ.
"Đúng là ghét của nào trời trao của nấy, chỗ mình là trạm xe buýt à mà ai cũng muốn ghé vào góp vui thế? Mong là không phải cấp Chí Tôn..."
Hứa Kinh Niên cảm thấy rất bất lực.
Tiếp đó, hắn lập tức nhắc nhở Hante: "Ngu Ngơ, đừng ngồi ngoài đó nữa, mau quay lại tường thành đi, đây không phải là thứ cậu đối phó nổi đâu!"
"Lay..."
Hante nghe vậy.
Nó chậm rãi đứng dậy, sau đó gãi đầu, ra hiệu một cách khó hiểu, ý hỏi còn có tồn tại nào mà nó không đối phó được sao?
"Nhanh lên!"
Hứa Kinh Niên nghiêm giọng ra lệnh.
"Lay..."
Hante chỉ có thể bắt chước dáng vẻ của hắn, bất đắc dĩ nhún vai, sau đó giơ tay lên, một cột đá lập tức trồi lên từ dưới chân.
Cột đá nâng nó lên cao.
Đồng thời nối liền với tường thành bằng đá, lúc này nó mới đủng đỉnh đi lên tường thành, nhưng nó không nhảy vào trong.
Mà đứng trên tường thành hóng chuyện...
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽