Đằng Lạc tính toán, số tiền mà đám khất nhi nộp lên chẳng mua nổi mấy bầu rượu.
Đám này uống rượu mà không say thì coi như uống nước lã, nhất là lão Lâm mắt toét, lý tưởng sống của lão là uống cho đến khi nôn thốc nôn tháo! Cái nguyện vọng này, Đằng Lạc thực sự không có khả năng đáp ứng lão...
Đang lúc sầu não, có một khất nhi chạy vào báo với Đằng Lạc là Bạch Lộ đến.
Nhà Bạch Lộ cũng ở thành tây, cách chỗ tụ tập không xa. Nhưng Bạch Lộ rất ít khi đến đây. Ở ngoài đường, đám khất nhi nhìn thấy Bạch Lộ là mắt sáng như đèn pha, Bạch Lộ sao dám chui vào ổ của bọn họ...
Chắc chắn là có chuyện lớn rồi!
Đằng Lạc biết, nếu không có việc quan trọng, Bạch Lộ sẽ không đến đây. Cho dù có việc gấp, Bạch Lộ thường cũng chỉ nhờ mấy đứa trẻ con ngoài phố chạy vào tìm Đằng Lạc.
Đằng Lạc vội vàng chạy ra cổng lớn, lại thấy Bạch Lộ đang đứng bình thản ở đằng xa, chẳng có vẻ gì là gấp gáp.
“Xảy ra chuyện gì thế?”
“Không có gì ạ.” Bạch Lộ cười nhẹ đáp. Đột nhiên, mắt Bạch Lộ mở to, nhìn về phía cổng lớn, mặt đỏ bừng lên, vội quay người đi.
Đằng Lạc quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong cổng lấp ló mấy đôi mắt sáng rực như mắt sói, đám khất nhi nghe tin Bạch Lộ đến, đều bám lấy mép cửa nhìn trộm!
“Cút về ngay!” Đằng Lạc gầm lên.
Đám khất nhi trong cửa sợ run bắn người, nhưng vẫn không nhịn được cười dâm dê, chạy biến vào trong.
Bạch Lộ bị sự thô lỗ của Đằng Lạc làm cho giật mình, trách móc: “Sao chàng hung dữ thế? Lại, lại còn nói tục nữa...”
“Hì hì...” Đằng Lạc gãi gãi thái dương, “Đám này ấy mà, được đằng chân lân đằng đầu, cho chúng chút mặt mũi là chúng làm phản ngay.”
Bạch Lộ lườm Đằng Lạc một cái, hừ mũi một tiếng.
“Ta còn tưởng xảy ra chuyện gì lớn chứ.” Không có chuyện gì, Đằng Lạc yên tâm rồi, “Hì hì, không có việc gì mà chạy đến tìm ta, có phải là nhớ ta rồi không?” Đằng Lạc hỏi một cách khá vô sỉ.
“Hừ! Còn nói bọn họ được đằng chân lân đằng đầu, chàng tự nhìn lại mình xem!” Bạch Lộ chu cái miệng nhỏ, hất đầu lên. “Thiếp về đây...” Miệng nói đi, nhưng chân thì chẳng nỡ nhích nửa bước.
“Hì hì, thế tức là nàng biết ta nhớ nàng rồi.”
Mặt Bạch Lộ đỏ lên vì hạnh phúc.
Đằng Lạc được nước lấn tới, len lén đưa tay ra, định nắm lấy bàn tay nhỏ của Bạch Lộ.
Bạch Lộ “bốp” một cái đánh vào tay Đằng Lạc, hạ giọng mắng yêu: “Đừng có làm bậy! Người ta nhìn thấy bây giờ!”
Đằng Lạc bĩu môi đầy oan ức, làm bộ muốn khóc.
“Đáng ghét!” Bạch Lộ hờn dỗi, “Có chính sự tìm chàng đây. Lần này, thiếp mang đến cho chàng một món quà lớn đấy.”
“Nàng đến đây, chính là món quà lớn nhất rồi.” Đằng Lạc cười hì hì.
“Càng ngày càng không đứng đắn!” Bạch Lộ trừng mắt, nhăn mũi, chu miệng.
Đằng Lạc thật muốn lao tới hôn một cái.
Haizz! Cái ban ngày ban mặt chết tiệt!
“Còn không đứng đắn nữa là thiếp về đấy!” Bạch Lộ đe dọa.
Đằng Lạc thu lại vẻ cợt nhả.
“Tứ bà đến tìm thiếp, nhờ thiếp xin chàng giúp một việc.” Bạch Lộ cười nói.
“Nàng đã nhận lời thì cứ thế mà làm, việc của ta, nàng làm chủ!” Đằng Lạc vỗ ngực đảm bảo.
“Đây là tự chàng nói đấy nhé, không được nuốt lời!” Bạch Lộ chỉ vào mũi Đằng Lạc nói.
“Đằng Lạc sống là người của nàng, chết là...”
“Không được nói bậy!” Bạch Lộ vội bịt miệng Đằng Lạc, “Nói linh tinh cái gì, xui xẻo!”
“Chụt!”
Đằng Lạc cuối cùng cũng tóm được cơ hội, hôn lên bàn tay nhỏ của Bạch Lộ.
“Á!”
Bạch Lộ kêu lên, vội vàng rụt tay về.
“Thiếp về đây!” Bạch Lộ đỏ bừng mặt, dậm chân nói.
“Đừng, đừng!” Đằng Lạc ngăn Bạch Lộ lại, “Được rồi, không đùa nữa. Nói chuyện chính đi, Tứ bà là ai? Tìm ta giúp việc gì?”
“Tứ bà ở quán rượu ấy.”
Huyện Thông Thiên chỉ có một quán rượu nhỏ, chủ nhân tên là Trương Cửu, mọi người đều gọi ông là Tửu thúc, Tứ bà là vợ của Tửu thúc.
Đằng Lạc là khất nhi, rất ít uống rượu, càng không bao giờ đi mua rượu, nên không biết Tửu thúc và Tứ bà.
“Tứ bà tìm thiếp, nhờ thiếp nói giúp, bà ấy muốn tặng mấy vò rượu cho các chàng.”
“Cái gì?!”
Thiên hạ lại có chuyện tốt thế sao? Người ta nói trên trời rơi xuống bánh nướng, đằng này lại rơi xuống cả rượu à! Đằng Lạc đang sầu não vì tiệc Trung Thu không có rượu, rượu lại tự dâng đến tận cửa!
Rượu quán Tửu thúc là loại rượu gạo tự ủ, thô sơ và cay nồng, chỉ có đám phu phen, người bán hàng rong làm việc mệt nhọc xong mới uống một bát để giải tỏa mệt mỏi. Nhà giàu quyền quý sẽ không uống rượu thô của Tửu thúc, họ toàn mua rượu tinh chế từ tỉnh thành về.
Nhưng, rượu thô cũng là rượu mà!
Rượu cay nồng, nhà giàu không thèm uống, nhưng khất nhi thì đâu có kén chọn, đối với khất nhi, rượu chính là cha, là mẹ, quản gì là mẹ ruột hay mẹ ghẻ!
Có điều, sao lại có chuyện tốt như vậy chứ?
Vô duyên vô cớ, tại sao người ta lại tặng rượu?
Đương nhiên không phải tặng không.
Tửu thúc và Tứ bà vốn có một đứa con trai độc nhất, nhưng đã chết yểu. Sau đó, Tứ bà mãi không mang thai được nữa. Trải qua nỗi đau mất con khi tuổi đã trung niên, Tửu thúc bị đả kích tâm lý nặng nề, sức khỏe ngày càng sa sút.
Hiện nay, Tửu thúc đã đến tuổi hoa giáp (60 tuổi), mấy hôm trước lại ốm một trận thập tử nhất sinh, mắt thấy chẳng còn sống được mấy ngày nữa.
Bạch Lộ và vợ chồng Tửu thúc có quan hệ tốt, rảnh rỗi hay qua thăm hai ông bà. Bạch Lộ tốt bụng, hai ông bà ở đây lại chẳng có họ hàng thân thích, nên coi Bạch Lộ như con gái ruột.
Hôm nay Bạch Lộ đến thăm Tửu thúc, Tứ bà vừa lau nước mắt vừa nói, con trai chết yểu, nếu Tửu thúc đi rồi, ngay cả người khoác áo tang, bưng bài vị, cầm phướn cũng không có, đi như vậy làm sao mà siêu sinh được.
Bạch Lộ an ủi Tứ bà, nói chuyện một hồi thì nhắc đến việc thuê người làm con hiếu (hiếu tử).
Người đời quan niệm nghĩa tử là nghĩa tận, nhà thường dân dù bình thường sống tằn tiện, nhưng khi trong nhà có người già qua đời cũng phải lo liệu ma chay đình đám, nhà giàu có thì tang lễ càng kinh thiên động địa.
Người già qua đời, nếu trong nhà neo đơn, con cháu ít, khi làm tang lễ khó tránh khỏi vẻ lạnh lẽo, tang gia sẽ càng cảm thấy thê lương đau buồn. Để tang lễ được long trọng, tang gia sẽ bỏ tiền thuê người đóng giả làm con hiếu, khoác áo tang, túc trực bên linh cữu và đưa tang cho người đã khuất.
Thanh niên con nhà bình thường thì không đời nào chịu đi làm con hiếu cho người khác.
Bạch Lộ và Tứ bà nói chuyện, liền nghĩ đến đám khất nhi.
Trước đây, đám khất nhi hành tung tồi tệ, dân chúng thấy đều tránh xa.
Gần đây, đám khất nhi đã quy củ hơn nhiều, dân chúng cũng nghe nói Đằng Lạc - kẻ đại náo công đường - đã trở thành trùm cái bang, ấn tượng của dân chúng về khất nhi cũng dần thay đổi.
Bạch Lộ và Đằng Lạc yêu nhau, tuy không rêu rao, nhưng chuyện này lan truyền nhanh nhất, huống hồ là cô gái xinh đẹp nhất nhì huyện Thông Thiên lại cặp kè với một tên ăn mày, hàng xóm láng giềng tuy không nói trước mặt Bạch Lộ, nhưng sau lưng khó tránh khỏi bàn ra tán vào.
Tứ bà đương nhiên cũng biết Bạch Lộ và Đằng Lạc qua lại, liền nhờ Bạch Lộ giúp đỡ, tìm Đằng Lạc nói chuyện, thuê mấy khất nhi đến làm con hiếu.
Để Tửu thúc ra đi được thanh thản, Tứ bà còn nói, bất kể việc thành hay không, cũng nguyện ý tặng mấy vò rượu. Rượu bán ngoài phố thì đắt, nhưng nhà Tứ bà mở quán rượu, mấy vò rượu chẳng đáng là bao.
“Tứ bà còn nói, nếu chàng đồng ý, đợi Tửu thúc đi rồi, Tứ bà còn có thể cho các chàng ít tiền làm thù lao. Hai ông bà đáng thương lắm, nếu được thì giúp họ một tay nhé...” Bạch Lộ lộ ra ánh mắt cầu khẩn.
“Làm con hiếu à...” Đằng Lạc gãi gãi thái dương, vẻ mặt khó xử, “Nếu...”
Đằng Lạc nghiêng mặt sang, giơ một ngón tay chỉ vào má mình. “Nàng phải hỏi xem chỗ này có đồng ý hay không đã.”
“Chàng xấu tính quá đi!” Bạch Lộ biết Đằng Lạc đã nhận lời, trong lòng vui vẻ.
Giữa thanh thiên bạch nhật, sao có thể hôn chàng, mặt Bạch Lộ đỏ bừng, nói nhỏ: “Đợi lúc không có người...”