Sự hỗn loạn xảy ra nhanh hơn dự liệu của Ngô Xung.
Đám người của Trừ Yêu Ty có lẽ đã bị đè ép quá lâu, dùng một câu để nói thì chính là "thiên hạ khổ vì quốc sư đã lâu". Trong tình trạng này, những cao thủ Trừ Yêu Ty căm thù yêu quái tới tận xương tủy từng người một lao tới, nhiều yêu quái không kịp trốn tránh đã bị chém thành từng mảnh, bị loạn đao phân thây.
Kinh thành, trong chớp mắt đã chìm vào hỗn loạn.
Trong tình thế cao thủ giao đấu, chẳng ai bận tâm tới sống chết của thường dân. Để đối phó với đại gian tặc quốc sư, ngoài Trừ Yêu Ty còn có phủ Thừa Tướng tham gia, thậm chí hoàng gia cũng phái người ra tay.
Bốn người tu sĩ nhân tộc khí thế ngút trời xông vào phủ Quốc Sư, đụng độ với vị quốc sư đại ca mà Ngô Xung chưa từng gặp mặt.
“Yêu nghiệt, hôm nay nhất định phải chém đầu chó của ngươi, để tế cho máu và nước mắt của nhiều thế hệ nhân tộc!!”
Tiếng hét giận dữ, như sấm trời vang vọng khắp kinh thành.
Chớp mắt, một trận pháp hình tròn khổng lồ lấy kinh thành làm tâm xuất hiện, một lão hòa thượng cầm cửu tích thiền trượng lơ lửng giữa không trung, từng trận kim quang từ người ông tỏa ra.
Ngô Xung nhìn thoáng qua, phát hiện ra người chủ trì trận pháp chính là lão tăng năm xưa mà anh đã từng gặp qua một lần. Vị hòa thượng này hóa thành khổ hành tăng, ẩn mình tại Kinh Sư nhiều năm, âm thầm bố trí trận Kim Cang Trừ Ma, chính là để cho ngày hôm nay.
Ngoài lão hòa thượng, người phụ nữ trong tháp đen của Trừ Yêu Ty cũng đã xuất thủ, còn có một ông lão cầm trúc giản và khai quốc Thái Tổ của nước Trần.
“Lũ nhãi con các ngươi cuối cùng cũng chui ra, hôm nay ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là một tay che trời!”
Tiếng của quốc sư vang lên, ngay sau đó một luồng yêu khí bốc lên tận trời, hóa thành cột sáng xé rách bầu trời, một con rắn đen khổng lồ đâm sập kiến trúc phủ Quốc Sư, thoát khỏi vòng vây của bốn cao thủ và bắt đầu phản công.
Ầm!!
Cuộc va chạm kinh thiên bùng nổ, vô số dân chúng kinh thành hoảng hốt chạy về phía ngoài thành.
Cái gọi là tiên nhân đánh nhau, phàm nhân chịu khổ.
Hiện giờ chính là tình trạng như vậy.
Trong cảnh hỗn loạn này, không ít kẻ gian lợi dụng cơ hội cướp bóc, có thể nói là loạn càng thêm loạn.
Ngô Xung thu liễm yêu khí, lặng lẽ lẻn về khu vực cất giữ bảo khố của phủ Quốc Sư. Làm ở phủ Quốc Sư lâu như vậy, những gì nên biết và không nên biết, anh đều biết hết. Cái bảo khố này, Ngô đại đương gia sao có thể không tìm hiểu. Ngày trước làm việc trên núi, việc xuống núi dò la đã ăn sâu vào linh hồn.
Trên phố, dòng người chen chúc mang theo những túi to túi nhỏ chạy ra ngoài.
Nhiều cửa khẩu bị xe ngựa chắn kín.
Tiếng khóc la và chửi mắng hòa lẫn vào nhau.
Đột nhiên, không biết ai trong đám đông hét lên.
“Yêu quái!!”
“Ăn thịt người kìa!!”
Chớp mắt, đám đông trở nên náo loạn, một số người thân thủ tốt bắt đầu giẫm lên đám đông để chạy. Những người yếu hơn bị đạp ngã xuống đất, vài tiếng kêu thảm thiết rồi sau đó im bặt. Trong tình cảnh này, chẳng còn ai quan tâm tới sống chết của người khác.
Ngô Xung trốn ngoài bức tường bảo khố phủ Quốc Sư quay đầu nhìn lại, phát hiện trong đám đông không biết từ lúc nào xuất hiện một con yêu heo khổng lồ.
Con yêu heo này cao hơn năm mét, thân hình to lớn, cánh tay trái còn đang nắm một ông lão, khóe miệng máu tươi "tí tách tí tách" chảy xuống.
"Thật là không biết sống chết."
Ngô Xung thu lại ánh mắt, tiếp tục quan sát động tĩnh phủ Quốc Sư.
Trong tình cảnh này, ngay cả phủ Quốc Sư còn khó giữ mình, nhân loại tích lũy trong bóng tối suốt mấy thế hệ, không biết đã bồi dưỡng bao nhiêu cao thủ, tất cả bọn họ đều căm thù yêu quái đến tận xương. Trong tình thế này mà nhảy ra ăn thịt người, chẳng khác gì bóng đèn trong đêm tối, vô cùng chói mắt.
Quả nhiên, yêu heo vừa ăn được hai người, đã có mấy người đạp lên đám đông lao đến.
“Yêu nghiệt, chịu chết đi!!”
Cao thủ Trừ Yêu Ty đến nơi, rất nhanh ba, năm người đã bao vây yêu heo, bắt đầu vây giết có tổ chức.
Ngô Xung kéo chặt áo choàng đen.
Tình hình Kinh Sư càng lúc càng loạn, lần này không biết quốc sư có chịu nổi không. Nếu không chống đỡ được, anh cũng phải chuẩn bị kế hoạch chạy trốn sau khi cướp xong đồ.
Nửa ngày trôi qua.
Bốn cao thủ vây giết quốc sư từ ban ngày đánh tới ban đêm.
Vào đêm, quốc sư càng thêm hung ác, thân rắn khổng lồ che khuất cả bầu trời, dưới ánh trăng tựa như muốn hóa rồng, đánh cho bốn cao thủ thua dần. Nhưng bốn người kia cũng không phải dạng vừa, họ đã sớm dự liệu được tình hình này, mỗi người lấy ra pháp bảo, bắt đầu vòng vây mới.
So với sự hung hãn của quốc sư, đám yêu quái phụ thuộc vào phủ Quốc Sư lại thê thảm vô cùng.
Dưới sự vây giết của cao thủ nhân loại, yêu quái viện Thiên Tự lập tức bị chém tan tác, viện Địa Tự và Nhân Tự lại càng bị tàn sát gần như tuyệt diệt, khắp nơi đều là những kẻ điên đeo đao trảm yêu, thấy yêu khí là chém.
Bảo khố phủ Quốc Sư.
Yêu quái trấn giữ ở đây là Đế Yêu, đến giờ nơi này vẫn chưa bị xâm nhập.
Có thể thấy phủ Quốc Sư không chỉ có những thế lực lộ ra bên ngoài, đối với Đế Yêu, đám yêu quái ở ba viện Thiên, Địa, Nhân bên ngoài chỉ là pháo hôi, dùng để thu hút sự chú ý.
“Tiên sinh, tình hình bên ngoài có chút bất lợi, vừa rồi ta thấy đại ca Thiên Tự viện là yêu cóc đã bị người ta giết rồi.”
Một nữ yêu có cái đuôi cáo lông xù đầy lo lắng từ cửa lui lại, đứng cạnh Đế Yêu.
“Không sao, bọn nhân loại này...”
“Ơ?!”
Đế Yêu còn chưa nói hết câu thì đầu đã giật mạnh, lập tức cảm thấy có điều không ổn.
Hắn là người mạnh nhất trong phủ Quốc Sư ngoài quốc sư, có chín trăm chín mươi chín năm yêu lực, nếu không phải vì e sợ thiên kiếp, hắn đã trở thành yêu vương từ lâu rồi. Dù hiện giờ chưa độ kiếp, hắn vẫn là người mạnh thứ hai trong phủ Quốc Sư. Vì vậy, ngay khi ngửi thấy mùi lạ, hắn lập tức cảm thấy không ổn, theo bản năng đánh về phía bên cạnh.
Bùm!!
Hầu như cùng lúc đó, con cáo cái đứng bên cạnh hắn ra tay, vung tay là một đòn chí mạng. Con dao găm phủ ánh sáng xanh cắt qua áo của Đế Yêu, để lại trên lưng hắn một vết dài.
"Tiện nhân!!"
Yêu khí trên người Đế Yêu cuồn cuộn dâng trào, cố ép vết thương khép lại.
Nhưng chất độc đã theo vết thương lan vào cơ thể, khiến yêu lực trong người hắn bắt đầu hỗn loạn.
“Đại quản gia mắt nhìn cũng tệ thật, nghe nói yêu quái trong phủ Quốc Sư đều do ngươi chiêu mộ, bảo sao bên ngoài toàn một đám gà đất chó kiểng.” Hồ nữ mỉm cười, da trên mặt nàng bắt đầu chuyển động từng chút một, trong ánh mắt chăm chú của Đế Yêu, nàng biến thành một gương mặt hoàn toàn khác.
“Bán yêu quỷ hồ?”
Đế Yêu vừa liếc đã nhận ra kẻ này, chính là một trong những cao thủ mà hắn đã đề phòng.
Rắc!
Chưa kịp mở miệng lần nữa, bức tường bên cạnh đột nhiên vỡ tung, một bóng người đâm sầm qua cửa từ bên ngoài lao vào.
Tốc độ nhanh đến mức để lại một vệt mờ trong không trung.
Con bán yêu quỷ hồ đứng đối diện cũng ngay lập tức động thủ.
Hai bóng người trước sau lao vào Đế Yêu. Đây đều là những cao thủ được nhân tộc tìm tới kỹ lưỡng, đương nhiên không đời nào lãng phí thời gian để nói nhảm với Đế Yêu.
Bùm!!
Đế Yêu không kịp phản ứng, yêu lực trong cơ thể đã hỗn loạn, hắn chỉ miễn cưỡng đỡ được cú đánh từ phía trước của bán yêu quỷ hồ, nhưng cú chưởng từ phía sau người kia phóng tới lại đánh trúng chính xác vào lưng hắn. Trong chớp mắt, Đế Yêu như một mảnh rách nát bị đánh bay ra xa, đập mạnh vào tường.
Bị thương cộng với trúng độc, vị cao thủ đứng thứ hai của phủ Quốc Sư đã hoàn toàn bị phế.
(Hết chương)
Logo [/images/OEBPS/Images/Logo.png]