Virtus's Reader
Tổng Võ: Người Khác Luyện Võ Ta Tu Tiên

Chương 500: CHƯƠNG 499: CƯỚP BÓC

Đây chính là điểm con người hơn yêu quái.

Không bao giờ đối đầu trực diện với ngươi, ngươi hoàn toàn không biết lúc nào sẽ bị ám toán. Nếu sức mạnh chưa đạt tới cấp độ yêu vương ngàn năm, kiểu ám toán này vô cùng hiệu quả.

“Bạch Lang?”

Đế Yêu đang ho khạc ra máu đứng lên, nhìn người vừa đánh hắn từ phía sau, đầu óc quay cuồng.

Chẳng phải đây là Bạch Lang, kẻ siêng năng nhất trong viện Thiên Tự sao? Chính hắn từng vài lần tự tay khen thưởng gã, vậy mà sao bây giờ lại đứng về phía nhân loại?

“Ngươi dám giúp nhân loại!”

Đáp lại hắn là một cú vuốt sắc của Bạch Lang.

Phập!

Đế Yêu đã kiệt sức, lập tức tử vong, yêu đan cũng bị yêu lang moi ra.

Xác nhận đối phương đã chết, Bạch Lang mới dừng tay, một chân đạp lên đầu Đế Yêu, khóe miệng nở nụ cười nham hiểm, mở miệng nói.

“Giúp nhân loại? Nhân loại thì là cái thá gì, ta chỉ muốn thử ngồi vào vị trí của quốc sư mà thôi. Dù sao ta cũng rất có chí tiến thủ...”

Nói xong, Bạch Lang cười lớn một tiếng, rồi nuốt yêu đan vào miệng.

Trong chớp mắt, yêu khí của hắn tăng lên rõ rệt, yêu lực gia tăng gần hai trăm năm chỉ trong tích tắc. Đó là còn chưa tính đến việc hắn đã lãng phí một nửa khi trực tiếp nuốt yêu đan. Nếu luyện thành đan dược, có lẽ Bạch Lang sẽ lập tức tiến hành độ kiếp.

“Đừng lãng phí thời gian nữa, ngươi nói bảo khố ở đâu!”

Bán yêu quỷ hồ không kiên nhẫn nói.

Nó hợp tác với Bạch Lang ám toán Đế Yêu lần này, mục đích là để cướp những thứ quý giá trong bảo khố. Yêu đan của Đế Yêu, với một kẻ bán yêu như nó không thể hấp thụ được, đành phải nhường cho Bạch Lang.

“Gấp cái gì!”

Sau khi tiêu hóa yêu lực của Đế Yêu, Bạch Lang càng mạnh hơn, giọng điệu cũng thay đổi. Bán yêu quỷ hồ liếc nhìn gã, âm thầm lùi nửa bước. Hai người vốn chỉ là hợp tác tạm thời, giữa họ không có chút đạo nghĩa nào, trước đây thì còn có mục tiêu Đế Yêu làm đối tượng tấn công, giờ thì không chắc Bạch Lang sau khi lấy được lợi ích sẽ không phản bội và ra tay với nó.

Bạch Lang không nghĩ nhiều như vậy, gã vừa hấp thụ yêu đan của Đế Yêu, trông thì khí thế hơn rất nhiều, nhưng yêu lực bên trong cơ thể vẫn còn xung đột dữ dội, cần phải hoàn toàn tiêu hóa thì mới có thể thực sự sử dụng được, nếu bây giờ bộc phát sức mạnh, có khi còn yếu hơn trước.

Gã đi tới lật xác Đế Yêu lại, sờ soạng một chút ở ngực rồi tìm ra một chiếc chìa khóa màu đen.

Ngay khi nhìn thấy chìa khóa, hơi thở của bán yêu quỷ hồ trở nên nặng nề hơn nhiều.

Chìa khóa bảo khố!

Nó mạo hiểm lần này, chính là vì thứ này.

“Ở bên này.”

Lần này Bạch Lang không lãng phí thời gian nữa, cầm chìa khóa đi tới vị trí một bình sứ ở phía bên trái, dùng tay gõ ba cái lên tường, bình sứ tự động di chuyển, lộ ra vô số yêu văn phong ấn phía dưới.

Lối vào bảo khố không phải là cơ quan đơn giản, nếu chỉ đơn giản như vậy thì cũng không làm khó được yêu quái như Bạch Lang.

Điều thực sự khó xử lý chính là những yêu văn này, đây là những thứ quốc sư dùng yêu lực khắc lên, không có sức mạnh vượt qua quốc sư thì chỉ có thể dùng chìa khóa để mở. Bình thường, chìa khóa luôn do Đế Yêu mang theo bên mình, hoàn toàn không có khả năng trộm được, chỉ có trong tình cảnh hỗn loạn như hiện tại, họ mới có cơ hội này.

Trong tình thế bất ngờ, họ đã thành công.

Sau khi chìa khóa cắm vào ổ khóa, yêu văn như gợn nước mở ra ba hướng, một cái hố đen xuất hiện trên bức tường.

Hai người nhanh chóng lao vào.

Phòng mật trước mắt không lớn như tưởng tượng, ngoài một số vàng bạc châu báu còn có khá nhiều bảo vật cho yêu loại tu luyện. Những quả yêu mà trước đó Đế Yêu hứa hẹn thưởng, ở đây có hơn hai mươi quả. Ngoài những thứ này, còn có một vài cuốn bí kíp công pháp, đây đều là những thứ do nhân loại yêu đạo quy phục quốc sư nghiên cứu giúp, vô cùng quý giá.

“Không có bí kíp yêu vương…”

Bạch Lang cầm một cuốn bí kíp, lật qua vài trang rồi quăng sang một bên như rác.

“Cũng có thể hiểu được, bí kíp của yêu vương quý giá như vậy, sao có thể để ở đây, chắc chắn đều do quốc sư mang theo bên mình.”

Toàn bộ phủ Quốc Sư, chỉ có một yêu vương, chính là quốc sư.

Ngoài quốc sư, tổng quản Đế Yêu cũng chỉ là một đại yêu gần đến ngưỡng ngàn năm.

“Bên ngoài có vẻ không ổn, dư âm trận chiến giảm đi rất nhiều rồi.” Hai người vốn định tìm kiếm kỹ hơn, bỗng chốc trong lòng thắt lại.

Với việc hai người họ đang làm bây giờ, nếu quốc sư quay lại thì lột da, rút gân đã là nhẹ, tám chín phần sẽ bị rút hồn, luyện phách, vĩnh viễn không siêu sinh.

Tiện tay nhét mấy bảo vật quan trọng vào người, cả hai cũng không thèm để ý đến đối phương, lập tức lao ra khỏi mật thất. Nhưng vừa mới lao ra, họ đã nhìn thấy một người toàn thân khoác áo choàng đen, đầu đội nón tre đang lao về phía họ.

Nhanh!

Quá nhanh, Bạch Lang và bán yêu quỷ hồ chỉ kịp điều động một phần ba sức mạnh thì đòn tấn công của đối phương đã tới.

Bùm!

Một cú đấm trúng vào hộp sọ, bán yêu quỷ hồ ở phía trước bị đánh lõm cả đầu, cơ thể giống như một con chó chết bị văng ra sau, đập vào tường, co giật vài cái rồi nằm bất động. Còn đòn tấn công của họ vào người đối phương chẳng khác nào gãi ngứa, chỉ làm chiếc áo choàng đen lay động đôi chút, rồi chẳng còn gì nữa.

Bạch Lang phản ứng chậm hơn chút, vừa kinh hãi vừa giận dữ. Gã cũng bị lực quyền quét trúng, khí huyết trong người xáo trộn khiến yêu lực bên trong cơ thể vốn chưa tiêu hóa hết bị kích động, nhất thời không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi.

Vảy cá?

Trận giao đấu ngắn ngủi khiến Bạch Lang nhìn thấy khuôn mặt dưới áo choàng đen. Chính vì thấy được, gã lại càng khó tin.

Bởi trong ấn tượng của gã, đó chỉ là một tên yêu quái ăn không ngồi rồi, vô dụng.

“Là ngươi!”

Đáp lại gã là cú chộp thẳng của Ngô Xung. Vuốt của yêu ngư sắc bén như đao, phối hợp với tốc độ của Ngô Xung, không chút do dự mà cắm thẳng vào đầu Bạch Lang.

Chỉ thấy anh vặn mạnh tay, dùng thế Đại Lực Ưng Trảo Công kéo ra ngoài, đầu Bạch Lang như cái nắp chai bị anh vặn ra và ném sang một bên. Chiếc đầu lăn lóc trên đất, để lại một vệt máu dài, đập vào cánh cửa, khuôn mặt vừa khéo hướng về phía Ngô Xung, đôi mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt. Đến chết gã vẫn không dám tin rằng dã tâm của mình lại kết thúc như vậy.

“Ta cũng chỉ là đang giúp quốc sư thanh trừng phản đồ, thu hồi tang vật.” Ngô đại đương gia bước tới, nhặt lấy mấy thứ hai kẻ kia vừa lấy từ bảo khố ra, rất tự nhiên nhét vào người mình.

Phủ Quốc Sư mất đồ.

Đó là do phản đồ làm! Còn đồ bên này là tang vật, chiến lợi phẩm thu được. Có liên quan gì đến thứ mất của phủ Quốc Sư đâu?

Ôm đồ rời khỏi, anh vốn định đi thẳng, không ngờ lại gặp một người quen.

Lão rùa xanh mặt mày khổ sở đang ngồi trên băng đá giữa sân, bên cạnh có mấy cao thủ của Trừ Yêu Ty đang vây đánh. Tiếc là vỏ rùa của lão quá cứng, mấy thanh đao trảm yêu của Trừ Yêu Ty chém mãi mà không phá nổi vỏ.

“Có cần thiết không, có chuyện gì mà không thể ngồi xuống nói chuyện tử tế, đánh đánh giết giết như vậy thì dọa người dân sợ thì sao.”

Lão rùa còn có dư thời gian để nói mấy lời mỉa mai.

Khi Ngô Xung phát hiện ra lão rùa, đối thủ của lão cũng đã thấy anh. Ngay khi Ngô Xung còn đang muốn chửi thề, lão già không chết này đã vẫy tay chào anh.

“Ôi chào! Ngô lão đệ, bên này... mau lại cứu ta.”

“Là ngươi!!”

Tên cao thủ cầm đầu của Trừ Yêu Ty đang vây đánh lão rùa khi nhìn thấy Ngô Xung, đôi mắt liền bốc lửa. Đây chính là người mà hơn tám mươi năm trước đã muốn bắt Ngô Xung trong tửu lâu. Hơn tám mươi năm trôi qua, người thanh niên cao thủ ngày nào giờ đã trở thành trụ cột của Trừ Yêu Ty, lần hành động tiêu diệt phủ Quốc Sư này do chính hắn dẫn đội.

(Hết chương)

Logo [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!